Thôi được! Rùa biển ở đây không thể giải thích bằng lẽ thường được.
Nhưng nếu bị tấn công, rụt vào mai là để phòng thủ thì tại sao những con rùa biển bị cô tấn công hai đêm trước đến chết cũng không hề rụt vào mai.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Bạch Lạc đã có câu trả lời, không phải phòng thủ, vậy thì là tấn công!
Và chuyện xảy ra tiếp theo đã chứng minh suy nghĩ của cô hoàn toàn chính xác, “Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên, thân cây rung chuyển dữ dội.
Giống như một chiếc ô tô chạy tốc độ cao, con rùa biển đâm thẳng vào cây.
Sau khi dừng lại, con rùa này lại thò đầu ra, dường như đang tìm kiếm Bạch Lạc.
Đáng tiếc, có lẽ vì IQ nợ phí nên bị cắt sóng, cũng có lẽ vì bị hạn chế về cơ thể nên không thể nhìn lên trên.
Tóm lại, sau khi tìm kiếm một vòng, con rùa biển này vẫn không phát hiện ra Bạch Lạc ở ngay trên đầu nó, và lại rơi vào trạng thái ngơ ngác.
Sau đó Bạch Lạc kinh ngạc nhìn xuống dưới, con rùa đó lại rụt người vào trong mai, điều kỳ lạ là chiếc mai tự dựng đứng lên mà không cần bất kỳ ngoại lực nào, rồi giống như một chiếc lốp xe lăn với tốc độ cao, nó lăn chính xác trở lại vị trí ban đầu và tiếp tục nằm ngủ.
Sau khi con rùa biển rời đi, Bạch Lạc khẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó không chút do dự, cô tặng nó bốn mũi Quang tiễn, sau khi gặm một cái bánh bao nhân rau để bổ sung mana bắn thêm 2 mũi nữa, Bạch Lạc đã hạ gục con rùa đó.
Lại cẩn thận xuống cây, Bạch Lạc phát hiện những con rùa biển chưa từng bị tấn công hoàn toàn coi cô như không khí.
Nhìn thân cây như bị bửa một nhát rìu, bị cọ mất một phần tư, Bạch Lạc bất giác rùng mình một cái, lực này mà va vào thân hình nhỏ bé của cô, chắc chắn sẽ mất nửa cái mạng.
Vậy nên quái cấp mười cũng không phải dạng vừa!
Vì không có con rùa biển nào tấn công, Bạch Lạc mạnh dạn dựa vào thân cây, chống cằm bắt đầu suy nghĩ, mặc dù thời gian để rùa biển rụt người vào mai rồi dựng thẳng lên có đến 3 giây, đủ để cô trèo lên cây né tránh.
Nhưng không thể đến gần, cô không thể dùng tấn công vật lý, chỉ có thể dựa vào phép thuật tấn công từ xa.
Tình hình lại quay về điểm xuất phát, cái thanh mana ít ỏi đáng thương của cô ơi!
Oán trời trách đất là thái độ quá tiêu cực, có câu nói gì nhỉ, “cách nào cũng do con người nghĩ ra!”