"Hử, học viện Tinh Đệ muốn thi đấu giao lưu sao. Cũng sắp tới cuộc thi lớn giữ các trưởng hạng cao rồi vậy mà lại muốn thi đấu trước với trường chúng ta như vậy. Đúng là không thèm che dấu bản thân có ý đồ bất chính luôn mà." Mặc Ly lắc đầu cảm thán.Lam Á cũng gật đầu tán thành: "Xem ra tên Lãnh Nghị gì đó đã gấp không chờ được rồi. Nếu không nhầm thì hắn ta tính ra tay với chúng ta trước khi cuộc thi lớn bắt đầu, trực tiếp loại bỏ chúng ta trước."
Mặc Ly nhàn nhạt hỏi: "Bao giờ thì tổ chức?"
Mặc Thiểu Thiên lắc đầu: "Không rõ lắm, khoảng 2 tuần nữa nhưng không rõ là ngày nào."
Mặc Ly trầm mặc một chút rồi nói: "Đến lúc đó xem tình hình rồi đối phó vậy."
Vốn tưởng thật sự là 2 tuần nhưng vừa qua tuần đầu tiên học viện Tinh Đệ đã gửi thư mời thông báo hôm sau sẽ tổ chức, mời Lan Hòa học viện tham gia đúng hẹn.
Học viện Lan Hòa trở tay không kịp. Vốn đã đọc qua quy định của cuộc thi, cũng đã có danh sách học viên tham gia rồi. Còn tưởng sau 2 tuần mới tổ chức nên vài sinh viên nằm trong danh sách vẫn còn đang đi rèn luyện thực tế chưa kịp trở về. Ngay cả Mặc Ly xin nghỉ đi đâu đến giờ cũng không thấy tung tích. Hiệu trưởng cũng đành chấp nhận vì lúc đầu ông đã đồng ý để bên học viện Tinh Đệ chọn ngày rồi. Rõ ràng đã báo trước là khoảng 2 tuần hoặc hơn vậy mà vừa qua một tuần liền gửi thư mời, thời hạn lại ngay ngày hôm sau. Này rõ ràng là cố tình gây khó dễ. Không lẽ Tinh Đệ không cần mặt mũi đến vậy sao?
Ngay ngày hôm sau học viện Lan Hòa liền đi đến địa điểm được ghi trong thư mời.
Nơi đây là một tinh cầu nhỏ. Nghe nói tinh cầu này là khu sân tập đối chiến của quân đội dưới trướng của Lãnh thượng tướng. Không ngờ Tinh Đệ lại có thể ra tay hòng phóng như vậy nhưng có ý định không tốt thì vẫn là có ý định không tốt mà thôi. Hai trường tập chung tại một hội trường được Tinh Đệ chuẩn bị, có thể gọi là nơi quan khán của hai học viện, thiết bị ghi và phát hình rất đầy đủ. Hiệu trưởng Lan Hòa học viên thông báo xuống sinh viên khoa chiến đấu mỗi khóa cử ra 2 người, riêng năm 2 là 4 người từ danh sách trước vẫn giữ nguyên.
Thông báo vừa xuống Mặc Thiểu Thiên liền đi tìm hiệu trưởng nói chuyện: "Thưa thấy hiệu trưởng, em muốn xin thầy cho năm 2 của tụi em gồm năm danh ngạch hoặc có thể trong 4 người tụi em sẽ có một người không tham gia mà để ra một danh ngạch riêng."
Hiệu trưởng: "...."
Ông day trán nói: "Trò có thể nói ta biết lý do vì sao không?"
Mặc Thiểu Thiên cũng không vòng vo: "Thầy cũng nhận thấy Tinh Đệ có ý định không tốt mà, em chỉ muốn có một sự đảm bảo cho học viện của chúng ta. Chúng ta có thể thua nhưng về người thì vẫn có thể đảm bảo sẽ không có ảnh hưởng gì xấu về sau. Nên em muốn để lại danh ngạch trống, chúng ta có thể có cứu binh kịp thời trước âm mưu của học viện Tinh Đệ."
Hiệu trưởng nhìn Mặc Thiểu Thiên, ông nhận ra chuyện gì đó liền hỏi: "Em đã có người thích hợp cho vị trí này rồi đúng không. Thầy nghĩ chưa chắc một vị trí này có thể hoàn toàn lật ngược tình thế nếu tình thế đó ngay cả các em cũng không làm chủ được. Đến học sinh năm tư đã sớm không đấu lại các em, 4 người các em là sinh viên xuất sắc nhất trường từ tiềm năng đến năng lực. Để một người có thể tiếp nhận vị trí này người đó năng lực trước hết phải hơn đám sinh viên bên Tinh Đệ vì nếu Tinh Đệ giở trò khiến các em thất thủ thì người đó phải một mình đối đầu với Tinh Đệ. Thứ hai là phải đủ năng lực một mình xử lý mọi việc bảo đảm cho toàn đội. Nói trắng ra tuy thành viên đó vô sau, biết được mưu kế của Tinh Đệ nhưng thực lực phải ngang tầm 4 người các em. Ít nhất điều kiện phải như vậy."
Mặc Thiểu Thiên gật đầu: "Đúng là như vậy nhưng thầy có thể yên tâm, năng lực của người này còn hơn thầy tưởng nữa. Em chắc chắc với thầy là thầy sẽ không tìm được người nào phù hợp hơn cả."
Hiệu trưởng tiếp lời: "Thầy muốn biết tên học viên đó."
Mặc Thiểu Thiên trả lời: "Học viên đó là Mặc Ly."
Hiệu trưởng hơi nhíu mày hỏi: "Em chắc chắn?"
Mặc Thiểu Thiên thản nhiên đáp: "Em chắc chắn. Nếu không tin thầy có thể hỏi Lam Á, cậu ấy chắc chắn sẽ nói giống em vậy. Hoặc có thể thầy nên tin tưởng người đã cứu đám học viên suýt nữa thì trở thành bàn đạp cho một kế hoạch ảnh hưởng lớn đến đế quốc."
Hiệu trưởng lại hỏi tiếp: "Cứ coi như thầy đồng ý đi. Thầy có thể tin tưởng vào năng lực đặc biệt về khía cạnh tinh thần lực của trò ấy nhưng yêu cùng của Tinh Đệ là sinh viên phải mang theo cơ giáp. Thầy không thể chuẩn bị kịp một chiếc cơ giáp phù hợp, cũng không thể mượn của sinh viên khác được."
Mặc Thiểu Thiên cười một cách rất tự tin mà trả lời: "Thầy quên rồi, Mặc Ly là sinh viên khoa chế tạo, cậu ấy biết chế tạo cơ giáp. Có thể nói cơ giáp của em đang ở trên người cậu ấy và... thầy sẽ không từ chối một Thiên Thủy đâu, phải không thầy?"
Hiệu trưởng hơi giật mình, sau đó thì gật đầu đồng ý: "Vậy theo ý em đi. Nếu Tinh Đệ đã có mưu đồ bất chính vậy thì học viên năm nhất mới vào trường chưa cho nhiều kinh nghiệm. Vẫn là để một học viên tham gia cho có trải nghiệm một chút thôi."
Sau khi chốt lại danh sách, chỉ có 9 danh ngạch, một danh ngạch còn để trống. Hiệu trưởng Lan Hòa học viện vừa nói chuyện lại với hiệu trưởng học viện Tinh Đệ. Hiệu trưởng học viện Tinh Đệ nhìn Lãnh Nghị một cái thấy Lãnh Nghĩ gật đầu đồng ý thì mới đáp ứng. Lãnh Nghĩ còn ngả ngớn nói thêm: "Bên Lan Hòa học viện để lại một danh ngạch không bằng bên chúng ta cũng để lại một danh ngạch đi."
Vì thế cả hai bên đều chừa lại một danh ngạch.
Quy định của cuộc thi giao lưu này gồm:
1. Chỉ mười học viên mang theo cơ giáp bước vào.
2. Không đến khi phán định thắng thua không kết thúc cuộc chiến, không có phần đầu hàng.
3. Tất cả sự việc, ân oán xảy ra trong trận đấu sẽ kết thúc ngay trong trận và không được mang ra ngoài.
Cái gì, này có còn là trận đấu giao lưu đấu chứ. Này rõ ràng giống trận đấu sinh tử hơn. Nếu dùng quy tắc này ở trên tinh võng nghe còn có vẻ hợp lý. Nhưng này là ở trên sân tập ngoài thực tế. Rốt cuộc Tinh Đệ muốn làm gì chứ? Đã vậy, quy định cho đến bây giờ mới công bố. Xem ra bọn chúng hoành hành đã kaau rồi, trông rất thuần thục.
Quả thật là vậy, trước khi thi đấu với Lan Hòa học viên, học viện Tinh Đệ cũng đã tổ chức mấy trận thi đấu này với vài học viện khác rồi nhưng sau đó các học viện kia đều im hơi lặng tiếng, không có bất kì tin tức nào được truyền ra.
Tinh Đệ âm mưu ra mặt như vậy là đang coi thường học viện Lan Hòa hay là thật sự không thèm che dấu?
Mặc Thiểu Thiên nhắc nhở các thành viên tham gia vào trận thi đấu này: "Lát nữa mọi người cố gắng ít nói nhất có thể, đừng gây sự chú ý với đội của Tinh Đệ học viện."
Các thành viên trong đội đều gật đầu đồng ý.
Thấy mọi người đồng ý y nói tiếp: "Chúng ta chia ra thành đội nhỏ, ít nhất là hai người đi chung một đội. Tuyệt đối không thể đi lẻ."
Lam Á lên tiếng: "Tôi đi chung với cậu."
Mặc Thiểu Thiên lắc đầu: "Lam Á cậu... cậu đi chung với sinh viên năm nhất."
"Còn cậu thì sao? Tôi không nghĩ cậu không làm ra trò gì đâu. Ví dụ như... chuyển tất cả giá trị thù hận của bọn họ lên người mình."
Mặc Thiểu Thiên trả lời: "Đúng là như vậy nhưng cậu nghĩ sẽ có người thích hợp hơn tôi sao? Bọn chúng lúc chưa có cuộc thi đấu này đã nhắm vào tôi rồi. Bây giờ để bọn chúng chuyển hết giá trị thù hận lên người tôi không phải sẽ dễ dàng hơn là không biết bọn chúng sẽ ra tay với ai sao. Nếu thù hận của bọn chúng ở trên người tôi thì xác xuất bọn chúng tấn công hoặc giở trò với tôi cao hơn sao. Với lại tuy nói là chuyển giá trị thù hận lên người tôi nhưng chưa chắc bọn chúng sẽ ra tay với tôi mà vẫn là mấy người khác. Đương nhiên chúng ta phải chuẩn bị các phương án có thể. Không lẽ trong đội này đều là một đám yếu đuối, đến lúc tôi gặp chuyện không ai hay tất cả mọi người cũng không cứu được tôi sao? Đồng đội mà yếu đến nỗi khiến tôi không thể an tâm giao an toàn của tôi cho được à?"
Lam Á: "Vậy nên tôi mới bảo tôi với cậu chung một đội. Không nói đến bọn tôi có năng lực không, mỗi đội nhỏ chúng ta tách ra, lúc biết cậu xảy ra chuyện thì chúng tôi tới cứu cậu liệu có kịp hay không hoặc là bọn chúng bày trò giữ bọn tôi lại để xử lý một mình cậu."
Mặc Thiểu Thiên đương nhiên đáp: "Cũng không phải tôi sẽ đi một mình. Tôi nghĩ là để tối ưu nhất cậu nên lập đội với người khác thì hơn. Dù sao sinh viên năm nhất chỉ vừa mới vào trường không lâu, vẫn còn thiếu kinh nghiệm. Với lại lại hai chúng ta không bị bắt chung là được. Như vậy chúng ta vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế nếu chúng ta bị bất lợi."
"Ê này, nãy giờ hai người nói chuyện với nhau cứ như chúng tôi là người vô hình vậy. Không lẽ hai người nghĩ chỉ có hai người mới đối phó được với đám người đó thôi sao. Cũng coi thường chúng tôi quá rồi." Lục Lăng lên tiếng xen ngang cuộc nói chuyện không coi ai ra gì của họ.
Mặc Thiểu Thiên nhìn Lục Lăng: "Vì tính tự phụ đó của cậu nên tôi không đặt niềm tin lớn vào cậu đó."Lục Lăng: "...." Cậu ta có cần quá đáng như vậy không???
Mặc Thiểu Thiên kết thúc cuộc hội đàm nhỏ: "Kế hoạch trước sẽ cứ như vậy. Mọi người chớ chú ý động tĩnh của nhau. Có chuyện gì lập tức tới hỗ trợ. Tôi và Lục Lăng sẽ là một đội còn lại mọi người tự chia đội đi."
Lam Á hết cách nói: "Vậy tôi cùng đội với sinh viên năm nhất, không biết cậu ấy có muốn cùng đội với tôi không."
Vị sinh viên năm nhất kia còn đang hoang mang khi chỉ có một mình, thấy có đàn anh nguyện ý chung đội hắn liền đồng ý.Văn Thiên Vũ bị lẻ ta vì đều đã có đội vì thế hắn phải xin vào một trong số những đội này. Không phải hắn đi một mình không được mà là nếu hắn đi một mình thì phần trăm hắn gặp được Mặc Ly rất thấp. Là người có quen biết Mặc Thiểu Thiên hắn biết lúc nãy Mặc Thiểu Thiên xin để lại một danh ngạch trống là cho ai. Y luôn thể hiện rất rõ ràng, người y tin tưởng được chỉ có Mặc Ly mà thôi. Tuy không biết tại sao y lại để Mặc Ly vào chuyện có phần nguy hiểm này nhưng để gặp được người hắn phải xin vào một đội mà đội đó mà quen biết với Mặc Ly thì càng tốt. Mặc Thiểu Thiên đã không ưa hắn đã sớm biểu hiện trên mặt rồi. Hắn chỉ còn cách xin vào đội của Lam Á thôi. Ít nhiều gì đối với hắn bây giờ, Lam Á vẫn dễ nói chuyện hơn Mặc Thiểu Thiên. Vì thế Văn Thiên Vũ mở lời: "Lam Á cậu có thể để tôi chung đội được không?"
Lam Á nhìn Văn Thiên Vũ, cậu ta không muốn nói chuyện với Văn Thiên Vũ nhưng bây giờ không phải lúc cậu ta thể hiện sự bất hòa: "Cậu có thể theo đội khác được mà?"
Văn Thiên Vũ nói tiếp: "Như chúng ta đã biết Tinh Đệ đang giở trò gì đó. Bên đội cậu lại có một tân sinh viên mới vào trường, khả năng phối hợp với cậu chưa chắc đã tốt. Chúng ta là bạn cùng lớp, ít nhiều cũng hiểu về năng lực của nhau hơn. Hỡn nữa, nếu có chuyện gì phân tán sự tập chung mà không cần lo lắng vấn đề khác."
Đúng vậy, thứ nhất không thể kéo sinh viên năm nhất vào chuyện này được nhưng lỡ may Tinh Đệ tập chung tấn công Mặc Thiểu Thiên cậu ta muốn đi cứu thì không tránh khỏi phân tán sự tập trung trên đồng đội đang theo mình. Đúng là dạo này cậu ta huấn luyện với Mặc Ly có đấu đơn và đấu đội nhưng đấu đội thì luôn hợp tác với một người và người đó luôn có thể phối hợp cùng cậu ta. Bây giờ đi chung với tân sinh viên này trong lúc bình thường không có chuyện gì, cậu ta còn có thể phối hợp được với tân sinh viên hoặc có thể bảo vệ được người nhưng lỡ như bên phía Mặc Thiểu Thiên xảy ra chuyện, cậu ta không chắc mình có thể đủ tinh thần để một lúc liền chú ý được nhiều việc như vậy. Lam Á nghĩ vậy nên đành nói: "Thôi được, cậu vào chung đội với bộn tôi đi nhưng cậu cũng hiểu chứ, nếu xảy ra chuyện gì đột xuất người cậu lập đội phối hợp lúc đó là đàn em này chứ không phải là tôi, với lại tôi cũng không thích phối hợp chúng với cậu."
Văn Thiên Vũ gật đầu đáp: "Tôi hiểu."Lam Á nhắm mắt hít sau một hơi, cậu ta nghĩ lại, có lẽ Mặc Ly đã đoán được chuyện này nên lúc đó mới nói vậy. Sau một lần luyện tập trên tinh võng Mặc Ly đã nói: Sao hai người cứ lập đội với nhau vậy, đấu đội là luyện tập khả năng phối hợp giữa mọi người, cũng không phải chỉ với người cùng thực lực, cùng luyện tập với mình mà cón có người thực lực cao hơn hoặc thấp hơn mình hoặc thập trí là người mình không thích. Đến lúc đó hai người làm sao phối hợp với bọn họ?"
Lam Á và Mặc Thiểu Thiên cũng trầm mặc. Mặc Ly cũng không phải muốn họ cho mình câu trả lời mà là cậu muốn nói với họ là họ nên bước ra ngoài rồi. Vì thế Mặc Ly tiến lên một bước nói: "Đã đến lúc các cậu phải học cách phối hợp với người khác rồi. Thứ mà hai cậu cần luyện tập không phải là sự ăn ý nữa mà là khả năng quan sát và thích ứng nhanh nhất trong mọi tình huống. Ra ngoài và lập đội ngẫu nhiên thôi."
Tuy là cậu ta đã theo ý Mặc Ly lập đội với nhiều đồng học khác nhưng với Văn Thiên Vũ thì chưa từng. Có lẽ lần này chính là thử thắt cho cậu ta. Kế hoạch hiện tại sẽ là như vậy, sau khi bọn họ lập đội xong thì chuẩn bị tiến vào thi đấu.
Mặc Thiểu Thiên sau khi phân phó xong thì dùng quang não liên lạc với Mặc Ly. Quăng não được kết nối, Mặc Thiểu Thiên chưa kịp nói gì, hình ảnh trong quang não đã trời đất xoay chuyển, sau một hồi lăn lộn mới dừng lại. Nhìn qua thì biết quang não đã rơi xuống đất, một cánh tay thò xuống từ thành giường cầm lấy quang não. Hình ảnh lại thây đổi. Cuối cùng Mặc Thiểu Thiên cũng nhìn thấy Mặc Ly, cậu chui từ trong chăn ra ngồi trên giường, ánh mắt còn có chút mơ màng, mái tóc dài xõa nhẹ trên vai trông có chút lộn xộn, trên người vẫn còn mặc một chiếc áo sơ mi khá nghiêm túc nhìn qua như thể Mặc Ly còn chưa kịp thay đồ đã đi ngủ. Cậu ngáp nhẹ một cái, khi ánh mắt nhìn thấy là Mặc Thiểu Thiên ở đầu bên kìa quang não mới nhắc tên y như chào hỏi: “Thiểu Thiên…” Mặc Thiểu Thiên hơi luống cuống, Mặc Ly nhìn có vẻ mệt mỏi y có chút khó mở miệng nói chuyện sắp tới: “Anh…”
Mặc Ly vuốt lại phần tóc bị rối làm cho mình gọn gàng lại một chút: “Em có chuyện gì thì nói đi.”
Mặc Thiểu Thiên hít sâu một hơi, nói: “Anh, Lãnh Nghị và Tinh Đệ đã tổ chức cuộc thi đấu ngay hôm nay rồi. Bên này đang chuẩn bị vào thi đấu.”
Mặc Ly nhướng mày: “Sớm như vậy, xem ra bọn chúng chờ không nổi rồi. Em vào trước đi, anh sẽ tới sau.”
“Không, không cần đâu, tui em tự đối phó được mà…” Mặc Thiểu Thiên có ý ngăn cản.
Mặc Ly lắc đầu: “Không, anh cũng phải tới, anh còn có chuyện cần xử lý…”
“Thiếu gia…”
Một giọng nói ngắt lời khiến Mặc Ly giật mình, cậu rời lực chú ý về phía cửa phòng thì thấy một người đang đứng ở đó, người đó gọi cậu xong thì nói tiếp: “…Thiếu gia, người dậy rồi sao? Người chỉ mới vừa chợp mắt được một tiếng, trời bây giờ vẫn còn chưa sáng nữa….”
“Bạch Lâm, tôi hiểu ý tốt của ngài nhưng tôi vẫn còn chuyện cần xử lý với đám người kìa. Ngài cũng vất vả nhiều rồi, nên trở về nghỉ ngời thôi.” Mặc Ly giải thích.
Bạch Lâm vẫn muốn khuyên: “Nhưng người cũng phải chú ý đến sức khỏe của bản thân chứ. Hơn nữa ở đây cách ở đó rất xa nữa.”
Mặc Ly xoa chán: “Chuyện này có chút đột xuất, tôi xử lý xong sẽ nghỉ ngơi đàng hoàng. Ngài yên tâm.”
Bạch Lâm cũng không biết khuyên tiếp thế nào, một nửa không muốn Mặc Ly lỡ việc một nửa lại muốn Mặc Ly nghỉ ngơi đàng hoàng một chút. Cuối cùng ông chỉ có thể nói: “Vậy để tôi chuẩn bị quần áo cho người.”
Mặc Ly gật đầu: “Ừm,… Ngài lấy đồng phục của học viện giúp ta.”
Bạch Lâm đáp ứng sau đó định rời đi thì Mặc Ly gọi lại: “Bạch Lâm, ngài giúp tôi nói lại với mấy đứa nhỏ, để lần sau tôi sẽ quay lại.”
Bạch Lâm đáp ứng rồi rời đi.
Phía Bạch Lâm đã xong, Mặc Ly quay lại nói với Mặc Thiểu Thiên: “Gửi vị trí cho anh đi.”
Mặc Thiểu Thiên có chút chần chừ nhưng biết Mặc Ly có chuyện cần xử lý với bọn Lãnh Nghị nên vẫn gửi vị trí cho Mặc Ly nhưng không quên khuyên nhủ: “Nghe người vừa nãy nói anh ở rất xa. Xa như vậy anh tới có kịp không?”
Mặc Ly cười, cậu nhìn vị trí Mặc Thiểu Thiên gửi nói: “Không sao, anh sử dụng bước nhảy không gian cũng nhanh thôi.”
Vì bước nhảy không gian sẽ có chút ảnh hưởng đến người thực hiện bước nhảy, Mặc Ly lại không nghỉ ngơi đầy đủ nên Mặc Thiểu Thiên lo lắng nói: “Anh cẩn thận một chút.”
Mặc Ly gật đầu: “Ừm…” sau đó liền ngắt liên lạc.
Sau khi kết thúc liên lạc, Mặc Thiểu Thiên nói mọi người chuẩn bị mọi thứ để bước vào khu vực chiến đấu. Khi nghe thông báo chuẩn bị tiến vào khu vực thi đấu, hai đội đứng trước cửa vào teho lễ mà chào hỏi nhau.Mặc Thiểu Thiên tiến lên cười như không cười nhìn Lãnh Nghị nói: "Lãnh Nghị phải không. Bây giờ tôi mới thấy mặt cậu. Việc lần trước tôi vẫn chưa kịp tăng quà đáp lễ cho cậu đâu."
Lãnh Nghị cũng cười, nụ cười mang theo sự cay nghiệt: "Chuyện đó sao, không cần đâu. Tôi là người rộng lượng tặng quà không cần người khác đáp lễ. Ngược lại với cái mặt khiến người khác căm ghét này tôi nghĩ cậu xứng đáng với phần quà lớn hơn đấy."
Mặc Thiểu Thiên giả vờ như không biết gì hỏi lại: "Mặt tôi, mặt tôi thì làm sao cơ. Làm sao lại khiến Lãnh thiếu gia không thích như vậy? Mong Lãnh thiếu gia chỉ giáo."
Lãnh Nghị vừa nghĩ tới liền tức giận nhưng nhìn lại Mặc Thiểu Thiên hắn lại nhịn xuống mà nghiến răng nói: "Thôi vậy, có nói ngươi cũng không biết. Chỉ là một con chó thua dưới tay tao mà thôi. Còn mày sao? Mày chỉ là vận xui tám kiếp mới sinh ra với cái bộ mặt giống như tên chó má đó. Có tránh thì trách mày xui xẻo thôi."
Mặc Thiểu Thiên cười lạnh: "Ha, một con chó thua trận? Ý của mày là mày đang nói chính bản thân mình sao? Mày tưởng chuyện năm đó không ai biết nên muốn nói sao thì nói à. Nếu tao nhớ không nhầm tao được biết là năm đó mày kéo theo một đám người đi đánh hội đồng một người cuối cùng bị thua trận bẽ mặt phải khóc lóc kêu cha gọi mẹ, gọi cả anh trai đến cứu thì phải."
Lãnh Nghị vừa nghe liền muốn xông lên đánh chết Mặc Thiểu Thiên nhưng bị đàn em giữ lại "Lãnh thiếu, ngài đừng manh động làm hỏng chuyện tiếp theo."
Lãnh Nghị nghiến răng làm sao chịu nổi sỉ nhục này: "Làm sao, mày ngưỡng mộ tên bại trận đó à. Coi nó như thần thánh vậy. Đáng tiếc lần đó nó thua dưới tay tao còn bị tao phế một tay, không biết với cái thân tàn tật đó nó có sống nổi hay không. À hình như tao nghe được tin nó chết rồi thì phải. Hahahaha...."
"Mày....!!!" Mặc Thiểu Thiên nghiến răng, y sắc mặt trầm xuống gặn hỏi: "Mày làm anh ấy bị thương tay nào?!"
"Yo... Tính trả thù cho thần tượng của mày sao. Mày nghĩ mày có khả năng này à?" Lãnh Nghị khıêυ khí©h nói.
Mặc Thiểu Thiên trầm mặt đáp: "Mày không nói tao phế cả hai tay của mày." Y nói vậy nhưng cũng biết Mặc Ly bị thương tay nào rồi. Lần đó ở hội đấu giá Mặc Ly đưa tay sờ tay trái, cả Mục Diệm cũng nghĩ vậy mà anh của y cũng đã xác định rồi. Tay trái của tên này y phế chắc.
Lãnh Nghị nghe thế cười khẩy, trêu tức: "Tao lại sợ quá cơ...."
Sau cuộc chào hỏi đó mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, cho đến khi tiến vào khu vực thi đấu cũng không có chuyện gì xảy ra cả. Bọn họ cùng học viên học viện Tinh Đệ tiến vào, trước khi tiến vào họ loáng thoáng thấy bóng dáng của Mục Diệm trên kháng đài của Tinh Đệ. Mặc Thiểu Thiên nhíu mày thầm nghĩ: "Phải rồi, Mục Diệm cũng học ở Tinh Đệ, cậu ta không lẽ yếu đến mức không tham gia được trận đấu này hay bọn họ tự tin đến mức không cần đến cậu ta hoặc là Lãnh Nghị không muốn bị cậu ta phá hỏng chuyện tốt của hắn. Khi bọn họ bước vào, màn hình theo dõi cũng bắt đầu sáng lên phát loại toàn bộ hành động trong trấn đấu của bọn họ. Mục Diệm ở ngoài nhìn theo chỉ có thể cắn chặt răng nhịn xuống sự xúc động. Cha cậu ta luôn dặn cậu ta không được đánh nhau, cứ một lần cậu ta đánh nhau thì một lần cậu ta trở về liền bị giáo huấn. Cha luôn nói tâm tính cậu ta kém cỏi, tính tình nóng nảy, không biết nhẫn nại chịu đựng lại không có ý chí kiên định, mạnh mẽ như người khác. Mục Diệm cậu ta không biết phải làm sao để cha có thể công nhận mình. Cậu ta nhịn nhuc chịu đựng, đến bọn súc sinh như Lãnh Nghị cũng không dám đánh để bây giờ phải mang cái danh hèn nhát không có năng lực mà chỉ có thể dựa vào gia đình mà hơn người khác. Cậu ta đường đường là một thiên tài mà lại phải chịu những sự sỉ nhục này. Mục Diệm không biết rốt cuộc cha câu ta đang nghĩ cái gì nữa...........
Sau khi vào khu vực thi đấu bọn họ bắt đầu tản ra đi tìm hiểu khu vực này. Đầu là khu vực luyện tập của các chiến sĩ cơ giáp nên không khỏi sẽ rộng hơn nơi luyện tập bình hường của các học viên. Với kế hoạch hiện tại của họ thì không thể đi chung với nhau được mà tốt nhất nên tách xa nhau ở một khoảng cách nhất định và giữ liên lạc. Khu vực thi đấu này là một khu rừng lớn, cây cối khá nhiều nhưng đôi khi vẫn có những bãi đất trống, cây cối nằm ngổn ngang do tàn dư của những cuộc thực chiến để rèn luyện của các chiến sĩ. Mọi thứ tạm thời chưa có chuyện gì xảy ra cả nhưng rất nhanh bọn họ đã biết có chuyện gì xảy ra. Bên trong khu vực thi đấu vẫn còn các chiến sĩ trong quân đội ở đây. Ở bên Lam Á cũng gặp chuyện như vậy. Cậu ta nhíu mày lên tiếng: "Các tiền bối không biết tại sao lại ở đây. Không phải Lãnh gia đã dành ra khu vực luyện tập này để hai học viện thi đấu rồi sao?"
Một chiến sĩ cơ giáp trong đội ngũ đối diện tiến lên nói: "Đúng là chúng tôi có nghe thông báo, bất quá hiếm khi được giao lưu với các tiểu bối đương nhiên chúng tôi phải ở lại chớp lấy cơ hội này rồi. Hahaha..."
Vừa nói, hắn vừa cười, giọng điệu nghe qua rất thiếu đánh. Bên cạnh hắn lần lượt có người lên tiếng hùa theo: "Đúng vậy, đúng vậy. Hiếm lắm mới có một dịp vui như vậy. Các tiền bối đây đương nhiên phải ở lại góp vui rồi."
"Ai nha, đây là cơ hội hiếm cóa cho sinh viên mấy đứa được các tiền bối huấ luyện, dạy cho những kinh nghiệm của người đi trước đây. Haha... Mấy đứa phải trân trọng vào."
Lam Á nhìn đám người không biết xấu hổ này, thầm nghĩ: "Hóa ra là đợi bọn họ ở đây."
.........