Bạch Lạc cong cong mày, ánh mắt vui vẻ, hê hê, kỹ năng của cô đã trở lại rồi.
Lúc này trong kỹ năng nhân vật của cô, Dược Nhật Quang Hoa, Cứu Nạn Trị Thương, Sinh Sôi Không Ngừng, ba kỹ năng này đã ở trạng thái sáng lên, và đòn tấn công giống như một Quang tiễn mà cô vừa dùng chính là đòn tấn công phép cơ bản nhất của Y Tiên.
Công dụng: Thi triển tấn công phép thuật vào một mục tiêu duy nhất
Điều kiện sử dụng: Cấp độ bản thân đạt cấp 10
Tiêu hao: 50 điểm ma pháp
Thời gian hồi chiêu: 1 giây
Đắc ý chưa được ba giây, Bạch Lạc bực bội đập một phát vào quả trứng còn nguyên vẹn khác bằng Gậy gỗ cứng, trong nháy mắt, lại thêm một phát chết luôn.
Khóe miệng giật giật, Bạch Lạc cảm thấy mình ngốc quá, cô đã cấp 10 rồi, đối với quả trứng rùa mới cấp 3, không cần dùng kỹ năng cũng gϊếŧ được trong nháy mắt.
Nếu cấp 10 mà không đánh chết được cấp 3, cô thật sự có thể đi chết được rồi.
Hơn nữa là một Y Tiên, Bạch Lạc có chút cạn lời nhìn ba kỹ năng này, hiện giờ chỉ có Dược Nhật Quang Hoa có thể dùng để đánh quái, hai cái còn lại đều là kỹ năng cộng máu, đối với cô lúc nào cũng đầy máu hiện giờ thì có hơi vô dụng.
Cho nên lẽ ra cô nên chơi một pháp tu công cao hoặc một tuần du giả nhanh nhẹn? Đây có phải là cái gọi là vào nhầm ngành không?
Thôi thì buff máu thì buff máu vậy, đã đến thì cứ yên phận, sự việc đã như vậy rồi, hối hận rõ ràng cũng chẳng có tác dụng gì, nhìn về phía trước mới là quan trọng nhất, hơn nữa trong game cũng có buff máu bạo lực mà.
Pháp trượng và pháp trượng là có sự khác biệt, ngoài phạm vi tấn công khác nhau, pháp trượng thiên về cường độ trị liệu cao hơn, pháp trượng thiên về giá trị sát thương cao hơn, cho nên chỉ cần có một cây pháp trượng sát thương cao, cô hoàn toàn có thể trở thành một người có công cao sát thương cao!
Tự cổ vũ bản thân, Bạch Lạc bắt đầu nghiên cứu những thứ khác.
Cấp 11 và cấp 10 rõ ràng không khác nhau nhiều lắm, tiếp tục đánh quái dường như không phải là một lựa chọn đúng đắn, Bạch Lạc quyết định nghiên cứu vài thứ khác trước khi trời tối.
Tay phải đặt lên một quả trứng rùa nguyên vẹn, Bạch Lạc thầm niệm “Cất vào túi đồ”.
Một giây trôi qua...
Ba giây trôi qua...
Năm giây trôi qua...
Chớp chớp mắt, Bạch Lạc phát hiện quả trứng kia không hề nhúc nhích, vẫn nằm yên dưới lòng bàn tay cô.