Chương 2

Đi cùng Thư Bảo, Thư Thủy Thủy cũng dần thay đổi. Cậu thấy đầu óc sáng sủa hơn và bắt đầu học theo cậu ta những thuật tu hành.

Có lần, Thư Bảo lạnh lùng đứng trên tảng đá và đùa: “Một ngày làm thầy cả đời làm cha.” Cậu ta còn nghiêm túc chờ phản ứng.

Đêm đó trăng tròn sáng vằng vặc. Trong rừng, ánh trăng trải khắp và những chú đom đóm đang nhảy múa. Khung cảnh như bức tranh đen trắng sống động.

Thư Thủy Thủy ngẩn ngơ nhìn quả cầu lông oai phong trên tảng đá. Cậu nâng hai móng nhỏ và vỗ vỗ, đây là kỹ năng khen ngợi mới học được. Vỗ xong cậu ngẩng đầu hỏi: “Câu đó nghĩa là gì vậy.”

Quả cầu lông trên tảng đá suýt lăn xuống. Từ đó, Thư Bảo không nhắc lại câu ấy nữa. Chỉ là từ hôm ấy, Thư Thủy Thủy mới có tên, mà tên đó là do Thư Bảo đặt: Thư Thủy Thủy, nghĩa là thoải mái ngủ cho đã đời.

Thư Bảo nói thế giới này linh lực quá mỏng. Yêu tinh ít, chuột tinh càng hiếm. Ít nhất Thư Thủy Thủy là con chuột đầu tiên cậu ta gặp kể từ khi rời nhà. Dù mới mở linh trí nhưng tư chất không tệ.

Trong khi cậu ta thao thao bất tuyệt, Thư Thủy Thủy lại ngồi trên đá gật gù buồn ngủ.

Hai con chuột tiếp tục đồng hành và gần như đi khắp thế giới. Thời gian cũng chẳng ngắn. Thư Thủy Thủy không đếm nhưng ít nhất cũng cả trăm năm. Mỗi mùa đông dài, Thư Thủy Thủy ngủ đông còn Thư Bảo lặng lẽ ngồi thiền. Không hề có mâu thuẫn.

Một ngày nọ, Thư Bảo nói đã tìm được manh mối về anh trai mình. Nhưng muốn đến đó phải vượt không gian và thời gian, quá nguy hiểm nên không thể mang theo Thư Thủy Thủy nữa.

Lần đầu tiên Thư Thủy Thủy biết thế nào là không nỡ và đau lòng. Cậu ôm móng nước mắt tí tách rơi, hai má tròn ướt nhòe lông mềm.

Thư Bảo thở dài giọng già dặn: “Dù yêu tinh ít nhưng không phải không có. Cậu mê ngủ như vậy, nhỡ đang ngủ mà bị ăn thì sao.”

Thư Thủy Thủy giơ móng lau nước mắt rồi ngược lại còn an ủi: “Không sao đâu. Tớ quen rồi. Ngày xưa chưa đi xa, mỗi mùa đông nhiều chuột ngủ cũng bị lợn rừng ăn mất mà.”

Thư Bảo: “...”

Cậu ta biết cậu nói thật. Nếu không thì loài này đã chẳng nguy cấp đến vậy. Một khi đã ngủ thì dù trời long đất lở cũng không tỉnh. Cái chết của chúng đủ kiểu kỳ lạ nhưng đa phần là đói chết hoặc bị ăn.

Cuối cùng Thư Bảo vẫn đi. Trước khi rời đi, cậu ta nhiều lần nhắc lại những điều đã dạy Thư Thủy Thủy. Dù có là học vẹt thì cậu cũng phải nhớ.

Trong mắt Thư Bảo, Thư Thủy Thủy là một con chuột có thiên phú và vận may không tệ. Không có người chỉ dẫn mà tự mở linh trí lại còn gặp được cậu ta giữa thế giới bao la, đúng là duyên phận.

Chỉ tiếc trong mắt cậu ta, Thư Thủy Thủy quá lười. Điều cậu ta lo nhất là một ngày nào đó cậu lười đến mức quên ăn rồi chết đói. Nhưng dù sao thì cũng gọi là đệ tử đi, Thư Bảo cũng rất thích cậu. Mềm mại, ngốc nghếch mà đáng yêu.

Thư Bảo từng lén bói một quẻ cho Thư Thủy Thủy. Kết quả không tệ. Dù có sóng gió nhưng mạng sống an toàn. Còn thành tựu có thể phi thăng hay không thì phải xem cơ duyên.

Sau khi Thư Bảo rời đi, Thư Thủy Thủy lang thang một thời gian nhưng thấy chán. Cuối cùng cậu tìm một khu rừng sâu rồi chui vào đó để dựng đại bản doanh của riêng mình.

Chuột ngủ giỏi nhất là làm tổ. Điều này cũng dễ hiểu. Mê ngủ thì phải có ổ ấm áp và thoải mái. Một cái tổ xinh đẹp là giấc mơ của mọi con chuột ngủ.