Hôm đó Mặc Thụy Uyên không biết làm gì mà nửa đường lại rời đi. Mặc Ly lúc Mặc Thụy Uyên rời đi thì tỉnh dậy một lúc rồi lại ngủ tiếp. Tựa như trong đoàn người này chỉ có hai người họ biết chuyện gì đã xảy ra nhưng dù Mặc Ly có biết cũng không ngăn cản. Cậu không rảnh mà quản người không liên quan. Bất quá nếu như có người tinh ý với lời của Mặc Ly lúc đầu thì sẽ đoán được vài phần Mặc Thụy Uyên đã đi đâu.Sau khi nghỉ hè năm học mới liền bắt đầu. Mặc Ly từ sau vụ việc đó thấy độ của các học viên xung quanh cũng ngày càng thay đổi. Đến cả lão sư cũng thay đổi thái độ. Làm sao không thay đổi thái độ cho được. Cả trường đều đã đồn ầm lên rồi, cậu ta chính là học sinh ưu tú khoa chữa trị thành tích còn đứng đầu đợt thực tập trại hè vừa rồi. Người ta coi như có hứng thú với khoa chế tạo, đến hiệu trưởng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Hơn nữa cậu ta còn có tài ở phương diện khác nữa, phương diện mà đế quốc chưa có quá nhiều nghiên cứu đến nó.
Mặc Ly nằm dài trên bàn trong khoa chế tạo mà ngủ đến Diệp Phi cũng không quản được. Mặc Ly khi học ở bên khoa chữa trị thì rất bình thường, khi học ở khoa chế tạo liền lăn ra ngủ không quan tâm đến chuyện gì cả. Ngoài ra cậu còn có một khoảng thời gian xuất hiện ở khoa chiến đấu xem bọn họ luyện tập. Nói đúng hơn là xem Mặc Thiểu Thiên và Lam Á luyện tập. Tuy cậu buồn ngủ nhưng chỉ ngáp dài một cái rồi lại tiếp tục xem đấu. Nhiều người ở khoa chiến đấu thắc mắc Mặc Ly có theo kịp tốc độ của bọn họ để mà xem trận đấu cho rõ ràng hay không hay chỉ là đến xem cho có. Tuy một số người trong bọn họ đã trải nghiệm qua thể thuật của Mặc Ly rồi nhưng về cơ giáp bọn họ chưa ai thấy Mặc Ly thể hiện hoặc rất có thể cậu không biết hay không thể sử dụng được cơ giáp. Vậy nên ngoài việc Mặc Ly có tinh thần lực và hiểu biết tinh thần lực hơn người ra thì bọn họ không coi trọng cậu. Nhưng mà dù sao Mặc Ly cũng có quan hệ tốt với Mặc Thiểu Thiên, còn nghe nói là anh em trong nhà. Đã vậy bọn họ còn nghe đồn nữ lão sư chủ nhiệm lớp 10 lúc trước bắt nạn Mặc Ly đã bị cho nghỉ việc. Dù không biết tin đồn có là thật hay không thì sự thật nữ lão sư đó đã nghỉ việc rồi. Còn nghe nói vị nữ lão sư đó sẽ không thể dạy ở trường học nào nữa. Thật đáng sợ mà. Ai nói cậu ta không gia thế, dễ bắt nạt chứ??? Hơn nữa cái quan trọng là cậu ta còn đẹp nữa chứ. Chỉ cần cậu ta không nói chuyện thì ai dám mắng cậu ta chứ."Mặc Ly, Mặc Ly...Mau dậy đi. Sao cậu ngủ suốt thế??" Diệp Phi đánh thức Mặc Ly dậy.
Mặc Ly mơ màng tỉnh dậy lười biếng hỏi lại: "Chuyện gì?"
Diệp Phi nhìn bộ dạng lười nhát của Mặc Ly thật muốn đánh cho cậu một trận: "Còn chuyện gì nữa. Cậu học hành kiểu đó sao? Không học cũng được, cậu dậy giúp tôi kiểm tra bài xem tôi thuộc chưa đi."
Mặc Ly ngáp một cái, cậu không có ý định dò bài giúp Diệp Phi: "Cậu học như vậy cũng không có tiến bộ gì đâu. Cậu về nhà thực hành vài lần sẽ nhớ thôi. Không lẽ cậu tính trực tiếp đem đống lý thuyết đó vào thực tế mà không qua rèn luyện gì à?"
Diệp Phi bĩu môi: "Làm gì còn thới gian chứ, lát lão sư tới liền sẽ kiểm tra bài cũ đó."
Mặc Ly vặn hỏi lại: "Cậu học như vậy sẽ nhớ đc mấy phần?"
Diệp Phi nghĩ nghĩ: "Chắc là 8-9 phần đi."
Mặc Ly nghe xong thì hỏi tiếp: "Rồi sau đó cậu sẽ nhớ được bao lâu?"
Diệp Phi: "...... Cái này... tôi, tôi cũng không biết."
Nghe được câu trả lời mong muốn, Mặc Ly xua xua tay: "Đi, cậu qua kia ngồi chơi đi, có một con điểm nhỏ, dù có gọi trúng cậu cũng không có vấn đề đâu. Cậu phải biết với từng đó kiến thức cậu có thể làm được cái gì. Đừng để điểm cậu thì cao nhưng điều cậu có thể làm lại không theo kịp nó."
Diệp Phi: "...Cậu đừng, đừng tưởng thắng tôi được có vài lần liền ra vẻ. Tôi nói cho cậu biết, điểm của cậu không hơn tôi bao nhiêu đâu."
Mặc Ly gật đầu phụ họa: "Đúng, đúng, đúng... Tôi không hơn cậu bao nhiêu cả nhưng tôi có một thành tích hơn cậu rất nhiều."
Diệp Phi: "..." hắn hít sau một hơi thầm nhủ: không được đôi co với cậu ta. Đôi co với cậu ta thì chính hắn mới là người chịu thiệt.
..........
Sau giờ học Mặc Ly lại đến khoa chiến đấu xem bọn họ luyện tập. Không khí xung quanh có chút náo nhiệt. Từ khi cậu tới thì lâu lâu lại có người bàn tán, nhỏ giọng với nhau về cậu. Tuy là nói nhỏ nhưng cậu lại nghe được không ít. Trong đó nhiều nhất vẫn là hỏi cậu có thể nói thấy được những người đang luyện tập đang làm gì không, có nhìn có động tác của họ được không giống như tên ngốc Diệp Phi ngồi bên cạnh cậu vậy. Chỉ biết tròn mắt ra nhìn rồi khen lợi hại nhưng lại không nhìn thấy được cái gì rõ ràng. Mặc Ly nhìn Mặc Thiểu Thiên chiến đấu, cậu lắc đầu rồi thở dài nói: "Tiến bộ như vậy có chút chậm rồi."
Mọi người xung quanh vừa nghe xong câu đó ai nấy cũng tròn mắt nhìn cậu. Cái gì mà tiến bộ có chút chậm. Cái tốc độ tiến bộ thần tốc trong mắt bọn họ lại bị Mặc Ly chê là chậm. Mặc Ly là giả vờ ra oai hay thật sự cảm thấy như vậy???
Một lúc sau Mặc Thiểu Thiên luyện tập xong đi ra, y liền đi tới hỏi Mặc Ly: "Anh, anh thấy em có tiến bộ nào không?"
Mặc Ly cười nói: "Khá tốt."Một lúc sau Mặc Thiểu Thiên luyện tập xong đi ra, y liền đi tới hỏi Mặc Ly: "Anh, anh thấy em có tiến bộ nào không?"
Mặc Ly cười nói: "Khá tốt."
Mọi người xung quanh trợ mắt há hốc miệng vì lời nhận xét quay ngoắt một trăm tám mươi độ như vậy. Nịnh bợ, chắc chắn là nịnh bợ
Mặc Thiểu Thiên lại không cho là thế, y nói: "Nhưng mà lúc nãy em thấy anh lắc đầu mà."
Mặc Ly cười đầy thâm ý: "Yo, còn có thời gian phân tâm."
Mặc Thiểu Thiên đỏ mặt. Trong chiến đấu rất kị phân tâm nhưng y đã làm rồi, đã vậy còn mặt dày hỏi Mặc Ly mình có tiến bộ không. Thật không biết phải giấu mặt vào đâu.
Hai người nói chuyện một lúc vừa hay chờ Lam Á luyện tập xong.
Khi Lam Á luyện tập xong bọn họ liền cùng nhau rời đi. Mọi người xung quanh có người loáng thoáng nghe được họ nói chuyện.
Mặc Thiểu Thiên: "Anh, anh giúp em luyện tập đi."
Mặc Ly ngáp ngắn ngáp dài: "Thôi, anh mệt lắm. Không thì anh giúp em luyện tập ở đấu trường trên tinh võng đi."
Lam Á nghe tới đây cũng xem vào cuộc nói chuyện: "Được đó, tính cả tớ nữa. Lâu rồi chúng ta không đối chiến đó."
Người duy nhất ngơ ngác không hiểu chuyện gì _Diệp Phi: "Này, khoan đã, chuyện gì cơ? Không có phần của tôi sao?"
Cả ba người đang trò chuyện lập tức nhìn qua. Mặc Ly không nể mặt mà lên tiếng: "Cậu? Cậu tính theo chúng tôi để làm bao cát à?"
Diệp Phi: "...." Hắn tức đỏ mặt cãi lại: "Này, rõ ràng kĩ năng sử dụng cơ giáp của cậu không hơn tôi là bao, cậu có quyền gì chỉ trích tôi hả?"
Mặc Ly bật cười, nói: "Một chút cũng là hơn rồi."
Diệp Phi: "..."
Lam Á thấy Diệp Phi tủi thây, cậu ta thở dài ai ủi người bạn này của mình: "Diệp Phi, đừng so đo với Mặc Ly về chuyện này. Tôi cũng không nói nhiều, tối nay cậu qua đấu trường với tụi tôi là sẽ biết ngay. Tôi thấy về mảng chế tạo cậu đang tiến bộ rất nhiều. Tiếp tục cố gắng. Cậu chắc chắn sẽ có thể làm một đại sư chế tạo."
Diệp Phi không hiểu vì sao Lam Á lại an ủi mình nhiều đến vậy mà lời nói lại có chút kì lạ nhưng thôi vậy. Đằng nào thì tối nay hắn cũng sẽ hiểu Lam Á nói gì thôi.
Mọi người xung quanh cũng không biết rõ về cuộc đối thoại này, chỉ biết bọn muốn hẹn nhau lên tinh võng thi đấu cơ giáp. Trời biết khi bọn họ không hề chú ý đến tin tức này thì ngay ngày hôm sau đã có tin đồn: Nghe nói Lam Á và Mặc Thiểu Thiên của lớp 1 khoa cơ giáp vừa trải qua chuyện gì đả kích lắm. Tinh thần của họ trong cả buổi học không hề tốt một chút nào. Bên cạnh đó cũng có một người chịu đả kích không kém đó chính là Diệp Phi của lớp 9 khoa chế tạo chỉ là cậu ta không đủ nổi tiếng nên không có tin đồn mà thôi. Muốn biết bọn họ đã xảy ra chuyện gì thì chúng ta phải nói tới đêm hôm trước....
Tại một sân thi đấu riêng được đặt trước trên tinh võng. Mặc Ly đã ngồi đợi mọi người tới từ sớm. Tiếp theo là Lam Á, Mặc Thiểu thiên cuối cùng là tới Diệp Phi. Đương nhiên Diệp Phi sẽ không tham gia huấn luyện thi đấu của họ. Hắn chỉ làm khán giả như mấy lần trước đi chung với Mặc Ly mà thôi.
Mặc Ly quen thuộc chọn cơ giáp cơ bản cấp 1. Lam Á và Mặc Thiểu Thiieen suy nghĩ một hồi thì cũng quyết định dùng cơ giáp cơ bản cấp 1.
Ba người bước vào sân đấu, Diệp Phi thấy ngạc nhiên vì hai người kia một đội và Mặc Ly một đội. Khi trận đấu bắt đầu, Diệp Phi cảm thấy não của mình không đủ dùng nữa. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn cảm thấy thật điên rồ. Mặc Ly một mình đối đầu với hai người nhưng bên rơi vào thế hạ phong là hai người kia. Sau năm phút trận đầu ngắn gọn mà kết thúc bằng việc cơ giáp của hai người kia được phán định là không thể chiến đấu.
Diệp Phi ngơ ngác, não hoàn toàn trống rỗng. Hắn không hiểu chuyện gì xảy ra. Trong mấy trận tiếp theo bên thua chỉ có Lam Á và Diệp Phi. Mặc Ly một mình giữ phần thắng. Hai người kia ngơ ngác nằm trên sàn đấu một lúc sau thì Mặc Thiểu Thiên ngồi bật dậy giữ tay Mặc Ly nói: "Anh, em muốn thử cảm giác ở trên chiến trường, cảm giác thắng thì sống, thua thì chết. Y muốn biết khi đối mặt với tử vong thì mình sẽ ra làm sao, y muốn bức bách tiềm lực của mình.
Mặc Ly hiểu y nói gì. Cậu trầm mặc không đáp lại. Đúng lúc này Lam Á cũng bật dậy nói: "Mặc Ly, tôi cũng muốn trải nghiệm thử. Chúng ta đang ở trên tinh vọng, dù có chết trong trận đấu cũng không phải là chết thật. Nếu cậu làm được tôi cũng rất muốn thử. Tôi cũng muốn biết, ở trước mặt tử vong, tôi của bây giờ có thể làm được gì. Cậu không cần nương tay nữa ha."
Bị hai con người này năn nỉ, Mặc Ly hết cách. Cậu đành chấp nhận yêu cầu của hai người. Cậu thở dài, đứng dậy nói: "Đổi lại cơ giáp chuyện dụng của hai người dùng trên tinh võng này đi."
Lúc Mặc Ly quay lại cơ giáp của mình còn không quên trêu ghẹo Diệp Phi: "Trước khi xem không nổi cậu tốt nhất nên trở về đi."
Diệp Phi có chút sợ hại việc tinh thần của mình không chịu nổi đả kích lần nữa nhưng nghĩ một lúc hắn vẫn quyết định ở lại. Còn có bất ngờ gì thì hắn cũng phải xem cho chót. Không thể để Mặc Ly lừa mình mãi.
Trận đấu bắt đầu, không khí lập tức thay đổi, một sự ngột ngạt bao chùm lấy toàn sân đấu. Nguy hiểm ẩn hiện xung quanh bọn họ. Cả sân đấu như chìm trong bóng tối vô tận, nơi bọn họ sẽ không biết chuyện gì tiếp theo sẽ xảy ra. Rõ ràng cơ giáp của Mặc Ly đứng trước bọn họ nhưng bọn họ lại tựa như không nhìn thấy được. Cảm giác áp bức đè nén lên người bọn họ khiến bọn họ trong phút chốc chỉ muốn buông bỏ mọi thứ để đầu hàng, yết hầu của họ như bị bóp nghẹn, như có bàn tay vô hình từng chút, từng chút len lỏi, từng chút nhẹ nhàng, chậm rãi bóp chặt lấy điểm yếu của họ khiến bọn họ không thể vùng vẫy. Lam Á di chuyển cơ giáp muốn thoát khỏi cảm giác bất an cùng cực và sự đáng sợ đang đánh vào tinh thần của họ này. Mặc Thiểu Thiên cũng tương tự, y cố gắng quan sát Mặc Ly hiện tại đang ở đâu để chuẩn bị tấn công để cố trấn tỉnh lại sự sợ hãi. Trong phút chốc đó bọn họ lại như quên mất đây là ở trên tinh võng chứ không phải nơi chiến trường thật sự. Mà chiến trường này bọn họ chỉ có một kết cục đó chính là tử vong chứ không còn là nơi giao nhau giữa tử vong và sự sống nữa. Còn chưa kịp để bọn họ từ từ cảm nhận hết mọi thứ rồi tự phán đoán để đưa ra hành động thích hợp, trong một phút chốc Mặc Ly tiếp cận, y để họ nhìn thấy rõ đường kiếm sẽ kết thúc tính mạng của họ, rất nhanh nhưng rồi rất chậm. Nhanh đến nỗi họ giật mình không kịp phản ứng nhưng cũng đủ chậm để bọn họ nhìn thấy và cảm nhận. Một nhát kiếm hạ xuống bọn họ liền cảm nhận một lúc tất cả các loại cảm giác tồi tệ nhất họ có thể cảm nhận được sau đó họ biến mất khỏi sân đấu. Khoảng 1, 2 giây sau bọn họ mới xuất hiện trên hàng ghế khán giả ai nấy vẻ mặt đều suy sụp, ngơ ngác và ngỡ ngàng, bao gồm cả Diệp Phi chỉ ở ngoài xem. Lúc này Mặc ly mới chậm rãi thu lại trường kiếm được trang bị cho cơ giáp cơ bản. Y rời khỏi cơ giáp tiến đến chỗ họ. Vừa thấy y đến gần bọn họ sợ hãi lui về sau. Sau đó như nghĩ tới cái gì đó bọn liền choàng tới ôm chặt lấy cậu, giọng run rẩy như muốn khóc nhưng vẫn kiên trì gọi tên cậu: "Mặc Ly, Mặc Ly, aaaaaaaa... Thật đáng sợ, thật đáng sợ mà........."
Mặc Ly: "...."
Cậu đỡ trán nói: "Bộ hai người vừa quên tôi là người vừa xử lý hai người à. Còn tên Diệp Phi kia nữa, cậu ra đây sợ chung làm gì?"
Diệp Phi gào lên: "Tại cậu, tất cả là tại cậu. Cậu làm tôi sợ muốn chết. Tôi còn tưởng họ chết rồi, tiếp theo sẽ đến lượt tôi."
Mặc Ly: "...."
Lam Á và Mặc Thiểu Thiên sợ hãi đến mức im lặng không dám nói một lời. Tinh thần của bọn họ còn chưa thoát khỏi sự sợ hãi tột độ đó. Bọn họ sợ đến mức không còn nói được thêm một lời nào ngoài sự là hét vừa nãy. Mặc Ly thấy vật thì có chút có lỗi. Cậu vốn chỉ định hù dọa hai người này một chút dù sao tinh thần của bọn họ vẫn chưa được rèn luyện để chịu được sự áp bách đến tinh thần này. Cậu muốn định rèn luyện cho họ từ từ, từng bước một rồi cũng sẽ đến bước này nhưng bọn họ lại muốn thửu thách trước. Xem ra gần đây bọn họ đã quá kiêu ngạo vào năng lực của mình rồi. Nhìn tình trạng của họ bây giờ có lẽ cậu có chút quá tay. Thứ sát khí cậu bộc lộ trên chiến trường này đã khiến họ quá sợ hãi rồi. Xem ra vẫn chưa đến lúc cho họ biết rồi.
Mặc Ly cố gắng an ủi bọn họ nhưng đến cuối cùng sang ngày hôm sau, dù có đi học rồi thì tinh thần của bọn họ vẫn chưa tốt lên được. Thật là, lớn đầu rồi chứ có phải con nít đâu, bám như vậy rồi bắt cậu dỗ, còn ở lì đây không chịu về hại cậu bị ngủ trễ. Để thành ra kết quả này, cậu cũng không ngờ tới được.
.........
Tin đồn này chưa xong lại tới tin đồn khác. Nghe nói Lan Hòa học viện và học viện Tinh Đệ sẽ tổ chức cuộc thi giao lưu giữ hai trường. Nghe nói là sắp đến cuộc thi lớn giữ các ngôi trường nổi tiếng với nhau nhưng trước đó Tinh Đệ đã đề nghị có cuộc giao lưu này....