Chương 5

Bực bội, cậu bắt đầu gặm đồ đạc trong nhà. Cạch cạch một hồi cái bàn biến mất và hai cái ghế cũng chung số phận. Cuối cùng, Thư Thủy Thủy ngồi thừ ra mắt ướt mà nhìn cái ổ bé nhỏ của mình với vẻ đầy uất ức.

Nửa tháng tiếp theo, cậu thử đủ cách ngủ. Cả những chiêu trị mất ngủ của loài người mà cậu lục lọi trong ký ức nhưng tất cả đều thất bại.

Tinh thần dồi dào nhưng mất ngủ nửa tháng, Thư Thủy Thủy cảm thấy cuộc đời chuột chẳng còn ý nghĩa. Ngay cả mấy thửa ruộng nhỏ cũng bị bỏ bê, mỗi ngày cậu chỉ ngồi trên tảng đá trước cửa mà thở dài. Sau khi nghiêm túc nhớ lại nguyên nhân, cuối cùng cậu kết luận: Chắc mình vô tình ăn phải một hạt cà phê.

Thư Thủy Thủy vốn không thích cà phê nhưng Thư Bảo thì nghiện, cậu ta còn uống loại cà phê rang xay hẳn hoi. Trong không gian riêng của cậu ta luôn có vô số hạt cà phê, đủ loại mùi vị khác nhau. Có lẽ một hạt cà phê đã lẫn vào mấy hạt đậu mà Thư Thủy Thủy thu gom. Hạt đó nhạt nên lúc ăn cậu chẳng thấy gì lạ, nhưng dược tính thì mạnh khiến cậu mất ngủ nửa tháng.

Khi đang ngồi trên tảng đá, mắt đỏ ngầu buồn bã nghĩ mình sắp chết vì bệnh lạ thì Thư Thủy Thủy bỗng ngáp một cái.

!!!

Ngay tức thì quả cầu lông lao như bay vào ổ chui tọt vào, má cọ vào lớp lót mềm còn thân nhỏ xù xì từ từ buông lỏng lấp đầy ổ. Giây kế tiếp, ổ vang lên tiếng ngáy khe khẽ.

Cậu ngủ một giấc dài không biết trời đất. Nhưng Thư Thủy Thủy nào hay, thứ cậu ăn không phải hạt cà phê mà là một hạt giống Cửu Kính Thái Thanh Mộc – loại thần mộc thượng cổ. Thời nay linh khí suy kiệt nên chẳng thể trồng nổi, hạt giống ấy hẳn trong lúc dọn dẹp đã bị lẫn. Thứ thiên tài địa bảo như vậy lại bị cậu nhai như hạt đậu sau bữa ăn.

Thái Thanh Mộc xưa kia là thần mộc cấp tiên vật, hạt chứa linh lực dồi dào. Cơ thể bé nhỏ của Thư Thủy Thủy làm sao hấp thụ nổi trong thời gian ngắn. Linh lực cuồn cuộn khiến cậu mất ngủ nửa tháng đã là may. Chính nhờ tốc độ thích ứng nhanh nên cậu mới bình yên vô sự. Như Thư Bảo từng nói, vận khí của cậu không đỉnh cao nhưng cũng chẳng hạng xoàng.

Bên ngoài ổ, thế giới đổi thay từng ngày. Tuyết rơi rồi tan, lại rơi rồi tan luân phiên không biết bao lần.

Rồi đột nhiên, ngay trên ổ nhỏ vang lên tiếng rắc khẽ khàng. Những vết nứt từ hư không hiện ra càng lúc càng to, cuối cùng xoáy thành một hắc động. Quả cầu lông đang ngáy nhẹ nở nụ cười trong mơ bị cuốn vào. Xoáy nước biến mất, ngôi nhà gỗ trống rỗng và ổ nhỏ cũng tan theo.

Thần mộc tuy oan uổng nhưng vẫn gắng sức thanh lọc cơ thể Thư Thủy Thủy. Nó âm thầm cải biến trong suốt mười mấy năm ngủ say, còn hộ thân giữa loạn lưu thời không cung cấp dưỡng khí và năng lượng để cậu không hóa thành tro bụi.

Tinh Nguyên năm 7373, Hệ Tinh Thương, Hành Tinh Chiến Sự – Thương Chiến Tinh.

Một giấc dài thỏa mãn, Thư Thủy Thủy nằm ngửa trong ổ. Chưa mở mắt cậu đã duỗi bốn móng, kéo căng cái lưng mềm rồi vươn vai thật dài. Mở mắt ra, cậu ngây người nhìn trời xám xịt: Ủa, mái nhà đâu rồi, chẳng lẽ có kẻ lén trộm lúc mình ngủ.

Chuột nhỏ giật mình, đứng bật dậy nhìn quanh rồi lập tức đờ người. Xung quanh là đổ nát. Tường gãy, cao ốc tan hoang có cái đã sập và có cái nghiêng ngả như sắp đổ xuống bất cứ lúc nào.

Thư Thủy Thủy nhận ra đây từng là thành phố loài người. Nhưng khác với những nơi cậu từng đi cùng Thư Bảo. Trước kia họ từng đến quốc gia chiến loạn, cũng đầy khói lửa nhưng nơi này lại khác, tĩnh lặng lạ thường như bị thời gian bỏ quên. Vết nứt trên tường bị gió cát mài thành đường cong và trong góc khuất tích đầy bụi, rõ ràng đã lâu không ai bén mảng.

Cậu nhấc ổ nhỏ lên đầu, hai chân ngắn cặm cụi leo lên chỗ cao. Trên cát vàng, một chuỗi dấu chân tí hon nhanh chóng bị gió xóa sạch.