Lại thầm niệm ba lần “Cất vào túi đồ”, vẫn không có phản ứng gì, Bạch Lạc có chút buồn bực, thứ này không thể cất vào túi đồ à.
Suy nghĩ một lúc, Bạch Lạc đặt tay lên vỏ trứng đã bị cô đập vỡ, thử cất quả trứng đã chết vào túi đồ, tiếc là vẫn không có phản ứng gì.
Cuối cùng Bạch Lạc đưa ra kết luận, những thứ được xác định là quái vật và xác quái vật không thể cất vào túi đồ mang theo người.
Nhìn chằm chằm quả trứng này im lặng 5 giây, Bạch Lạc nảy ra ý tưởng bất chợt, lấy Nồi Cơm Điện của mình ra, mở nắp, sau đó cẩn thận đặt một quả trứng nguyên vẹn vào trong.
Đậy nắp lại, tay phải đặt ngay ngắn trên nắp, Bạch Lạc không khỏi có chút mong đợi thầm niệm “Nấu nướng”.
Thôi được rồi, là cô quá ngây thơ.
Sản phẩm của hệ thống quả nhiên có những giới hạn nhất định.
Điểm thể lực của cô không hề giảm đi.
Thất vọng mở nắp ra, quả nhiên, thứ nằm dưới đáy Vân Văn Đỉnh vẫn là một quả trứng.
Bĩu môi, bế nó ra bằng hai tay, Bạch Lạc trực tiếp cầm lấy cây gậy gỗ nhỏ để bên cạnh.
“Bốp”! Lại một phát chết luôn.
Như để trút giận, Bạch Lạc giải quyết hết ổ trứng trước mắt bằng cây gậy gỗ nhỏ, tiện thể phân giải luôn.
Muỗi dù nhỏ cũng là thịt, 2 lạng bạc cũng là tiền. Cô không thể vì 10 lạng vàng mà túi quà tặng mà coi thường bạc được.
Làm xong những việc này, ngồi thẳng người, liếʍ liếʍ khóe miệng, Bạch Lạc cảm thấy hơi khát.
Xoay xoay cổ, nhìn quanh bốn phía.
Toàn bộ hòn đảo trống trải có thể nhìn thấy hết, tuy trên đảo vẫn có một vài cây dừa, nhưng đây cũng chỉ là những cây có hình dáng giống cây dừa, Bạch Lạc nhìn kỹ thì phát hiện trên cây không có dừa, tức là không có nước dừa.
Còn mặt nước mênh mông trước mắt, chỉ dựa vào vị mặn trong gió cô cũng biết đó là nước biển.
Chỉ cần IQ không có vấn đề thì ai cũng biết, nước biển không thể uống được.
Có chút thất vọng bĩu môi, Bạch Lạc lại mở cửa hàng thông thường, đắn đo ba giây với loại trái cây giá 500 bạc, sau đó cắn răng, mua thẳng một quả.
Trời đất bao la, cái bụng là lớn nhất. Người là sắt, cơm là thép, ăn no rồi thì phải có bát canh!
Ăn hai cái màn thầu, không khát mới lạ!
Nhưng mà trái cây 500 bạc, thật sự đắt quá!
Trái cây cầm trên tay hơi giống táo Fuji, đỏ au bóng lưỡng trông rất hấp dẫn, tuy nhìn có vẻ có thể ăn trực tiếp, nhưng Bạch Lạc không định thử.