Chương 27: Cô đúng là đồ ngốc!

Nhìn thấy vẫn chỉ có ba kỹ năng Đại hội nấu ăn, Đại pháp luyện dược và Tiên Linh điếm phô, Bạch Lạc không nhịn được mà đấm tay xuống đất, cô đúng là đồ ngốc! Những cái khác thì thôi, nhưng cô vậy mà lại không học Thiên Y Vô Phùng (Chế tạo trang bị)! Cô vậy mà lại không học Bách Luyện Thành Cương (Rèn vũ khí)!

Là một Y Tiên (thường gọi là buff máu), cô lại đi học Nấu nướng và Luyện dược!

Vật phẩm nấu nướng và các loại đan dược về cơ bản đều dùng để bổ máu bổ mana, một buff máu như cô chỉ cần tung một kỹ năng là thanh máu đầy ắp, cô vốn dĩ không cần ăn đồ nấu nướng hay đan dược! Học Nấu nướng và Đan dược, cô hoàn toàn là vì đồ nấu nướng và đan dược chất lượng cao có thể bán được giá.

Thôi được rồi, nói vậy là trái với lòng mình, Nấu nướng và Đan dược vẫn rất hữu dụng, dù sao cũng còn rất nhiều chức năng khác ngoài việc cộng máu.

Nhưng cô ngu đến mức không học hết những cái còn lại, bây giờ cô chỉ có thể ngẩn người nhìn sách chế tạo cấp 10 và nguyên liệu chế tạo cấp 10 đã hiện ra trong cửa hàng thông thường.

Nếu cô học Chế tạo trang bị và Rèn vũ khí thì lúc này cô có thể chế tạo một đống quần áo để mặc trên người.

Than thở một lúc, Bạch Lạc rất buồn bực chấp nhận hiện thực này, ít nhất cô đã học Nấu nướng, bây giờ có thể đảm bảo cô không chết đói.

Ừm ừm, không có lương thực thì những thứ khác đều miễn bàn, còn trang bị, túi quà tân thủ có thể tặng đến cấp 60, mà sách chế tạo và nguyên liệu chế tạo trên cấp 60 cũng chỉ có thể nhận được khi đánh quái, quái ở thế giới này có rớt ra những thứ này không, ma mới biết!

Nấu nướng mới là gốc rễ! Bạch Lạc tự an ủi mình theo kiểu AQ.

Không còn chú ý đến kỹ năng đặc biệt nữa, Bạch Lạc hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó với vẻ mặt nghiêm trọng như đang ở thời khắc sinh tử, trong lòng thầm niệm, “Kỹ năng nhân vật”.

Nhìn thấy hình ảnh trong đầu, tâm trạng của Bạch Lạc kích động không bút mực nào tả xiết, phấn khích nhìn những kỹ năng đó vài giây, khóe miệng cong lên một đường, sau đó ngày càng rộng ra, cuối cùng phá lên cười ngửa mặt lên trời.

Cười như điên dại vài phút, Bạch Lạc ho khan vài tiếng, lấy lại cảm xúc, Gậy gỗ cứng trong tay vung lên, một Quang tiễn liền bắn về phía ổ trứng còn lại trên bãi cát, sau đó “bốp” một tiếng, vỏ trứng vỡ tan, một quả trứng bị gϊếŧ trong nháy mắt!