Lúc này ở nơi khác, "Mặc Thiểu Thiên" vừa đáp xuống. Hắn cười lạnh nói: "Ha, ngươi còn nói ngươi không dám làm y bị thương. Kết quả thì sao, ngươi vẫn nổ súng vào y."
Mặc Ly cười trêu tức: "Ta đâu có nói xạo, người nhìn xem y có bị thương không?"
"Mặc Thiểu Thiên" nghiến răng: "Ngươi..! Ngươi được lắm, ta không ra tay ngươi tưởng ta dễ bắt nạt."
Nói xong hắn liền làm cái gì đó. Đột nhiên xung quanh xuất hiện từng đợt, từng đợt trùng thú vây quanh tựa như chúng nghe lệnh mà đến. Mặc Ly đột nhiên sắc mặt trắng bệch nhìn chằm chằm vào "Mặc Thiểu Thiên".
"Mặc Thiểu Thiên" thấy thế thì đắc ý cười nói: "Này thì cho ngươi mạnh miệng. Làm sao, có bản lĩnh gì thì lôi ra hết đi."
Mặc Ly cuộn chặt ngón tay như kìm nén cái gì đó. Cậu đột nhiên giơ súng lên chỉa thẳng vào "Mặc Thiểu Thiên" dứt khoát nổ súng. "Mặc Thiểu Thiên" cười lạnh. Hắn ung dung điểu khiển một con trùng thú đến chắn đạn. Nhưng đột nhiên cơ thể trùng thú xuất hiện lỗ thủng ở phía sau sau đó một mũi kim ghim vào vai "Mặc Thiểu Thiên" khiến một bên vai hắn mất cảm giác. Là thuốc gây tê. Khi hắn nhìn lại, Mặc Ly không phải bắn một phát súng mà là ba phát. Cậu ta bắt hai phát đầu là đạn thật, phát thứ ba là thuốc tê, cậu ta đổi súng trong nháy mắt hoặc có thể đã chuẩn bị từ lâu rồi nhưng ba phát đều trúng ngay một điểm, trước sau cách nhau không xa lại để hắn không phát hiện thì cậu ta đúng là tính toán kĩ lưỡng. Đây là súng gì mà có thể để cậu ta làm được như vậy chứ. Nếu như nó là đạn thật chứ không phải thuốc gây tê thì hắn đã bị thương. Tuy tình hình không cử động tay được như khi bị thương nhưng cơ thể này không bị thương nghiêm trọng, hắn còn dễ nói chuyện với cấp trên. Hắn tức giận gào lên với Mặc Ly: "Tên khốn, ngươi có biết ta phải khó khăn thế nào mới chiếm được cơ thể này không hả!!! Mấy tên khác thì không đủ nhìn, ta nhìn trúng 4 người thì chỉ có mình hắn là xuất hiện sơ hở để ta khống chế. Ngươi còn xông ra phá hoại nhiệm vụ của ta. Lần này người chết chắc rồi." Nói xong hắn điều khiển trùng thú vây gϊếŧ Mặc Ly. Mặc Ly né được vài con sau đó không chú ý mà bị một con dùng đuôi quật trúng mà văng ra xa rồi lăn mấy vòng trên đất, khóe miệng cậu chảy ra một dòng máu.
Văn Thiên Vũ tức điên lên khi nhìn thấy cảnh tượng này. Hắn phản kháng, thoát khỏi sự khống chế lao đến phía Mặc Ly thì bị vòng bảo vệ chặn lại. Cái gì mà nghi ngờ Mặc Ly là người Lệ gia gì đó, cái gì mà Mặc Ly có thể tự đối phó được. Nhiều trùng thú như vậy, đến chiến sĩ cơ giáp đối phó còn khó khăn, Mặc Ly không có gì, thể thuật cũng không bằng chiến sĩ cơ giáp thì lấy gì để đối phó chứ!!! Chưa đợi hắn làm gì thêm thì Lam Á lên tiếng: "Yên tâm, Mặc Ly không có việc gì. Thật ra thể thuật của Mặc Ly không yếu."
Văn Thiên Vũ không cho là đúng: "Làm sao lại không yếu cho được. Cậu ta chỉ là gen cấp D có thể chịu được một kích của trùng thú sao??!!!"
Lam Á xác định: " Mặc Ly thể thuật không yếu, cũng không dễ bị đánh trúng như vậy. Bởi vì... bởi vì thể thuật của Mặc Ly chưa bao giờ thua tôi mặc dù tôi không nhường cậu ấy. Tôi dám khẳng định lúc nãy trong tình huống đó tôi có thể né được thì cậu ấy có thể né được, chỉ là cậu ấy không muốn né. Còn về Mặc Thiểu Thiên, tôi không biết vì sao thứ đó không đọc được toàn bị kí ức của Mặc Thiểu Thiên nếu không nó đã biết Mặc Ly vừa nãy là cố tình để dụ nó nhưng có chắc lẽ năng lưc của thứ đó có hạn hoặc là tự tin thái quá."
Văn Thiên Vũ: "Vì sao cậu dám xác định như vậy?"
Lam Á: " Cậu không hiểu lời tôi nói sao? Ý của tôi là, tôi và Mặc Ly thường xuyên thi đấu thể thuật, và tôi không nhường cậu ấy. Nếu không phải cậu ấy gen chỉ cấp D thì tôi đã không để cậu ấy ở khoa chế tạo rồi."
Văn Thiên Vũ vẫn bán tính bán nghi. Làm sao mà một Mặc Ly yếu đuối lại có thể thuật ngang Lam Á được. Nhưng lúc này Mặc Ly đã bị trùng thú dùng đuôi xách lên đưa đến trước mặt "Mặc Thiểu Thiên". Nhìn cậu thật nhếch nhác.
"Mặc Thiểu Thiên" cười lạnh: "Ngươi có giỏi thì mạnh miệng nữa đi. Loài người các ngươi không dùng cơ giáp mà đối phó với bọn ta không khỏi tự tin thái quá rồi."
Lúc này khoảng cách của hai người đủ gần. Đột nhiên Mặc Ly bật khóc, cậu nói: "Thiểu Thiên, xin lỗi..."
"Mặc Thiểu Thiên" còn tưởng Mặc Ly chịu thua, đang định vui mừng thì Mặc Ly sau khi nói xong câu đó thì đột nhiên vùng vẫy, tay cậu thoát khỏi khống chế không biết từ khi nào xuất hiện một con dao đâm thẳng vào vị trí gần cổ bên bả vai còn lại của "Mặc Thiểu Thiên". Chỉ thấy "Mặc Thiểu Thiên" gào lên một tiếng, sau đó Mặc Ly xoay dao hất thứ gì đó từ trong người Mặc Thiếu Thiên văng ra xa. Trùng thú không bị khống chế nữa lập tức dãy dụa, nó như vừa bừng tỉnh và chợt thả Mặc Ly ra khiến cậu rơi tự do xuống, Mặc Ly chân đạp vào cơ thể trùng thú, cậu xoay người đỡ lấy Mặc Thiếu Thiên rồi nhẹ nhàng đáp đất. Mặc Ly xin lỗi là thật vì sẽ làm Mặc Thiểu Thiên bị thương nhưng khóc là giả, chỉ dùng để đánh lừa sinh vật ngu ngốc kia thôi.
Thứ bị lấy ra khỏi người Mặc Thiểu Thiên lúc này đang quằn quại mà kêu gào đau đớn. Sau đó nó hét lên: "Tinh thần lực, là tinh thần lực. Sao ngươi lại có tinh thần lực mạnh đến vậy. Là ta hiểu lầm sức mạnh của ngươi. Hóa ra sức mạnh của ngươi là ở tinh thần lực, chẳng trách, chẳng trách sao ta lại thấy ngươi yếu như vậy. Ngươi, ngươi, ngươi.... Đồ bỉ ổi, hèn hạ..."
Mặc Ly cười lạnh, đáp: "Là tại ngươi ngu thôi."
"Nó" không phục mà cười phá lên: "Ta chưa thua, ngươi mắng ta ngu ngốc chưa chắc ngươi thông minh hơn ta. Ngươi biết vì sao ta chiếm được cơ thể y không?"
"Nó" hỏi xong câu này, ngừng một chút sau đó toàn thân "nó" biến đổi trở thành hình dáng gốc sau khi thoát khỏi cơ thể nguời của nó. "Nó" vẫn xấu như lúc nó vừa bị lấy ra vậy, thậm chí còn xấu hơn. Cùng lắm thì khích thước thay đổi, "nó" to hơn mà thôi. Mặc Ly chán ghét không muốn nhìn, cậu quay mặt đi.
"Nó" bị kí©h thí©ɧ đến điên rồi nên không phản ứng đến hành động của cậu mà cười khà khà nói tiếp: "Ngươi biết tại sao không? Là vì y đang thức tỉnh năng lực của y. Mà theo ta được biết, lúc thức tỉnh năng lực này, hắn sẽ phát điên mà điên cuồng tấn công mọi thứ, bao gồm cả người thân. Hahahaha...."
Mặc Ly nhìn "nó" như nhìn thằng ngốc nói: "Ngươi ngu đến nỗi đi nghĩ ta không biết sao? Đúng là ngu hết thuốc chữa."
Cậu vừa nói xong Mặc Thiểu Thiên ở trong lòng đột nhiên tránh hỏi cậu mà nhảy ra ngoài, cả người phát ra khí tức điên cuồng và bạo ngược. Mặc Ly bắn phát súng lúc nãy là có mục đích. Thứ nhất, cậu xác định được vị trí của "nó" rồi, cậu muốn thu hẹp phạm vi chạy trốn của nó. Thứ hai, dùng thuốc tê để tránh Thiểu Thiên bị thương và giảm bớt chiến lực khi Mặc Thiểu Thiên phát điên. Mặc Thiểu Thiên đứng đối diện Mặc Ly lúc này như một con thú hoang chỉ chờ tấn công. Nhưng vì một bên tay bị tê liệt mà sức tấn công giảm xuống đáng kể. Đột nhiên Mặc Thiếu Thiên xông về phía Mặc Ly, cậu nhanh chóng né sang một bên. Mặc Ly muốn bắt thêm một phát súng nữa vào người Mặc Thiểu Thiên nhưng cậu không nỡ. Vì thuốc này dùng nhiều sẽ ảnh hưởng đến cơ thể, còn có thể dẫn tới chuẩn đoán không chính xác khi được khám chữa nên cậu chỉ né sang một bên và thu tay về.
Qua lại vài lần, Mặc Ly biết như vậy không được rồi. Một là làm cách nào đó để Thiểu Thiên lấy lại ý thức dù một chút cũng được. Hai là trực tiếp đánh ngất. Nhưng cách thứ hai tuy đơn giản nhưng sẽ gây hại đến cơ thể Thiểu Thiên. Thiểu Thiên Thức tỉnh, năng lực, thể chất nâng cao, cùng với đó là phải tiêu hao đủ thể lực để đáp ứng khả năng thay đổi của gen, tăng sức chịu đựng của cơ thể. Đây là quá trình thích nghi của cơ thể, vừa nhanh lại hiểu quả. Nhưng hậu quả gây ra cho xung quanh thì lại không khống chế được nên mới phải cần một người đáp ứng nó cho Mặc Thiểu Thiên, tránh cho cậu gây họa. Cơ thể Thiểu Thiên thay đổi, đến một mức nào đó sự thay đổi đó khiến cơ thể không chịu nổi, não điều chỉnh điều đó bằng cách điểu khiển cơ thể tiết ra chất làm Mặc Thiểu Thiên có cảm giác phải hoạt động, phải phát tiết năng lượng dư thừa này. Vì vậy nếu đột ngột ép buộc dừng giữa chừng như vậy sẽ gây ảnh hưởng lớn đến cơ thể của Mặc Thiểu Thiên. Nhưng bên cạnh đó "Nó" vẫn còn đang chờ đợi thời cơ nhảy vào một lần xử lý luôn cả hai bọn họ. Mặc Ly không còn cách nào. Cậu đột nhiên đứng bất động để Mặc Thiểu Thiên nhào tới cắn vào vai mình. Trong lúc "nó" tưởng mình có xơ hội mà nhào lên thì cậu liền chuẩn xác ghim con dao do tinh thần lực hóa hình vào "nó", ghim thẳng nó xuống nền đất giãy dụa. Vì nó là sinh vật có khả năng về tinh thần lực nên năng lực thể chất không mạnh. Đã vậy Mặc Ly còn dùng tinh thần lực mạnh hơn nó mà trực tiếp chèn ép "nó".
Còn về Mặc Thiểu Thiên, y cảm nhận được hương vị máu tươi từ trong khoang miệng lẫn ngửi được từ mũi liền bừng tỉnh. Y ngơi ngác nhìn Mặc Ly, cứ như không nhận ra người này mà đè người xuống đất, y ra sức chà lau khuôn mặt của Mặc Ly, còn gỡ cả tóc giả Mặc Ly đội ra. Mặc Ly đỡ trán. Cậu hết cách, nay cậu không hóa trang mà là dùng máy thay đổi khuôn mặt. Mặc Ly đưa tay lên cổ áo tắt máy thay đổi khuôn mặt đi. Sau khi Mặc Thiểu Thiên nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, như gỡ bỏ gánh nặng cũng như cảm thấy tự tránh mà òa khóc: "A... Anh, em xin lỗi, em làm anh bị thương rồi...."
Mặc Ly xoa đầu y, nhẹ giọng nói: "Không sao rồi, em ngủ đi, phần còn lại để anh giải quyết."
Mặc Thiểu Thiên nghe được lời đảm bảo mới từ từ thϊếp đi. Trùng thú mất đi người khống chế mà tan đàn xẻ nghé di chuyển lung tung rối loạn. Mặc Ly thấy phiền đơn giản bật l*иg bảo vệ rồi ôm người đi. Đám học viên ai cũng ngơ ngác chứng kiến một màn lột xác. Từ một thiếu niên tóc đen, tóc cắt ngắn thoáng cái biến thành tóc màu trắng dài, phần đuôi tóc còn nhuộm chút ánh tím mà nhẹ xoăn. Từ khuôn mặt bình thường như bao người, má có tàn nhang cùng nám và đeo kính cận như thật sự là người gen cấp D trở thành một khuôn mặt anh tú, đẹp mắt khiến bao nguười thản thốt. Lừa người, chắc chắn là lừa người. Làm sao lại có thể như vậy được. Đã vậy trong lòng còn ôm theo một mĩ nhân cũng tóc trắng mặt có 5 phần tựa như nhau, đều đẹp lóa mắt người. Tính công kích càng nhân đôi. Hai anh em này chói mù mắt chó rồi. Cái gì gọi là anh em ruột chính là đây. Lúc trước thì trông không giống nhau. Bây giờ thì quá giống rồi. Đẹp trai quá. Sao lại có người đẹp như vậy.
Trước sự ngơ ngác của mọi người, Mặc Ly từ từ tiến vào vòng bảo vệ, cậu cẩn thận đặt Mặc Thiếu Thiên ở một bên sau đó đi đến chỗ những đội trưởng đã bị khống chế. Cậu dùng tinh thần lực thăm dò, biết được không ai bị giống Mặc Thiểu Thiên thì yên tâm, cậu cúi người hỏi: "Một tháng vừa qua các người xảy ra chuyện gì?"
Một ngươi ngơ ngác đáp: "Xử lý trùng thú, thu thập dữ liệu của nền văn mình từng tồi tại ở đây. Sau đó thì tập hợp lại ở vị trí này chờ nhà trường đến đón."
Mặc Ly hỏi thêm vài người nữa đếu nghe được câu trả lời như vậy thì lắc đầu: "Quả nhiên bị ảnh hưởng rồi. Cũng may mới chỉ bị ảnh hưởng chứ không bị kí sinh bám lên người."
Đội trưởng lúc này mới hỏi: "Ảnh hưởng, ảnh hưởng gì. Không phải lời họ nói đều đúng sao. Hơn nữa đây là tin tức quân đội xác nhận."
Mặc Ly lườm hắn: "Quân đội lúc trước điều tra không phát hiện chỗ này có vấn đề à?"
Đội trưởng: "Có phát hiện. Nhưng cảm thấy nó không phải vấn đề gì lớn nên ném cho các sinh viên thực tập."
Mặc Ly lại mắng: "Ngu ngốc, đã có vấn đề còn không chịu tìm hiểu rõ ràng mà tùy tiện ném đi. Quận đội mấy nguười làm việc như thế hả. Tôi nói cho mấy người biết. Từ lúc quân đội mấy người đến đây đã nằm trong sự không chế của bọn họ rồi. Tinh cầu này là tinh cầu hoàn toàn là của trùng thú, không có một nền văn minh nào ở đây cả. Từ lúc trùng thú phát động tấn công là do bọn chúng cố ý làm như vậy, muốn quân đội chú ý, sau đó thấy tình hình không thể để như thế được mà phát động càng quét trùng thú ở tinh cầu này. Sau khi các người tới đây đã rơi vào kế hoạch của bọn họ. Bọn họ lợi dụng mặt tiêu cực từ bản năng hiếu kì của con người. Dùng cái mà chúng ta gọi là tinh thần lưc làm thay đổi nhận thức của các người khiến các người tưởng ở đây thật sự có một nên văn minh gần giống chúng ta tồn tại khiến các người muốn điều tra thêm. Đưa tinh cầu này thành một trong các nhiệm vụ của quân đội. Sau đó vì quân đội xác định sức chiến đấu của trùng thú ở đây không cao, là nhiệm vụ mà sinh viên có thể nhận mà được phát đi. Nếu không họ sẽ không chọn tinh cầu này. Nói không phải ngoa thì quân đội của mấy người đã bị họ moi móc thông tin nên mới tính toán từng bước rõ ràng như vậy. Mục đích của bọn chúng cuối cùng là tìm được các học viên bọn chúng mong muốn. Cứ âm thầm lấy người đi như vậy, các người sẽ dễ dàng phát hiện ra sao. Chỉ sợ đến lúc phát hiện ra thì đã muộn rồi."
Đội trưởng bất đắc dĩ nhìn Mặc Ly, nói: "Bây giờ chúng ta phải giải quyết sao?"
Mặc Ly: "Trước giải trừ ảnh hưởng cho các đội trưởng dẫn đội trước. Sau đó thì chuẩn bị đối phó với chuyện sắp tới. Tôi nghĩ bọn họ sẽ không để chúng ta an toàn rời khỏi đây đâu. Về phần các học viên khác, để bọn họ trở về từ từ rồi sẽ tự giải trừ ảnh hưởng đi."
Mặc Ly chạm tay lên trán của mỗi người từ từ truyền tinh thần lực vào, việc khống chế tinh thần lực như vậy sẽ dễ dàng hơn. Chưa nói đến việc cậu phải dùng tinh thần lực của mình lặng lẽ thay đổi, ngăn cách khống chế tinh thần đang bảo phủ và theo dõi mọi chuyện ở đây. Cực kì hao tổn tinh thần. Làm xong việc, cậu xoa trán nói: "Được rồi, trước cứ lặng lẽ rời khỏi đây như chưa có chuyện gì xảy ra đã."
Đội trưởng khó hiểu: "Không phải cậu giúp bọn họ thoát khỏi ảnh hưởng của tinh thần lực là để đối phó với đám người có mưu đồ xấu kia sao?"
Mặc Ly nhìn hắn ta như nhìn tên ngốc, nói: "Anh có bị ngốc không? Ai lại khi không đi đối phó kẻ địch trong địa bàn kẻ địch đang khống chế không? Trước thì cứ rời đi, bọn chúng không phát hiện thì có thể an toàn trở về. Nếu không thì phải xem thực lực của mấy sinh viên đứng đầu khóa này thôi."
Đội trưởng gãi đầu, hắn giả vờ cười ngốc cho qua chuyện.
Hai người là nhỏ tiếng trao đổi nên không ai nghe rõ chuyện gì. Mặc Ly thấy người đã hiểu nên giao việc còn lại cho bọn họ còn mình thì đưa Mặc Thiểu Thiên lên phi thuyền của trường. Trước khi bước vào phi thuyền thì cậu nói: "À còn nữa, giúp tôi nói với Mặc thượng tướng một tiếng, ông ta mà đến muộn con trai nhỏ của ông ta coi như xong rồi."
Đội trưởng thắc mắc: "Cậu, cậu không xử lý được sao?"
Mặc Ly hơi cuộn chặt tay nói: "Tôi, tôi không biết gì về nó cả. Không thể... xử lý được..."
Đội trưởng lắc đầu cảm thán: "Không ngờ cũng có thứ cậu không làm gì được..."
Mặc Ly trầm mặc một lúc rồi nói: "Tôi cũng chỉ là một con người, đâu phải cái gì cũng làm được. Anh xem trọng tôi quá rồi."
Đội trưởng: "Thật hiếm thấy cậu có thể nói ra câu này."
Mặc Ly có chút mất khống chế, cậu hít thở sâu một hơi, không thèm quay đầu mà bước vào phi thuyền tìm chỗ ngồi.