Chương 35:

Sau khi Mặc Ly rời đi vị đội trưởng kia mới dò hỏi mười người dẫn đội: "Các cậu cảm thấy thế nào?"

Lục Lăng lắc đầu: "Khó nói lắm, trên đường đi, mọi thứ thuận lợi đến khỏ tả, vẫn may là bọn tôi vẫn có chút đề phòng. Tuy bị ảnh hưởng nhưng chắc do bản năng luôn cảm thấy không ổn nên không thả lỏng cảnh giác hoàn toàn. Coi như là may mắn đi. Nhưng thật sự quân đội tìm được tài liệu về một nền văn minh ở đây sao?"

Đội trưởng: "Chúng tôi không chắc. Vì trùng thú cũng đã dọn gần hết rồi mới phát hiện ra chuyện này. Tư liệu cũng không có nhiều lắm. Vừa hay gần đây các trường quân đội đang cho sinh viên đi thực tập trại hè nên đưa nhiệm vụ này cho các trường để thăm dò trước một lượt. Bất quá tư liệu đưa về không phải là giả, tinh thần lực không thể ảnh hưởng đến ảnh chụp hay những bằng chứng đưa về được. Hoặc có lẽ chúng ta chưa hiểu hết về thứ được gọi là tinh thần lực."

"Tôi nghĩ những thứ chúng ta thu thập được một phần là thật, một phần là giả. Thật là thật sự có một nền văn mình đã bị hủy diệt, giả là nền văn minh đó không phải tồn tại trên tinh cầu này mà là được bọn chúng đưa đến để ngụy tạo sau đó lợi dụng tinh thần lực ảnh hưởng tinh thần chúng ta và một số thứ xung quanh để chúng ta tin tưởng vào điều đó. Nếu cứ tiếp tục điều tra thì sớm muộn chúng ta cũng sẽ phát hiện mà thôi. Nhưng như Mặc Ly nói, đợi quân đội phát hiện có khi đã muộn rồi. Nếu hôm nay thứ đó có thể thuận lợi trà trộm vào trong chúng ta thì dù sau đó chúng ta phát hiện ra điều bất thường không cử người đến đây nữa thì vẫn là đã muộn. Nơi này bọn chúng không dùng được nữa thì thứ bọn chúng để trà trộm vào trong chúng ta cũng sẽ thay bọn chúng thực hiện tiếp mà thôi." Lam Á bước đến nói. "Tôi không nghĩ có một ngày lại thấy quân đội làm việc thiếu sót như vậy."

Vị đội trưởng kia lắc đầu: "Chuyện này tôi cũng chịu, này là mệnh lệnh của cấp trên ban xuống mà còn không phải giao cho tôi. Nói thật, phải đi dọn tàn cuộc cho đơn vị khác tôi cũng rất khó chịu. Lần nào cũng vậy toàn gây ra rắc rối rồi để bên chúng tôi đi dọn. Lần này còn suýt gây họa."

Lam Á khó hiểu: "Trong quân đội còn có đấu đá nhau như vậy?"

Vị đội trưởng kia: "Ở đâu cũng có đấu đá thôi. Nhưng chuyện này thì khác. Nói ra các cậu ngạc nhiên. Đơn vị phát hiện ra điểm kì lạ trên tinh cầu này và đem nhiệm vụ này ném cho các trường quân đội là đơn vị bên Lãnh thượng tướng. Lãnh gia ở trong quân đội không được nhiều đơn vị thích đâu. Bên đó chỉ toàn biết đem rắc rối ném cho người khác còn mình thì thích nhận thành quả hơn. Mà không biết bên đó làm sao mấy năm trước đắc tội với Mặc thượng tướng, Lãnh thượng tướng bị đánh cho một trận. Sau này quân đội do Lãnh thượng tướng dẫn dắt đều tránh bên Mặc thượng tướng như tránh tà. Tuy vậy những rắc rối do bên đó gây ra các bên còn lại vẫn phải đi giải quyết. Nếu cứ mặc kệ thì sự việc sẽ càng không ổn hơn. Vậy mà Lãnh gia vẫn còn trụ được đến giờ tôi cũng nể thật. Chắc là lại dựa hơi vào vị trung tướng trẻ tuổi, con trai cả của Lãnh thượng tướng đi."

"Lăng Tư trung tướng, tôi không quan tâm Lãnh thượng tướng gì hết. Tiện đây tôi hỏi anh, anh mượn Mặc Ly đi làm gì?" Văn Thiên Vũ âm trầm hỏi.

Lăng Tư nhìn vị điện hạ lâu rồi chưa gặp nói: "Cậu không phải thấy rồi sao. Cậu ta có năng lực mà chúng ta không có. Cậu ta biết cách vận dụng tinh thần lực hiểu quả hơn là những người không biết rõ về tinh thần lực như chúng ta. Quân đội cần năng lực của cậu ta với lại cậu ta đồng ý trợ giúp, sau này có chuyện gì cần đến cậu ta sẽ theo đơn vị của tôi mà hành động. Với lại không phải bây giờ chúng tôi mới nhờ tới cậu ta. Chúng tôi đã hợp tác lâu rồi. Còn nhiệm vụ lần này chúng tôi không tiện nói." Lăng Tư cắn răng nói ra câu tiếp theo: "... Chúng tôi đều sẽ phụ trách an toàn của cậu ta."

Văn Thiên Vũ cười lạnh: "Ha, phụ trách an toàn, nếu vậy thì lúc nãy là chuyện gì? Anh để một mình cậu ta ở ngoài đối mặt với nguy hiểm?"

Lăng Tư bình tĩnh trả lời: "Tôi cũng hết cách, cậu thấy đấy. Ở đây cũng chỉ có cậu ta nhận ra mọi chuyện. Những lúc như vậy lựa chọn tốt nhất chính là nghe theo cậu ta. Vì cậu ta biết rõ chuyện gì xảy ra và phải đối phó như thế nào. Hơn nữa chúng tôi cũng đã trang bị thiết bị an toàn trên người cậu ta. Nếu cậu ta xảy ra chuyện nguy hiểm đến tính mạng sẽ ngay lập tức bảo vệ cậu ta. Lúc nãy nó chưa phát động chính là vì cậu ta không gặp chuyện gì quá nguy hiểm. Cậu không thấy sao. Cậu ta vờn đối thủ như vờn chuột vậy. So với mọi người ở đây cậu ta có kinh nghiệm thực chiến hơn bất cứ ai."

Văn Thiên Vũ: "....."

Thấy Văn Thiên Vũ không nói gì Lăng Tư mới nói: "Được rồi, nếu không còn chuyện gì nữa thì mọi người mau chóng lên phi thuyền, phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt."

Mọi người nghe vậy thì lập tức ai nấy cũng đều nhanh chóng di chuyển lên phi thuyền để trở về. Trên phi thuyền không biết khi nào ngoài Mặc Ly, Mặc Thiểu Thiên ra thì lại xuất hiện người thứ ba. Người kia cao ráo dễ nhìn, tóc dài màu lam, phần đuôi tóc có vẻ hơi sáng màu, nếu như thêm chút xoăn nhẹ nhìn có vẻ giống tóc Mặc Ly nhưng được phối theo tông màu khác. Khuôn mặt tuấn tú, đường nét rõ ràng, mặt người đó có chút lạnh, là kiểu người hơi lạnh lùng nhưng ánh mắt đang lo lắng mà nói chuyện với Mặc Ly. Người đó mặc trên người một bộ quần áo đơn giản nhưng nhìn qua bộ đồ đó như được thêm vật trang trí mà đẹp lên vậy. Người đó đang cố gắng khuyên Mặc Ly: "Chủ nhân, người nên nghỉ ngơi một chút. Người vừa làm xong nhiệm vụ liền chạy tới đây, đã vậy còn phải giải quyết rắc rối cho người khác. Người đã đủ mệt mỏi rồi. Hiện tại người nên nghỉ ngơi một chút. Chuyện còn lại cứ giao cho tôi."

Mặc Ly xoa trán đáp: "Lan, được rồi. Để ta đợi thêm chút nữa, ta không ngủ được."

Lan cố gắng khuyên: "Chủ nhân, người kia nếu có tới thì dù người có đợi thêm hắn cũng sẽ không tới sớm hơn đâu. Hắn đến sớm hay muộn không phải là do người có chờ hay không."

Mặc Ly: "Không phải, Lan... Là bản thân ta không an tâm, tự khác không ngủ được."

Lan đành hết cách: "Thôi vậy. Để tôi giúp người chú ý mọi chuyện, chủ nhân không nghỉ ngơi được nhưng vẫn nên để mình thả lỏng một chút."

Văn Thiên Vũ vừa lên, nhìn thấy người lạ mặt đứng gần chỗ của Mặc Ly liền cảnh giác hô: "Ngươi là ai, tại sao lại xuất hiện ở đây???"

Lan quay lại nhìn Văn Thiên Vũ, y hơi có chút chán ghét nhưng vẫn nói: "Tôi là Lệ Lan, là người đi theo bên cạnh chủ nhân."

Văn Thiên Vũ nhìn qua Mặc Ly, hỏi: "Mặc Ly là chủ nhân của ngươi?"

Lệ Lan nhìn Văn Thiên Vũ như nhìn kẻ ngốc: "Chẳng lẽ lại là ngươi?"

Văn Thiên Vũ: "..."

Lam Á và Diệp Phi chào hỏi Lệ Lan một tiếng xong thì đi đến bên cạnh Mặc Ly, lo lắng hỏi thăm: "Mặc Ly, cậu không sao chứ? Lúc nãy bị thương đã xử lý chưa?"

Mặc Ly mỉm cười, nói: "Đã xử lý rồi. Cảm ơn hai người quan tâm."

Diệp Phi hơi sáp lại nói: "Mặc Ly, cậu lợi hại thật. Không ngờ cậu lại đối phó được thứ hồi nãy."

Mặc Ly không cho là gì nói: "Quen tay thôi. Tôi gặp mấy lần rồi."

Diệp Phi lại trợn tròn mắt: "A, làm sao mà cậu lại gặp nhiều thứ kì dị như vậy???"

Mặc Ly: "Sở trường của tôi là tinh thần lực, bọn chúng cũng vậy nên sẽ gặp nhiều hơn người khác."

Diệp Phi lại cảm thán: "Oa, không ngờ tinh thần lực không chỉ là dùng để chế tạo cơ giáp mà còn dùng để đánh nhau."

Mặc Ly cảm thấy muốn cười: "Còn nhiều thứ tên ngốc nhà cậu chưa biết lắm."

Lam Á gật gật đầu: "Không những tinh thần lực, mà Mặc Ly vẫn còn nhiều thứ chúng ta chưa biết lắm."

Mặc Ly mỉm cười: "Đợi đến lúc mấy cậu sẽ tự biết thôi. Tôi... tôi lười nói."

Diệp Phi muốn nổi giận, nhưng nhìn đến Mặc Ly mệt mỏi nằm dựa trên ghế thì cố gắng nhịn xuống hừ một tiếng quay mặt đi: "Hừ, không làm người khác khó chịu cậu liền không vui hay sao chứ!"

Mặc Ly: "Cậu nói cũng có chút có lý đó."

Diệp Phi không nhịn nổi vẫn phải châm chọc: "Xí, cậu cậu đừng tưởng mình có chút năng lực liền ở đó bắt nạt tôi. Tôi, tôi... Sớm muộn gì tôi cũng sẽ đuổi kịp cậu, cậu đợi đó đi."

Mặc Ly: "Mỏi mắt mong chờ."

Diệp Phi: "... Cậu cậu cậu... cậu không thể chừa cho tôi chút mặt mũi sao?"

Mặc Ly: "Không, tôi là thật sự mong chờ mà. Trêu cậu tý thôi."

Diệp Phi: "Được rồi, bản thân đã thành ra như vậy còn có sức đi trêu chọc tôi. Lo nghỉ ngơi đi."

Lam Á và Diệp Phi nói chuyện xong thì tìm chỗ ngồi xuống vị trí gần Mặc Ly. Phi thuyền chưa bắt đầu di chuyển thì lại có thêm người bước vào. Là Mặc Thụy Uyên. Mặc Ly lập tức ngồi thẳng người nhìn chằm chằm Mặc Thụy Uyên. Chờ hắn tới gần thì cười lạnh nói: "Ông đến cũng sớm thật đấy."

Mặc Thụy Uyên có chút chật vật: "Ta xin lỗi. Là ta tính sai thời gian thằng bé thức tỉnh, con vất vả rồi. nhưng mà... Mặc Ly, tình trạng của con..."

"Không cần ông quản." Mặc Ly không kiên nhẫn ngắt lời Mặc Thụy Uyên.

Mặc Thụy Uyên thức thời ngậm miệng không nói tiếp chuyện vừa nãy. Hắn ôm lấy Mặc Thiểu Thiên nói: "Tiểu Thiên để ta đến xử lý đi."

Mặc Ly sau khi giao Mặc Thiểu Thiên cho Mặc Thụy Uyên xong thì mệt mỏi dựa người trên ghế. Sau khi trong khoang thuyền ngoài Lệ Lan ra chỉ toàn là sinh viên thì bắt đầu xôn xao.

"Còn tưởng cậu ta là tên vô dung a, nhưng không ngờ cậu lại cũng có chút bản lĩnh."

"Đúng vậy, đúng vậy. Lại còn đẹp trai nữa chứ. Đúng là gen của Mặc gia, dù gen có không tốt thì mặt vẫn phải đẹp. Cậu ta có thể có khuyết điểm nhưng mặt cậu ta ai dám mở miệng ra chê chứ."

"Có ai đỡ tôi không, tôi đổ trước nha..."

Có một người bạn lúc trước học chung với Yến Nhã được cô chọn làm đồng đội ghé vào tai cô nói: "Hóa ra lúc trước cậu tỏ tình với cậu ta là vì lý do này. Tuy yếu đuối một chút nhưng cậu là nữ chiến sĩ cơ giáp mạnh mẽ đương nhiên vẫn lo được. Huống chi cậu ta còn có chút bản lĩnh kì lạ."

Yến Nhã có chút không vui nói: "Không phải là có chút bản lĩnh. Cậu ấy từng cứu tôi lại còn giúp tôi xử lý vết thương. Cậu ấy cũng rất ôn nhu." Vừa nhắc tới Mặc Ly, Yến Nhã liền khen không ngớt.

Mặc Ly tựa đầu dưỡng thần một chút thì có người đi đến bên cạnh cậu hỏi: "Bạn học này..."

Nghe thấy không ai đáp lại, mà tiếng lại gần như vậy, Mặc Ly mới từ từ mở mắt ra nhìn về phía giọng nói phát ra.

Thấy Mặc Ly nhìn mình, cậu ta có chút lúng túng. Mặc Ly nhận ra, đây là lớp trưởng của lớp chữa trị, là thiếu niên chung lớp với cậu, xếp hạng nhất. Thấy người cứ đứng im không nói Mặc Ly mới hỏi: "Cậu, gọi tôi sao?"

Đồng học đó nghe vậy liền bối rối nói: "Đúng, đúng... Mặc Ly à không.... Tôi tôi muốn hỏi... À không phải tôi. A... làm sao giờ, tôi có chút hồi hộp, không nói rõ ràng được..."

Mặc Ly: "Cậu, cứ từ từ rồi nói..."

Lam Á và Diệp Phi ngồi gần cũng hiếu kì nhìn sang.

Đồng học kia ngừng một lúc, đợi bình tĩnh được một chút rồi nói: "Lúc nãy, có một bạn học chung lớp đột nhiên nói ra một nghi vấn, chúng tôi càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng nên tôi đại diện qua đây hỏi cậu."

Mặc Ly vẫn bình tĩnh đáp: "Cậu muốn hỏi chuyện gì?"

Đồng học kia hỏi: "Mặc, Mặc Ly, cậu có phải là Lệ đồng học không? Lúc nãy Mặc đồng học bị thương ở cổ, vết thương cũng không phải nhẹ, dùng máy trị liệu không dễ dàng lành được, thao tác chữa trị của cậu rất quen mắt, rất giống Lệ đồng học. Lệ đồng học từng nói, cậu ấy có một em trai nhìn mặt thì lạnh lùng nhưng rất sợ đau, có lần bị thương em trai cậu ấy đã trực tiếp gào khóc, cậu ấy đυ.ng nhẹ một chút đã kêu đau rồi, cậu cũng có một em trai, mặt mày lúc nào cũng lạnh nhưng lại thích khóc trước mặt cậu, lúc nãy cậu xử lý vết thương còn rất nhẹ nhàng tựa như sợ mạnh tay chút nữa liền làm người đó đau vậy. thể thuật của cậu cũng rất tốt. Còn nữa, một sinh viên khoa chế tạo như cậu chữa trị cho người khác không khỏi quá thành thạo rồi." Nói xong cậu ta hồi hộp chờ đợi câu trả lời.

Mặc Ly im lặng một lúc sau đó bật cười nói: "Mấy cậu đoán đúng rồi, sinh viên khoa chữa trị đúng là tinh mắt, quan sát tỉ mỉ mà." Nói rồi Mặc Ly còn bật máy thay đổi khuôn mặt lên, là khuôn mặt của "Lệ đồng học" trong lời nói của đồng học kia. Còn cười một cách quen thuộc.

Đồng học kia cảm thán: "Chẳng trách cậu lại nghỉ nhiều như vậy, hóa ra là học một lúc hai ngành học. Vậy mà trên lớp bọn tôi cậu vẫn theo kịp tiến độ."

Mặc Ly đáp: "May mắn thôi, tôi chỉ nhớ nhanh hơn mọi người một chút, đổi lại cũng hay nhanh quên nên thường phải thực hành để nhớ lâu thêm."

Khoa chiến đấu có người nghe được cũng nghệch mặt ra, bọn họ nhìn nhau, phải mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần. Hóa ra cái tên kiêu ngạo của khoa chữa trị đó, cái tên làm bọn họ mất mặt đó lại là cái tên bị cho là phế vật đi cửa sau của trường sao??!!!

Mọi người đang xôn xao thì đột nhiên bầu không khí thay đổi, có người không chịu được nói: "Hừ, cậu ta có đẹp, có năng lực thì sao. Còn chẳng phải vẫn là đứa con của tiểu tam, là đứa con hoang người người ghét bỏ sao?"

Bầu không khí trở nên trầm lặng ngay lập tức. Người vừa nói là một tên cũng là lớp 1 khoa chiến đấu, ngay từ đầu hắn thấy mọi người xôn xao bàn tán về Mặc Ly, phần lớn là hảo cảm và lời khen hắn đã khó chịu, một tên phế vật chỉ đc cái đẹp mã thì sao chứ, vẫn vô dụng như thường thôi, đã vậy còn là còn là đứa con riêng không thể ngẩng mặt mà lại được mọi người tán thưởng sao. Rồi đột nhiên hắn lại biết đứa cái đứa vô dụng đó lại không vô dụng mà là học sinh xuất sắc khoa chữa trị, còn làm xấu mặt hắn lần trước nữa. Vì vậy, hắn liền không nhịn nổi mà muốn kéo cậu ta xuống tiếp tục giẫm dưới chân cũng như xả cơn tức và nỗi nhục lần trước.

"Ai nói thằng bé là con riêng, là con của tiểu tam?!!" Một giọng nói nghiêm nghị đột nhiên truyền tới khiến mọi người sợ hãi. Lúc này Mặc Thụy Uyên đang đứng sau Mặc Thiểu Thiên chứng kiến hết mọi chuyện. Mặc Thiểu Thiên sau khi tỉnh dậy liền cái gì cũng không nghe chạy đi tìm Mặc Ly, Mặc Thụy Uyên vừa lo lắng cho y cũng vừa lo lắng cho Mặc Ly nên cũng đi theo, Mặc Ly bây giờ tình trạng cũng gần giống Mặc Thiểu Thiên, có thể mất khống chế bất cứ lúc nào. Không ngờ lúc hắn vừa đến lại chứng kiến cảnh này. Hắn lạnh mặt nhìn chằm chằm tên nhóc vừa nói chuyện, tựa như một giây sau liền bóp chết người vậy. Hắn tiếp tục lên tiếng: "Nếu ngươi không biết nói chuyện thì tốt nhất nên im miệng. Tránh cho sau này cái miệng hại cái thân mà chết lúc nào cũng không biết."Lúc này đột nhiên Mặc Ly lại lên tiếng: "Còn chẳng phải là chuyện ông gây ra."

Mặc Thụy Uyên không trả lời Mặc Ly mà bước đến gần học viên vừa nói đó trầm giọng nói từng chữ: "Người cậu nói là tiểu tam là mối tình đầu của tôi và cũng là duy nhất, là người tôi quỳ gối cầu hôn xin được cưới, là người tôi yêu cả đời. Đứa con trai cậu nói là con hoang là đứa con tôi cầu xin gặp cũng không được, muốn quyền nuôi con cũng không thể. Tôi hỏi cậu, cậu không muốn làm chuyện kia với người mình yêu sao, hay là làm ra chuyện đó rồi sau này chia tay biết được người kia có con thì bảo đi phá? Hay mẹ đơn thân nào cũng có thể gọi là tiểu tam. Người yêu đã quen trước khi mình kết hôn xong kết thúc cũng được gọi là tiểu tam? Hay là nói cậu là tên vô trách nhiệm kia mà quay ngược lại mắng người khác? Hơn nữa chuyện của tôi cậu chứng kiến được hết hay sao mà nói như cậu biết, nói như đó là sự thật?"

Học viên kia bị chất vấn đến cứng miệng, hắn không thể phản bác. Hắn nghĩ nghĩ rồi nhớ ra một chuyện. Tính cách hắn hiếu thắng, mỗi lần cái tính này nổi lên liền không biết nặng nhẹ, không biết rõ bầu không khí xung quanh là thế nào, có nên nói lời này hay không. hiện tại hắn chỉ muốn thắng, hắn cũng mặc kệ người đang đối chất với mình là ai mà nói: "Vậy, vậy còn Mặc Thiếu Hiên thì sao? rõ ràng anh ta lớn tuổi hơn Mặc Ly. Nếu mẹ cậu ta không phải tiểu tam thì tại sao cậu ta lại nhỏ tuổi hơn Mặc Thiếu Hiên?"

Mặc Thụy Uyên cười lạnh: "Ta đã nói rồi nếu cậu không biết cái gì thì không nên nói chuyện đâu. Đừng nói với ta cho đến bây giờ cậu không biết khoa học phát triển đã có thể sinh con bằng cách nuôi dưỡng trong khoang sinh học sao? Nhưng mà tôi thấy đầu óc cậu ngu ngốc như vậy chắc dù tôi nói vậy cậu cũng không hiểu đâu."Lúc này đổi nhiên Mặc Thiểu Thiên ho vài tiếng rồi nói: "Vậy tức là ngoài Mặc Ly ra thì tụi con đều là..."

Mặc Thụy Uyên xoa đầu Mặc Thiểu Thiên: "Gần như là vậy nhưng Mặc gia tuy không thành công ép buộc từ phía ta thì vẫn coi trong dòng dõi, phải đảm bảo các con sinh ra bằng cách tốt nhất. Con vẫn là do mẹ con sinh ra. Nếu không sao ta có thể lấy nàng ta. Nếu không, nàng ta lấy gì đi bán thảm với Tuyết Nhi hại ta thành ra vậy."

Tay Mặc Thụy Uyên đột nhiên bị gạt ra, Mặc Ly kéo Mặc Thiểu Thiên ra sau mình nói: "Ông cũng tốt nhất nên ngậm miệng vào được rồi đó."

Mặc Thụy Uyên có chút cảm thán nói: "Con cái gì cũng tốt nhưng vì sao tính cách lại giống em ấy chứ. Nhìn qua thì như bản thân mình không chịu thiệt nhưng kết quả vẫn là mình chịu thiệt. Mặc Ly, Thiểu Thiên lớn rồi thằng bé không có yếu đuối đến nỗi con phải bao bọc cẩn thận."

Mặc Ly hừ một tiếng: "Không liên quan đến ông."

Mặc Thụy Uyên chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn hai đứa nhỏ dắt nhau về chỗ ngồi mà không để ý đến hắn. Hắn quay lại nhìn học viên lúc nãy nói: "Cậu còn gì muốn nói không?"

Học viên kia lắp ba lắp bắp: "Tôi, tôi...."

Không để cậu ta nói tiếp, Mặc Thụy Uyên ghé vào tai cậu ta nói: "Nếu còn để tôi nghe được cậu nói bậy nói bạ về thằng bé nữa thì gia đình cậu sẽ cùng cậu hưởng cái sai lầm này của cậu." Nói xong thì hắn cất bước rời đi vì hắn biết Mặc Ly không thích hắn ở đây.

Còn Mặc Ly, sau khi cậu xác định bọn chúng không phát hiện thì yên tâm ngủ một giấc. Tinh thần và cơ thể cậu khó chịu, lúc quay về nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt mới được.