Leo mãi mới lên được đỉnh đống đổ nát, chuột nhỏ kiễng hai chân cố ngẩng cao. Tầm nhìn không khá hơn mấy nhưng bản năng thôi thúc cậu muốn nhìn xa. Đáng tiếc khắp nơi chỉ là hoang tàn và cát.
Có thể thấy nơi này từng phồn hoa, đường phố rộng nay đứt gãy và những tòa nhà cao tầng nay phủ bụi, xe cộ chen chúc nay nằm im xám xịt. Dường như tất cả đã dừng lại trong một khoảnh khắc rồi bị cát chôn vùi.
Thư Thủy Thủy xoay vòng tìm chút sắc xanh nhưng vô vọng. Chỉ thấy nơi chân trời một đường vằn vàng đen nhanh chóng áp sát cậu lập tức nhận ra đó là bão cát.
Nhìn quanh, chuột nhỏ tìm chỗ ẩn, nhà đổ nhiều nên chỗ nấp không khó. Cậu ôm ổ nhảy xuống, trượt dọc cột đá nghiêng và đáp đất như chấm nhẹ rồi bật lên lần nữa. Nhỏ bé nhưng lanh lợi, từng cú nhảy như viên sỏi nảy trên mặt nước để lại mấy hố nhỏ trên cát và thoắt cái đã xa cả đoạn dài.
Thư Thủy Thủy chọn một tòa nhà không quá cao. Theo cát, cậu chui vào khung cửa sổ vỡ và lọt vào trong. Không ngờ bên trong rộng rãi với từng dãy giá sách cao ngất, một số đã đổ khiến sách vở vương vãi khắp nơi. Nền trắng phủ bụi dày chẳng một dấu chân nhưng dưới lớp bụi lại loang lổ vết máu đen đã khô từ lâu vẫn nổi bật rợn người.
Cậu lập tức cảnh giác, dựng tai mà lắng nghe. Một hồi không thấy động tĩnh Thư Thủy Thủy mới đi quanh tầng. Hóa ra đây là tầng ba. Tầng một và hai có thể xuống nhưng ngoài kia cát vàng bủa vây, ánh sáng không lọt vào khiến không khí nặng nề và ngột ngạt.
Xác định trong tòa nhà chỉ có một mình, Thư Thủy Thủy quyết định tìm một tầng kính còn nguyên vẹn chưa vỡ. Thư viện này có tám tầng. Leo cầu thang với cậu chẳng dễ. Cậu phải cố nhảy hết sức mới chạm được mép bậc rồi dùng đôi chân ngắn cũn cỡn mà trèo, còn phải ngoái lại kéo ổ nhỏ theo.
Một hồi luống cuống, chưa kịp lên đến tầng cao nhất cậu đã thấy ngoài kia bầu trời chuyển màu cam đậm. Hạt cát li ti treo lơ lửng dấu hiệu rõ ràng: Bão cát đến gần.
Nguy cơ ập đến khiến chuột nhỏ dựng lông. Ôm ổ, cậu lạch bạch chạy đến cửa sổ. Ngoài kia, bão đang cuộn đến như bức tường khổng lồ, đen vàng pha nhau.
Trong màn bão dữ, từng tia sét tím lóe lên và xoắn giữa cát bụi. Dòng điện đủ sức gϊếŧ chết mọi sinh vật trong nháy mắt.
Thư Thủy Thủy sợ đến dựng đứng lông. Cậu nhảy tại chỗ một cái rồi lao vội vào phòng đọc không cửa sổ. Đóng cửa xong cậu bắt đầu lôi đồ từ trong má ra.
Thư Bảo từng nói có loài yêu linh sinh ra đã có linh phủ trữ vật. Đó là một không gian riêng, mỗi cá thể khác nhau về dung lượng. Có loại hiếm còn trồng cây và nuôi sống vật bên trong. Còn linh phủ của Thư Thủy Thủy thì tầm thường và không chứa được sinh vật sống. Mỗi bên má chỉ mười mét khối nên cộng lại hai mươi mét khối. Muốn lấy nhanh thì phải qua miệng như sóc cất hạt.
Cậu lôi từng viên linh thạch và đặt đúng vị trí. Tiếp đó, cậu rút bút chu sa hai chân trước ôm chặt. Cậu hít sâu cho bụng căng tròn nhịp tim bình ổn lại. Cậu bắt đầu di chuyển và vẽ trận pháp trên nền. Hai chân sau gõ nhịp xuống sàn dứt khoát.
Chẳng bao lâu, ánh sáng trận pháp bừng lên. Chuột nhỏ nhanh nhẹn nhặt linh thạch và khảm vào trận. Khi viên cuối vừa khớp một màn chắn hình cầu hiện ra. Nhỏ chỉ bằng viên gạch nhưng đủ cho cậu chui vào.
“Ổ của mình.”
Cậu quay đầu, thò móng định kéo ổ đặt ngoài trận. Vừa chạm mép màn chắn thì tiếng sấm nổ vang như trời long đất lở. Dù không có cửa sổ nhưng Thư Thủy Thủy vẫn hình dung được cảnh bên ngoài. Cậu lập tức rụt tay mà ôm lấy mình và cuộn tròn.
Điện quang tím đỏ quét qua bên ngoài và nhảy múa trên mọi vật. Ở cường độ này không còn khái niệm cách điện. Nếu không có trận, giờ này cậu đã thành chuột than.
Sấm sét giận dữ quất vào màn chắn khiến cả khối cầu sáng rực màu tím. Thư Thủy Thủy ôm chặt móng không dám nhúc nhích và nhịp tim đập như trống. Tiếng bão, tiếng sấm và tiếng gió gào thét như quỷ khóc thần kêu.