Chương 4

Với cậu, ngủ quan trọng hơn hết thảy. Đôi khi vì ham ngủ mà quên ăn rồi chết đói cũng chẳng lạ. May mắn thay, khu vực cậu ở đều có trận pháp bảo vệ. Từ sau khi tu hành Thư Thủy Thủy đặc biệt coi trọng an toàn, phòng lúc ngủ bị thứ gì đó ăn mất.

Đến trưa hôm sau, cậu lười biếng tỉnh dậy. Cậu duỗi cái thân mềm dẻo, vươn vai rồi bật nhảy khỏi đá. Như thường lệ, chạy quanh kiểm tra một vòng không thấy nguy hiểm liền khởi động cơ thể dưới nắng. Cậu làm một bộ thể dục phát thanh của loài chuột, thậm chí còn hứng chí nhảy điệu rong biển trên đá.

Chỉ tiếc không có nhạc. Thư Thủy Thủy vốn chẳng mấy quan tâm đến công cụ của loài người. Điều này trái ngược hẳn với Thư Bảo, lúc rảnh là dán mắt vào điện thoại hay máy tính.

Có lần Thư Bảo định truyền cho cậu kỹ nghệ tin học đỉnh cao. Nhưng khi thấy cậu lấy điện thoại làm ổ ngủ hay trải ra để tập nhảy và tập yoga, cậu ta đành bỏ ý định.

Nhảy nhót xong, Thư Thủy Thủy cảm thấy hôm nay lại là một ngày tươi đẹp. Cậu lon ton ra phiến đá lật mấy bó lúa phơi rồi chạy quanh nông trại kiểm tra. Cây bắp xem ra đã có thể ăn được rồi. Cậu chỉ thích ăn bắp non vì luộc hay nướng đều ngon. Vì thế, bắp nhà chưa bao giờ kịp chín hoàn toàn đã bị cậu tiêu thụ.

Cậu leo lên thân ngô, ôm lấy bắp mà hít hít nói vừa miệng. Một lúc sau, Thư Thủy Thủy vác trái bắp khổng lồ so với thân hình mà loạng choạng leo xuống, quẳng vào cái nồi sắt rồi tất tả chạy ra nhặt củi.

Dụng cụ bếp núc của loài người là thứ Thư Thủy Thủy thích nhất. Mỗi lần lọt vào khu dân cư, cậu toàn chạy thẳng vào bếp. Những người ngoài kia thường hét “dễ thương quá” khi thấy cậu, thế mà trong bếp họ lại dữ tợn lạ thường. Với Thư Thủy Thủy – một con chuột chẳng hiểu nổi mặt người thì điều này thật khó lý giải.

Buộc củi lên lưng, cậu hì hục quay về nhóm lửa nấu bắp. Trong lúc bắp sôi, cậu chạy ra chạy vào nhặt thêm củi. Nhưng khi hương thơm ngọt ngào lan tỏa thì tất cả mệt nhọc đều tan biến.

Một giờ bận rộn, bắp cũng chín. Thư Thủy Thủy vui vẻ nhảy lên, ôm trái bắp nóng hổi gặm lấy gặm để. Cả người tỏa ra mùi thơm ngọt, đôi mắt lim dim. Khuôn mặt bé nhỏ thể hiện rõ: Hạnh phúc chính là đây.

Ăn hết một trái, cậu thấy buồn ngủ kéo đến. Liếʍ móng, vuốt lông cho chỉnh tề rồi chuẩn bị cho giấc ngủ trưa.

Nhưng trước khi ngủ, cậu nghĩ nên có món tráng miệng. Cậu lục trong má, tìm vài hạt đậu rồi ôm lấy mà gặm cạch cạch. Ăn xong thì tâm trạng an yên, Thư Thủy Thủy chạy về ổ cuộn tròn thành một quả bóng lông định ngủ nửa tháng.

Sống phải có nghi thức. Ngủ nửa tháng để tưởng nhớ trái bắp vừa hy sinh. Như thế bắp mới chết có ý nghĩa.

Vì thế cậu chọn một tư thế rồi am tâm nhắm mắt.

Vài phút sau, trở mình.

Vài phút sau nữa, vuốt râu.

Lại vài phút, duỗi chân.

Nửa tiếng sau, cậu bật dậy ngồi ngơ ngác rồi chợt nhận ra bản thân không ngủ được.

Hai chữ “mất ngủ” như tảng đá đè xuống đầu. Từ trước đến nay, cậu luôn ngủ trong nháy mắt mà nay lại thất bại khiến Thư Thủy Thủy hoảng loạn.

Không cam tâm, cậu cuộn tròn lần nữa, nhưng chẳng bao lâu lại bật dậy. Lăn qua lăn lại suốt hai tiếng đồng hồ mà vẫn không tài nào ngủ nổi.