Thư Thủy Thủy cắn móng để giữ bình tĩnh. Rồi cậu xoay hai vòng mà nằm ngửa ra sàn để đuôi phủ lên người. Cậu nhắm mắt: Nếu trận chịu được thì ngủ một giấc là tốt nhất. Nếu trận vỡ, ít ra mình cũng chết trong mơ.
Tiếng động quá lớn. Cậu lại lôi từ má ra một cặp nút tai và nhét vào. Ổ thì không kịp lấy nên cậu đành nằm trên nền. Cậu rút thêm một chiếc khăn bông mà đắp lên người, gõ móng vào mép chăn và chỉnh góc cho gọn.
Nghĩ mình có thể không dậy nữa cậu còn lôi thêm một nắm hoa khô mà ôm trước ngực. Hai chân sau duỗi thẳng, nằm ngay ngắn như một nghi lễ tiễn biệt.
Bên ngoài, bão gào thét, cát vàng chôn vùi, sấm sét tím chằng chịt như rồng bay. Thành phố run rẩy. Tường gãy. Đất rung. Nhưng ở tầng ba thư viện, trong một căn phòng đọc và giữa một màn chắn nhỏ bé có một quả cầu lông nằm yên. Cậu ngủ nghiêm túc như chẳng có gì xảy ra yên bình kỳ lạ giữa cơn tận thế.
Khi tỉnh lại, mọi thứ yên ắng. Thư Thủy Thủy tháo nút tai và nhìn quanh rồi lặng ngắt như tờ. Trận pháp trên sàn hao hụt quá nửa chứng tỏ cơn bão vừa rồi hoàn toàn có thật.
May là luồng điện trong bão chỉ hủy diệt sinh vật nhưng không phá hỏng ổ. Cậu lập tức ôm ổ và cọ cọ vào má rồi đặt vào trong màn chắn. Chưa biết bão có quay lại không nên trận tạm để nguyên. Giờ cậu chỉ muốn biết đây rốt cuộc là nơi nào.
Sửa lại trận xong, Thư Thủy Thủy rời phòng đọc và chạy lon ton đến cửa sổ. Cậu dựa móng lên khung mà nhìn ra ngoài. Bầu trời phủ lớp xám như tro sau cơn bão, gió biến mất và không khí như đóng băng.
Đây là thế giới gì vậy. Thư Thủy Thủy từng cùng Thư Bảo vượt sa mạc nhưng ở đó vẫn có sự sống.
Cùng lúc đó, cách đó vài chục cây số, khu C1B3 trong một phòng họp.
Hai bên chiếc bàn dài sơn nâu đậm là hai nhóm người. Một nhóm mang khí chất thô mộc như thợ săn già dặn còn nhóm kia chỉn chu và lịch lãm. Điểm chung duy nhất là nguy hiểm. Mỗi người đều tỏa ra hơi thở khiến kẻ khác dè chừng.
Một người đàn ông dáng cao, tóc dài quá vai lịch lãm mở lời: “Bão điện từ đã lan đến khu C2. Thành phố Long Khải bị phủ kín suốt hai tiếng và còn có dấu hiệu lan rộng. Lan ra toàn khu C1 chỉ là chuyện sớm muộn. Hôm nay mời mọi người đến là để bàn bước tiếp theo chúng ta phải làm gì.”
“Này còn phải nghĩ sao. Đi cướp địa bàn khu B chứ.” Một gã râu ria cơ bắp đập mạnh nắm tay xuống bàn. Chiếc bàn rung bần bật, rõ ràng gã ta quen dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.
Người vừa lên tiếng và người lịch lãm tóc dài là hai thủ lĩnh của hai phe. Những người ngồi bên cạnh chỉ là tay chân và kẻ theo sau.
Người đàn ông tóc dài nhếch môi cười: “Nếu khu B dễ cướp vậy thì chúng ta còn phải co cụm ở khu C sao. Dù có hợp lực hai bên, e cũng khó mà chiếm nổi một B3C3.”
Ngồi cạnh anh ta, một người đàn ông tuấn tú nhắc: “Các người quên rồi sao, khu C1 còn một người chưa đến.”
Cả bàn im lặng, ánh mắt mọi người đổi sắc. Cuối cùng gã râu quai nón phá vỡ không khí trước: “Khỉ thật, chẳng lẽ tên điên Cổ Lan Cốt không chịu rời đi.”
Người đàn ông tuấn tú khẽ cười khẩy: “Vậy anh đi khuyên hắn thử xem.”
Thoạt nhìn hung hăng nhưng gã râu rậm lập tức xụ mặt và im thin thít. Rõ là không muốn dây vào. Có lẽ thấy mất mặt, gã ta chống chế: “Không phải tôi sợ hắn nhưng hắn đâu còn là người mà đánh cũng chẳng thắng. Bảo tôi đi chống lại cái thân xác thép ấy à. Phỉ Lạc, cậu lại tính trò gì.”
Phỉ Lạc – người đàn ông tóc dài – thong thả nói: “Đừng nói vậy. Dù là bán cơ giáp nhưng Cổ Lan Cốt vẫn có một nửa là người. Chỉ cần là sinh vật sống đều không chịu nổi bão điện từ. Hắn cũng phải chuyển đi thôi. Vấn đề là làm sao kéo hắn đi cùng chúng ta.”