Thư Thủy Thủy sống một mình trong núi năm năm. Trong năm năm ấy, cậu luyện thuần thục các trận pháp Thư Bảo dạy. Còn luyện khí, tìm bảo hay luyện đan thì vẫn mù mờ. Không phải cậu kém thông minh mà là tốn quá nhiều thời gian cho giấc ngủ. Trận pháp thì khác, chúng giữ ấm thay đổi tiểu môi trường và chống ngoại địch rất thực dụng nên cậu học nhanh nhất.
Giữa rừng núi mùa hè, trên một sườn đồi nhỏ đón nắng và ẩn mình giữa đá có một nông trại mini do Thư Thủy Thủy dựng nên.
Căn nhà nhỏ được cậu gặm cành gỗ dựng lên. Bên trong có một ổ tròn lót lông chim, cỏ mềm và một đống hạt dẻ.
Cánh rừng quanh đó đủ cung cấp thức ăn. Nhưng từ khi tu hành, chuột ngủ ăn hạt dẻ lại chẳng thỏa mãn với hạt dẻ nữa. Những hạt giống gom góp trên đường đi giờ đều được đem ra trồng.
Thư Thủy Thủy còn kiên nhẫn bày cả trận pháp phù hợp từng loài cây, mô phỏng các môi trường khác nhau.
Cậu từng tiếp xúc với loài người vài lần, họ ồn ào và không thân thiện lắm. Nhưng mỗi lần thấy cậu họ lại ôm mặt hét “đáng yêu quá” rồi chạy mất. Dẫu vậy, cậu phải công nhận là loài người chế biến thức ăn thật giỏi và hương vị khiến cậu nhớ mãi.
Trước sân, Thư Thủy Thủy trồng hai thửa ruộng nhỏ. Mỗi bên có bốn khóm lúa xanh tốt và hạt nặng trĩu. Nhờ trận pháp mà chỉ nửa tháng đã có thể thu hoạch.
Ngoài tám khóm lúa, còn có năm cây ớt, bốn cây lúa mì, ba bông nấm hương và hai cây cải dầu và một cây ngô.
Cạnh ruộng là một ao nhỏ, nuôi hai con cá cảnh ăn ngon, hai con tôm hùm nhỏ, một con cua và một con sò. Không xa ao, một hàng rào bằng cành cây bao quanh và bên trong là ba con châu chấu. Dù nhảy nhót thế nào cũng không thoát được rõ ràng là có trận pháp đang hoạt động.
Dù là cây hay thú, tất cả đều được Thư Thủy Thủy nuôi dưỡng mơn mởn, tròn trịa và béo tốt.
Cậu lạch bạch chạy quanh hai thửa ruộng nhỏ. Rồi kiễng chân che nắng, hai móng đặt lên đầu ngước nhìn những bông lúa nặng trĩu. Thư Thủy Thủy hài lòng gật gù: “Lúa chín rồi, thu hoạch thôi.”
Chuột nhỏ hí hửng bước vào ruộng lúa, ôm lấy một cây, cắn cạch cạch hai nhát làm cây lúa gãy và đổ rạp xuống. Cứ thế, từng cây lần lượt gục ngã, tám cây lúa chẳng mấy chốc đã được thu hoạch. Thư Thủy Thủy gom bốn cây thành một bó rồi lạch bạch kéo ra phiến đá xanh bằng phẳng dưới nắng, trải lên đó để phơi. Cậu tính hai hôm nữa sẽ đập lấy hạt.
Hai bó lúa nằm phơi dưới nắng. Thư Thủy Thủy quay lại ruộng, bốn chân cùng hoạt động nhanh chóng cải tạo lại đất, dẫn nước vào và gieo mạ chuẩn bị cho vụ mới.
Xử lý xong ruộng, cậu chạy đến ao nhỏ mà nhảy ùm xuống tắm rửa sạch sẽ. Trong lúc ấy còn nâng lên hạ xuống hải sản của mình – hai con cá, hai con tôm, một cua và một sò – cân nhắc rồi quyết định nuôi thêm ít hôm vì thấy chúng còn hơi nhẹ. Sau đó, cậu nhìn sang gia súc – ba con châu chấu mà nghĩ bụng: Hôm nay chắc ăn một con được rồi.
Tắm xong, cậu lười biếng nằm trên tảng đá ấm, phơi lưng cho khô lông rồi lật mình phơi cái bụng lông mềm. Chẳng mấy chốc, cậu ôm đuôi ngủ say.
Chuột ngủ vốn sống về đêm nhưng từ khi tu luyện Thư Thủy Thủy không còn bị bản năng chi phối. Nếu muốn thức thì có thể thức nhưng vấn đề là cậu muốn ngủ.
Cứ thế, một giấc kéo dài đến tận hoàng hôn. Cậu ngủ say, hai chân nhỏ co lên tận má và dùng đuôi xù trùm kín mặt. Trong rừng, nhiệt độ thay đổi theo mặt trời, đêm xuống mát lạnh.
Sự thay đổi này khiến Thư Thủy Thủy mở mắt. Cậu liếc về phía ổ nhỏ cân nhắc vài giây rồi quyết định: Thôi khỏi, bò về tổ mất thời gian quá, tối nay cứ coi như cắm trại rồi nhắm mắt và ngủ tiếp.