Lam Á nhìn chằm chằm đám người trước mặt. Những người này từng và đang ra vào những chiến trường khảng định kinh nghiệm nhiều hơn bọn họ, quân số lại còn đông hơn bọn họ chỉ sợ trận này bên học viện bọn họ sẽ chật vật không ít. Bên cậu ta đã như vậy không biết bên khác sẽ thế nào. Quả thật bọn họ đã sắp xếp trước lúc đi vào đúng là không có gì khác thường nhưng sân đấu là do bên Tinh Đệ chuẩn bị. Bên đó có cái cắm cái gì vào thì bọn họ cũng không biết được. Hơn nữa thông báo gấp như vậy chắc chắn là không muốn cho học viện Lan Hòa có thờ gian chuẩn bị cũng như điều tra. Những người này là quân đội của lãnh gia, dù có nói gì thì bọn họ cứ cắn chết là do bên Tinh Đệ tổ chức gấp quá bọn họ chưa kịp nghe lệnh rời khỏi rồi đồng ý chịu hình phạt của quân đội nhưng có biết được bên Lãnh gia có làm gì không hay làm qua loa cho có. Lãnh Nghị đúng là biết tính toán, đúng là quen tay hay làm mà. Mọi chuyện đều thuần thục đến vậy khẳng định là đã không ít lần rồi. Bên này cậu ta còn có Văn Thiên Vũ xem như còn tạm được, không biết những người còn lại làm sao.
Lam Á quay sang nói với Văn Thiên Vũ: “Chúng ta cố gắng xử lý nhanh một chút, đến giờ còn không thấy học viên của Đệ Tinh có thể bọn chúng đang tập chung vào một mục tiêu nào đó.”
Văn Thiên Vũ gật đầu. Lam Á nói thêm: “Để tôi phối hợp với tân sinh viên, cậu cứ tùy cơ ứng biến.”
Văn Thiên Vũ còn lo hắn khó phối hợp với học viên mới vì chênh lệch thực lực giữa hai bên nhưng Lam Á đã nhận nhiệm vụ này hắn liền dễ dàng hơn. Mọi chuyện đã được phân phó xong bọn họ không thèm đáp lời đối phương liền lập tức ra tay.
Bên kia không ngờ bọn họ không nói không rằng gì mà ra trực tiếp ra tay. Một tên vừa lấy cơ giáp ra vừa chửi đống lên: “Mẹ kiếp, bọn nhãi nhép học viên này vậy mà không coi chúng ta ra gì. Bọn chúng muốn tìm đánh cũng không phải vội như vậy chứ. Tôi còn chưa kịp trêu bọn chúng câu nào.”
Một tên đáp lại: “Còn trêu gì nữa, đánh xong rồi trêu sau. Theo tôi thấy hành hạ bọn chúng kiều này còn vui hơn là nói miệng đấy. Haha…”
“Bớt miệng đi, bọn nó tấn công tới rồi kìa…” Một tên lên tiếng nhắc nhở.
Văn Thiên Vũ tấn công trước, hắn dùng trường kiếm của cơ giáp trực tiếp đâm thẳng vào tên gần nhất. Quân đội cái gì, đến bao nhiêu tên hắn xử hết. Hắn cũng không ngờ đến ở đế quốc lại có đội quân như vậy. Không có một cái thể thống gì cả. Nhìn chả khác gì côn đồ lưu manh đầu đường xó chợ. Không tên nào có phẩm đức, phẩm hạn của một quân nhân. Tinh tệ của để quốc dùng để nuôi lũ này đúng là phung phí.
Tên bị Văn Thiên Vũ nhắm đến vừa né được chiêu của hắn liền bị hắn cho ăn một phát súng ngay khoang điều khiển cắt đứt khả năng điều khiển của tên đó với cơ giáp. Tên đó liền tức giận gào lên: “Con mẹ nó, tên nhóc này vô sỉ.”
Vừa xử lý được một tên hắn liền xông liên giữa đội hình địch mà tiếp tục ra tay. Một đội bao vây bọn họ có khoảng 2-30 người. Lam Á thấy Văn Thiên Vũ xốc nổi như vậy không khỏi kinh ngạc. Tên này làm sao lại kích động như vậy. Cứ bồng bột như vậy hắn sớm muộn cũng bị ăn thiệt. Đến lúc đó bên mình mất một người không thể chiến đấu càng rơi vào thế khó hơn. Hơn nữa đám người kia đi theo một đội, khẳng định đã cùng nhau phối hợp rất nhiều lần để bị vây công như vậy người thiệt vẫn là bọn họ. Tên này hôm nay đầu óc có vấn đề sao???
Dù sao cũng kkhoong thể để Văn Thiên Vũ bị bao vây được. Cậu ta cùng học viên mới chia nhau hành động giảm sức ép cho Văn Thiên Vũ. Lam Á cũng không quên nhắc nhở Văn Thiên Vũ: “Văn Thiên Vũ, cậu điên rồi à, tôi bảo cậu tùy cơ ứng biết chứ không phải bảo cậu lao vào đội hình địch.”
Văn Thiên Vũ chỉ đáp lại: “Tôi làm mồi nhử cho bọn chúng, hai người phối hợp tấn công đi.”
Lam Á: “….” Tên này, giở chứng cái gì chứ.
Lam Á mặc kệ, trực tiếp tham gia chiến đấu. Đám người này được rèn luyện từ trên chiến trường. Lúc này vì bọn họ tấn công bất ngờ cộng với đám người này không coi bọn họ ra gì nên mới mất cảnh giác mà để bọn họ xử lý được một tên. Bây giờ bọn chúng ổn định lại đương nhiên sẽ không dễ dàng như lúc nãy. Vốn tưởng chỉ phải đối phó với các học viên, như vậy học viên mới cũng có thể cầm cự được nhưng bây giờ thì không thể, học viên mới đánh không lại một ai trong bọn họ, Lam Á có phối hợp với cậu ta cũng chỉ miễn cưỡng không để cậu ta bị thương mà cậu lại bị gò bó tay chân. Cùng lúc đó Văn Thiên Vũ bị mười tên vây công dù thực lực câu ta cao hơn đám người này, còn gò bó về khả năng chiến đấu của cơ giáp vì đây là một luật trong bất cứ trận thi đấu nào giao lưu nào cũng phải thực hiện khiến cậu ta không thể phát huy toàn bộ được. Đám người kia thì phối hợp thuần thục mà vây công cậu ta ở giữa. Văn Thiên Vũ vừa đẩy lùi được một tên liền có tên khác thay thế. Đã vậy cứ mỗi lần cậu ta sắp xử lý được một người thì đều bị ngăn cản. Đấu với người thì khác với trùng thú, Văn Thiên Vũ một mình đơn lẻ còn không thể phát huy hết thực lực, còn bị áp chế về khả năng tất sát của cậu ta vì khả năng phối hợp của đám người kia khá tốt. Đến giờ Lam Á mưới hiểu thêm được vì sao Mặc Ly lại để bọn họ luyện tập nhiều thứ như vậy, đến cả yêu cầu cũng rất nhiều. Cứ như thế này, dù bọn họ không làm được gì Văn Thiên Vũ ngược lại còn bị hắn ta xử lý vài tên nhưng như vậy thể lực và tinh thần của Văn Thiên Vũ sẽ tiêu hao rất nhanh. Bọn họ còn phải để giành tinh lực để đối phó với tình hình tiếp theo nữa.
Lam Á truyền tin nói với Văn Thiên Vũ: “Cậu quay lại bảo vệ học viên mới đi. Chỉ nên phòng thủ thôi. Đổi chỗ co tôi.”
Văn Thiên Vũ nói lại: “Nhưng tôi có thể đối phó được.”
“Chúng ta cần để giành tinh lực đối phó với những chuyện sắp tới. Cậu làm như vậy là tự mình tiêu hao tinh thần và thể lực của bản thân. Đổi chỗ cho tôi.” Lam Á giải thích.
Văn Thiên Vũ hỏi ngược lại: “Nhưng dù chúng ta đổi lại cũng có khác gì nhau đâu vậy thì thay đổi làm gì?”
Lam Á đương nhiên đáp: “Không phải tôi ngạo mạn nhưng tình hình này tôi đối phó thuần thục hơn cậu. Cậu nghĩ lại xem, khoảng thời gian này cậu chỉ một mình luyện tập, đối chiến thì cũng chỉ là đấu đơn. Luyện tập đối chiến thì cũng chỉ là luyện tập với đội trùng thú ảo. Đối với tình hình bây giờ cậu ít tiếp xúc đến đương nhiên khả năng ứng phó của tôi tốt hơn cậu rồi. Tôi đổi chỗ với cậu thì đội của chúng ta sẽ bớt tiêu hao hơn.”
Văn Thiên Vũ vẫn hỏi lại: “Cậu nói cậu lấy gì có thể đảm bảo như vậy?”
Lam Á: “Dựa vào thứ tôi luyện tập đa dạng hơn cậu. Có thể nói thiên phú của tôi không bằng cậu nhưng thực chiến những dạng này tôi luyện tập đa dạng và nhiều hơn cậu thậm chí tôi còn phải thi đấu với người thực lực mạnh hơn mình. Mặc dù chỉ toàn là thua nhưng ít nhất tôi cũng có vài phần tiến bộ cộng với kinh nghiệm.”
Văn Thiên Vũ nghe vậy chỉ đành thôi. Quả thật thời gian này hắn chỉ chú tâm một mình luyện tập. Học viên trong trường và cùng khóa không mấy ai có thể đánh ngang tay với hắn. Lam Á và Mặc Thiểu Thiên cũng không luyện tập với hắn, Lục Lăng bây giờ thực lực tạm thời xếp sau hắn. Không gian tiến bộ thời gian này của hắn rất ít, tự mình luyện tập như vậy cũng vẫn thiếu tính thực chiến. Hắn có thể đảm bảo thắng được đám người này nhưng không thể đảm bảo bản thân không tiêu hảo hết thể lực. Hắn đành chấp nhận lùi lại mặc dù không cam tâm.
Lam Á lúc này nói một tiếng: “Cậu né sang phải một chút, tôi mở đường chúng ta chuẩn bị đổi vị trí.”
Văn Thiên Vũ vừa nghe vậy mà né sang phải, ngay sau đó vòng vây đột nhiên bị đột phá. Ngay lúc đám người kia chưa kịp phản ứng bọn họ đã hoàn toàn đổi chỗ cho nhau. Lam Á còn tiện thể loại thẳng hai tên ra khỏi cuộc chiến.
Văn Thiên Vũ: “….” Hắn kinh ngạc nhìn Lam Á không biết cậu từ từ lúc nào lại có thực lực này. Vừa lúc nãy hắn hình như không nhìn thấy rõ động tác của cậu ta, thoáng chốc hắn và cậu ta đã đổi chỗ. Nếu không nhầm, có thể bây giờ thực lực của Lam Á đã vượt trên cả hắn. Nhưng cậu ta làm cách nào chứ???
Đừng nói Văn Thiên Vũ, đến cả đám người kia cũng cũng kinh ngạc không thôi về cảnh tượng này. Làm sao mà bọn hắn lại bị một tên nhóc còn chưa ra trường trong phút chốc bỏ qua hơn mười mấy người ở ngoài dẫn theo một tân sinh viên đột phá được vòng vây của bọn hắn còn loại mất hai người??? Cậu ta làm được bằng cách nào????
Không đợi đám người đó kịp hoàn hồn Lam Á tiếp tục ra tay xử thêm một tên. Đám người đó không chần chừ nữa lập tức bao vây cậu ta, dàn đội hình để giành co với Lam Á. Đám người đó còn kêu thêm người tở bên ngoài bao vây Lam Á lại. Lam Á cũng không để ý, cậu quan sát đám người đó, cố tìm ra sơ hở của bọn họ vừa né chiêu vừa tấn công, bọn họ vừa sơ hở cậu ta liền một nhát chém qua cứ nhắm vào chỗ đó mà thẳng tay. Cảm giác thuần thục như đã trả qua rất nhiều lần. Lam Á không mất bao lâu đã thích nghi với trận đấu đồng thời xử gọn thêm vài tên.
………….
Bên cạnh đó các đội khác đều gặp tình huống tương tự nhưng điều kì lạ là không thấy sự xuất hiện của đội ngũ bên Tinh Đệ. Mặc Thiểu Thiên quen tay xử lý xong thêm một tên, Lục Lăng có chút chật vật theo sao. Trong lòng thầm mắng: “Mẹ kiếp, tên nhóc Mặc Thiển Thiên này không biết ăn trúng cái gì mà tiếng bộ nhanh vậy. Hắn suýt nữa thì không theo kịp.”
Mặc Thiểu Thiên vừa chiến đấu vừa thử liên lạc với các đội còn lại. Người y liên lạc đầu tiên là Lam Á. Lam Á nói vừa mới đổi chỗ cho Văn Thiên Vũ, bên cậu ta có khoảng 2-30 người vây công. Tiếp theo là các đội khác và cũng lần lượt báo lại đều chỉ khoảng 2-30 người. Mặc Thiểu Thiên nghe xong thì nhìn lại bên của y đúng là nhiều hơn mười tên, xem ra chiêu khích tướng cũng có một phần tác dụng đi….
Bên ngoài, tại khu vực quan sát, các học viên Lan Hòa học viện thấy vậy đều sôi nổi bàn tán: “Cái gì chứ, học viện Tinh Đệ sao lại chơi xấu như vậy được.”
“Này còn là thi đấu giao lưu gì nữa, rõ ràng là gài bẫy chúng ta để đội của chúng ta vào chịu trận, bị bọn họ đàn áp mà….”
“Chứ sao nữa, còn may các học viên đi vào còn có thực lực không đến nỗi chỉ có thể để người khác đánh. Bộ Tinh Đệ không cần mặt mũi nữa sao?”
“Mà nói ra thì, hình như ngoài những binh linh trong quân đội ra hình như không thấy mấy học viên của Tinh Đệ đâu, không biết bọn họ lại tính giở trò bỉ ổi gì tiếp….”
“Cái gì, chúng ta còn phải để cho bọn họ giở trò bỉ ổi tiếp à??? Tôi phản đối, nhất định pahir phản đối, phải dừng cuộc thi đấu này lại. Cái này gọi là thi đấu gì chứ, vô sỉ.”
“Đúng vậy, phải dừng cuộc thi đấu này lại, phải dừng lại. Mọi người phải cùng nhau lên tiếng. Không thể để người của mình ở trong đó chịu trận một cách vô lý như vậy được.”
Các học viên ở bên dưới thì xôn xao hiệu trưởng Lan Hòa học viện thấy tình hình trên màn hình phát sóng như vậy liền quay sang chất vấn hiệu trưởng của Tinh Đệ: “Học viện các ngươi làm như vậy coi được sao, ngươi không ngại mất mặt à. Ngay bây giờ dừng trận thi đấu lại. Mấy người có biết thách đấu công bằng là gì không???”
Hiệu trưởng học viên Tinh Đệ lắc đầu nói: “Không được đâu. Tôi không thể dừng cuộc thi đấu lại được. Không phải trong quy định đã nói rồi sao, không phân định thắng thua không thể kết thúc cuộc chiến. Hơn nữa tôi nói thật vậy, tuy tôi là hiệu trưởng nhưng không có quyền dừng cuộc thi đấu này lại. Từ lúc chúng ta bước vào đây thì đã ở trong địa bàn của Lãnh gia rồi. Và ở đây tôi và hiệu trưởng ngài cũng không phải là người quyết định. Điều tôi có thể nói chỉ có thể là hiệu trưởng ngài ráng nhịn, bọn nhỏ chỉ ăn khổ một chút, sẽ không sao đâu. Dù sao những người vào đó cũng có người là con cái nhà có quyền cao chắc Lãnh gia sẽ không làm gì quá đáng đâu.”
Hiệu trưởng Lan Hòa học viện tức giận mắng: “Ông, ông điên rồi, đường đường là hiệu trưởng của một trường vậy mà lại để học trò của mình làm loạn như vậy!!!!”
Hiệu trưởng Tinh Đệ cười bất đắc dĩ: “Tôi hỏi ông, ông không kiên dè Mặc gia sao? Chúng ta tuy là hiệu trưởng nhưng làm sao so lại được với các gia tộc lớn chứ?”
Hiệu trưởng Lan Hòa sâu xa nói: “Ông nghĩ ông chịu nghe lời Lãnh gia là sẽ yên ổn sao. Nếu để Mặc gia biết ông và Lãnh gia đã làm gì Mặc gia sẽ để yên cho ông sao. Ông nên nhớ, Lãnh thượng tướng còn phải sợ Mặc thượng tướng.”
Hiệu trưởng Tinh Đệ nuốt nước bọt nói: “Chuyện cũng xảy ra rồi. Ông nói a thì cũng có được gì chứ.”
“Ông…” Hiệu trưởng Lan Hòa tức nghiến răng, cuối cùng chỉ có thể phun ra hai chữ: “Ngu ngốc…”
…………..
Trong khu vực thi đấu, bây giờ điều quan trọng nhất là không biết nhóm người của Tinh Đệ đang ở đâu và chuẩn bị giở trò gì. Sau khi đội của Mặc Thiểu Thiên và Lam Á xử lý nhánh của bên mình xong lập tức chia nhau chi viện hai đội còn lại. Tình hình coi như tạm ổn nhưng mọi người đều dần kệt sức. Ít nhiều gì đám người kia cũng là chiến sĩ đã tham gia quân ngũ thực lực phải có phần hơn đám học viên bọn họ chứ. Có vài học viên kinh nghiệm không bằng hiện tại đã kiệt sức cần nghỉ ngơi. Cuối cùng từ bốn đội chia lại thành hai đội. Bọn họ đã xử lý xong một nhóm quân đội rồi nhưng vẫn không thấy nhóm người Tinh Đệ đâu. Không biết bọn chúng sẽ nhắm vào đội nào trước.
“loạc xoạc…”
Không biết tiếng động từ đâu phát ra khiến ngũ của Lam Á cảnh giác. Thật sự kì lạ, ở đây là sân tập của quân đội đáng lý ngoài nhưng người đang thi đấu ra sẽ không còn gì khác nhưng tiếng động này lại gần như vậy. Nếu là đối thủ thì bọn họ vốn phải phát giác ra rồi. Nhưng mà… nếu là trùng thú hay gì đó thì cũng không nên đi. Bọn họ theo hướng phát ra tiếng động tiến tới kiểm tra, còn chưa để bọn họ tới gần, một bóng đen nhảy vυ"t qua Lam Á động tác nhanh nhẹ mà kịp thời xử lý nó. Nhìn kĩ lại, tuy là không biết rõ là trùng thú gì nhưng có thể xác định được nó là một con trùng kí sinh vừa mới trưởng thành mà rời khỏi cơ thể vật chủ. Như vậy nếu bọn họ đoán không sai phía sau cách đó không xa là vật chủ trước đó nó kí sinh thành công. Tại sao ở đây lại có thể có loại trùng ký sinh này ở đây nhưng mà trước hết phải xử lý bọn chúng đã. Loại kí sinh này sinh sản lên vật chủ để ấu trùng kí sinh cho đến giai đoạn trưởng thành. Một vật chủ có thể chứa hàng ngàn con như vậy. Nếu bọn họ không xử lý mà để bọn chúng thoát ra ngoài bọn họ ở trong cơ giáp thì không sao những học viên bên ngoài khu vực thi đấu có rất nhiều người không có cơ giáp khả năng bị kí sinh rất cao. Chỉ mong là sẽ không có nhiều vật chủ.
Đi thêm một chút nữa, gạt ra những tán cây, bụi rậm, trước mắt họ là một sinh vật kỳ dị. Một con trùng thú dị dạng có lớp vỏ màu đen, trên người dày đặc rất nhiều lỗ, lấm tấm phủ kín khắp bề mặt trên cơ thể. Trong một vài cái lỗ đó chui ra vài con trùng ký sinh vỗ cánh bay lên. Trên những cái lỗ đó còn rỉ ra những chất dịch dính nhớp, kinh tởm. Đột nhiên có vài chỗ trên cơ thể của nó nổi lên những khối u, càng nhô, càng cao sau đó chúng vỡ ra bắn ra những chất dịch nhớp nháp tanh tưởi. Theo sau đó là một con trùng ký sinh từ từ chui ra, chúng lắc mình rũ bỏ những dịch nhớp mà bay lên, nối tiếp là vài con trùng ký sinh nữa. Một cảnh tượng thật kinh dị. Nếu ai có chứng sợ lỗ hay sợ hãi những thứ kinh tởm có khả năng họ sẽ không chịu nổi khi nhìn thấy cảnh tượng này. Cứ tưởng như vậy là xong nhưng “vật chủ”, con trùng thú bị ký sinh đó lại đột nhiên cử động, nó từ từ xoay cái đầu của mình sắp rời rạc của mình, đôi mắt sâu hoáy cứ như không có con ngươi đảo qua đảo lại loạn xạ trong hốc mắt. Nó bò dậy, tứ chi vặn vẹo không đều cứ như được ghép từ nhiều thứ tạp nham lại. Chi không ra chi, khớp không ra khớp.
Nó thật sự đứng được.
“Vật chủ” vặn vẹo di chuyển từng cái chi của mình. Còn tưởng nó cứ như vậy mà di chuyển nhưng tốc độ nó đột ngột thay đổi. Nó thoáng chốc đã tiến tới chỗ của đám người Lam Á. Một tiếng súng vang lên đánh nát một phần cơ thể của nó. Một phát súng này làm xao động cả phạm vi xung quanh. Những bụi cây rung lên lất phất có vài thử bay ra nhìn qua cứ tưởng là lá cây bị xao động mà bay loạn theo không khí, nhìn kĩ lại đó lại là những con trùng ký sinh bị kinh động mà bay lên. Nhìn hiện trạng như vậy, bọn họ biết không phải chỉ có một vật chủ kì dị này mà quanh đây có không ít…
Lam Á hô lên: “Mọi người, mau, mau xử lý hết đám trùng thú này, không thể để một con trùng ký sinh nào chạy thoạt.”
Trong lúc Lám Á hô lên, con trùng thú kì dị bị bắn nát một phần kia vẫn tiếp tục di chuyện. Nó tiếp tục tấn công về phía đội của Lam Á. Đội của bọn họ nhanh chóng dùng những vũ khí có sát thương diện rộng càng quét khắp khu vực này. Những còn trùng thú này nhìn thì dị dạng kinh khủng nhưng lực chiến lại không cao, không bao lâu bọn họ liền quét sạch. Trong lúc càng quét bọn họ phát hiện, những con trùng ký sinh khi thoát khỏi cơ thể vật chủ lại không sống sót được chúng theo bản năng được khắc từ trong gen mà chui ra khỏi người của vật chủ nhưng rất nhanh bọn chúng lại co quắp và teo tóp lại rồi rớt xuống đất mà kết thúc một chu kì sinh mệnh của mình. Những con trùng “vật chủ” thì cứ kêu gào rồi tấn công nhưng bọn chúng rất dễ bị tiêu diệt. Bọn họ nhìn tình nhìn xung quanh lập tức lâm vào khó hiểu. Chuyện gì chứ, những thứ này cứ như là sản phẩm bị lỗi vậy. Phải nói là sát thương lớn nhất của bọn chúng là tấn công thị giác của người nhìn. Nhìn bọn chúng kinh đến không chịu nổi.
Văn Thiên Vũ xử lý xong mọi thứ liền tiến đến chỗ Lam Á nói: “Chuyện này là sao chứ. Mấy thứ kì lạ này rốt cuộc là….”
“Xoẹt……Rầm……”
Dư chấn của tiếng động vừa phát ra đó lan tỏa ra xung quay khiến bụi bay mù mịt. Những mảnh đất đá vỡ vụn liên tục đập lên vỏ ngoài cơ giáp do dư chấn gây ra. Lam Á và Văn Thiên Vũ vẫn còn chưa hoàn hồn sau khi né được đòn tất công bất ngờ này……
Bọn họ lại bị tập kích……
..........