Chuột ngủ là loài động vật có vυ" nhỏ bé và cực kỳ nhút nhát. Chúng dành ba phần tư cuộc đời để ngủ. Nhiều khi quá ham ngủ mà quên cả ăn và thường xuyên chết đói. Số lượng ngày một giảm và loài này đã cận kề tuyệt chủng.
Chúng thuộc bộ gặm nhấm nhưng không hẳn là chuột. Chỉ có thể gọi là họ hàng gần. Dáng chúng giống sóc hơn, nổi bật với chiếc đuôi dài xù và mềm như bông. Khi ngủ, chúng lật ngửa cuộn tròn thành một quả cầu lông, ôm chặt lấy đuôi rồi say giấc nồng.
Trong họ hàng ấy, chuột ngủ ăn hạt dẻ được coi là “bé cưng nhỏ nhắn”. Bộ lông tơ màu nâu vàng, thân hình chưa đến mười centimet và chiếc đuôi dài gần bằng cơ thể. Mềm mại và đáng yêu. So với đồng loại, loài này khó tính hơn và ăn uống kén chọn. Ngoài trái cây, cành non và côn trùng thì món khoái khẩu nhất của chúng chính là hạt dẻ. Cái tên cũng từ đó mà ra đời.
Với chúng, cuộc sống chỉ xoay quanh hai chuyện: Đang ngủ và chuẩn bị để ngủ. Ngoại trừ những ngày hè nóng nực, ba mùa còn lại đều chìm trong giấc ngủ dài. Quãng hè và đầu thu ngắn ngủi là lúc chúng ăn liên tục để tích trữ năng lượng cho kỳ ngủ đông. Thế nhưng dù ăn chưa đủ, bản năng thôi thúc vẫn khiến chúng chìm vào giấc ngủ. Hậu quả là khoảng tám mươi phần trăm số chuột ngủ chết đói trong lúc ngủ đông. Dù vậy chúng chết trong mơ nên không hề đau đớn.
Chính cái thói “ngủ nhiều” lại khiến loài này trở thành những “tiểu trường thọ” hiếm hoi. Chuột thường chỉ sống vài tháng mà chuột ngủ có thể sống tới năm năm. Với chúng, chân lý duy nhất là: “Cuộc sống là để ngủ.”
Thư Thủy Thủy chính là một trong số ấy. Cậu luôn tin điều đó, nhưng thật kỳ lạ là tuổi thọ của cậu dài hơn hẳn đồng loại. Khi chứng kiến các thế hệ đàn em nối đời lần lượt già đi và chết thì cậu mới sững sờ nhận ra: “Hình như mình không giống họ lắm.”
Khác ở chỗ nào? Cậu cũng chẳng biết.
Một ngày kia, cậu rời quê và lang bạt khắp nơi. Trên đường đi, cậu gặp một con chuột ngủ khác tên Thư Bảo. Thư Thủy Thủy hứng khởi: “Hay là tụi mình lập đội đi.”
Thư Bảo lạnh lùng và ít nói. Cậu ta chẳng hứng thú mấy. Mãi sau mới hỏi: “Cậu biết Hộ Thư Bảo là gì không?”
Thư Thủy Thủy ngơ ngác lắc đầu. Cậu buồn rầu vì sợ sự dốt nát của mình sẽ khiến cậu đánh mất hiếm hoi một bạn đồng hành.
May thay, Thư Bảo chỉ hừ một tiếng rồi miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Cậu ta nói cậu ta ra ngoài tìm anh trai và tiện thể tu luyện. Cậu ta khoe mình là chuột tìm bảo vật và giỏi săn tìm thiên tài địa bảo. Cậu ta kể đủ chuyện kỳ thú về tu hành. Nhưng Thư Thủy Thủy nghe chẳng hiểu gì, thường khiến cậu ta tức đến nhảy dựng lên.
Khi đông đến, Thư Thủy Thủy đề nghị: “Ngủ một giấc đã rồi đi tiếp nhé.”
Thư Bảo miễn cưỡng đồng ý. Đến khi xuân sang, Thư Thủy Thủy mở mắt ra chỉ thấy Thư Bảo đen mặt như đáy nồi.
Cậu ta nghiến răng: “Cậu đúng là con chuột lười nhất mà tôi từng thấy.”
Thư Thủy Thủy ngơ ngác, ủy khuất: “Nhưng chuột ngủ mà không ngủ thì sống còn gì vui đâu.”
Lời này khiến cậu ta cạn lời. Vài hôm sau, Thư Thủy Thủy rón rén lại gần thì thấy Thư Bảo đang nghịch một thứ lạ mắt.
Cậu hỏi nhỏ: “Cái gì đấy.”
Cậu ta đáp: “Baidu, là công cụ tra cứu.”
Thư Thủy Thủy chỉ “ồ” một tiếng rồi ngoan ngoãn chui lại gần. Bộ lông mềm ấm áp và cậu lại ngủ tiếp.
Khi cuối cùng tra cứu xong về loài chuột ngủ, Thư Bảo cảm khái muôn phần. Cậu ta cũng đành chấp nhận người bạn đồng hành quanh năm ngủ ba mùa của mình.
Cuộc hành trình vòng quanh thế giới của hai quả cầu lông nhỏ diễn ra rất vui vẻ. Ít nhất Thư Thủy Thủy nghĩ vậy. Trong mắt cậu, Thư Bảo vô cùng lợi hại và giỏi hơn bất cứ con chuột nào cậu từng gặp. Thư Bảo thậm chí có thể biến thành dáng người và rất đẹp. Dù Thư Thủy Thủy chưa từng đến gần loài người nhưng cậu tin chắc Thư Bảo chính là soái ca đẹp nhất thế giới.