Trên tinh cầu là nơi chiếm đóng của trùng thú. Sở dĩ đưa sinh viên đến đây không phải chỉ là càng quét trùng thú. Không lâu trước bọn chúng phát động tấn công lên các tinh cầu của con người ở gần. Chỉ là gần so với các tinh cầu liên bang khác. Quân đội đã kịp thời phòng bị và đánh đuổi nhưng chúng hết lần này đến lần khác tấn công. Quân đội đành cử người đi tiêu diệt tinh cầu đó. Trong lúc đang càng quét tinh cầu trùng thú này bọn họ phát hiện tinh cầu này vốn không phải là của trùng thú mà là của một nền văn minh tinh cầu đã bị tiêu diệt hoặc có thể vì họ không sống được mà rời đi. Quân đội muốn điều tra thêm về tinh cầu này vừa lúc đến đợt thực tập trại hè của các sinh viên năm nhất, cấp độ nhiệm vụ được giám định cũng không cao nên nó sẽ trở thành một trong số các nhiệm vụ được phát cho các trường quân đội. Nhiệm vụ này được trường quân đội Lan Hòa nhận. Nhiệm vụ của các đội là tiêu diệt số trùng thú đạt mức quy định, thể hiện khả năng hợp tác đội của mình và tìm kiếm những thông tin liên quan đến nền văn minh trên tinh cầu này sau đó tập hợp lại tại điểm tập hợp trong thời gian quy định. Mười một đội chia ra các hướng khác nhau bắt đầu làm nhiệm vụ của mình. Lam Á dẫn theo Diệp Phi và đội của mình rời đi. Trong lúc di chuyển Diệp Phi là người bị cả đội nhìn muốn cháy cả da. Hắn thầm nhủ, không biết từ khi nào chỗ đứng bên cạnh Lam Á lại phỏng tay như vậy. Nếu ánh mắt có thể đâm người được thì giờ hắn đã thành một tấm bia đầy lỗ rồi. Lam Á, cậu không cần phải chói mắt như vậy đâu. Lấy được hạng 4 của lớp, thực lực còn cách xa những người ở hạng dưới, có cơ giáp lóa mắt người nhìn, đặc biệt là còn đẹp trai và dễ tính nữa. Trời đất, không ngờ thằng bạn mình lại nhiều ưu điểm như thế. Nếu có cái gì gọi là khuyết điểm thì chính là nghèo. Nhưng mà, một chiến sĩ cơ giáp ưu tú sau này có thể nghèo được sao??? Đương nhiên là không rồi. Chả bù cho hắn và Mặc Ly. Không, phải là chả bù cho hắn chứ. Tên Mặc Ly đáng chết đó coi vậy mà có người tỏ tình, người cũng chẳng nghèo còn bày đặt giả nghèo rồi thiếu tiền người ta đồ. Đúng là đồ giả dối. Chỉ có hắn, ngoài gia đình tốt hơn người khác ra thì không có ưu điểm gì, được tỏ tình lại càng không. Diệp Phi buồn bực nhưng Diệp Phi cũng cố gắng không làm chậm tiến độ của đội nếu không hắn chết chắc. Nhưng mà tên Lam Á nào đó lâu lâu cứ đi được một đoạn là lại: "Diệp Phi cậu có mệt không? Chúng ta nghỉ chút nha."Diệp Phi: "..." Không, cảm ơn, tôi đã đủ bị đày đọa rồi. Nếu có Mặc Ly ở đây chịu chung thì tốt quá.
Hướng bọn họ đi khá là nhiều núi và hang động. Cũng không nhiều cây. Bọn họ phải ở lại đây hơn một tháng. Nhiệm vụ này không những khảo nghiệm năng lực, khả năng chiến đấu của bọn họ mà còn khảo nghiệm cả khả năng thích nghi với môi trường sống. Vì Lam Á là người dẫn đội nên cậu ta có chút lo lắng. Khả năng chiến đấu của cậu ta dạo gần đây cậu ta mới biết rõ. Đến bản thân mình cậu ta còn không hiểu rõ vậy mà thầy hiệu trưởng lại giao cho cậu ta dẫn đội. Cậu ta không có tài năng dẫn đội như ba người kia, cũng chưa từng dẫn đội bao giờ nên kinh nghiệm thì lại càng không có. Lần này là lần đầu tiên cậu ta dẫn đội mà lại là một đội lớn. Lam Á cậu ta lo lắng không biết mình có làm được hay không. Với lại cậu ta không hiểu vì sao lại cảm thấy nơi này rất kì lạ. Có cảm giác rất bất an.
Mang theo nỗi bất an đó Lam Á dẫn đội đi hết quãng đường đến địa điểm tập hợp như đã định trong vòng một tháng. Trên đường đi cũng không xảy ra vấn đề gì. Bọn họ gϊếŧ trùng thú, gặp nơi từng là nơi sinh sống của nền văn minh từng tồn tại trên tinh câu này thì điều tra một chút. Sau khi tập hợp với các đội khác thì tổng kết được một số thông tin có liên quan. Nền văn minh này từng rất phồn thịnh, tiến độ phát triển cũng có thể nói là giống các nền văn minh khác. Cho đến một ngày trùng thú đột nhiên tập kích. Vì nền văn minh này tuy phồn thịnh nhưng là phồn thịnh trong quá trình phát triển của nó. Lúc trùng thú tấn công vào tinh cầu này thì trình độ của họ chưa phát triển đến mức phát hiện bên trong vũ trụ còn tồn tại những loài vật như vậy. Họ không có vũ khí đối phó trước các đợt trùng thú càng quét. Cuối cùng bị diệt vong.
Những dữ liệu thu thập được còn lại trên tinh cầu này đã nói lên như vậy. Còn một phần không tìm thấy vẫn còn là bí ẩn. Lam Á chứng kiến trải nghiệm thời gian qua lại có cảm giác lâng lâng như không phải hiện thực vậy. Mọi thứ trải qua quá thuận lợi khiến người khác khó mà tin được. Các học viên dẫn đội hầu như ai cũng cảm thấy vậy. Sau đó mọi người cười xòa mà nói đùa với nhau. Chắc tại hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng quá khiến họ bị lầm tưởng. Dù sao sự thật hiện tại cũng khác xa so với tưởng tượng của họ nên mới có cảm giác này. Cứ như vậy họ chờ đợi cho đến khi hết thời gian của nhiệm vụ và nhà trường tới đón. Riêng Mặc Thiểu Thiên lại phản ứng khác, y không có cảm giác lâng lâng giống mọi người. Y lại cho đây là điều bình thường. Có thể nói y tự tin với thực lực của mình.
Vài ngày sau cuối cùng nhà trường cũng gửi thông báo sẽ đến đón bọn họ. Nhà trường nói sau 2 tiếng sẽ tới được vị trí đón. Lúc này mọi người hoàn toàn thả lỏng và vui mừng. Hai tiếng sau, cùng lúc phi thuyền của nhà trường tới đón là sự xuất hiện đột ngột của phi thuyền quân đội. Bọn họ dùng khả năng bước nhảy không gian nên các học viên đều thấy bọn họ đột ngột xuất hiện ở đây. Lúc này, các sinh viên đang dần tụ tập đến gần phi thuyền của nhà trường. Còn lại là các vị đổi trưởng đang còn ở lại bàn bạc về nhiệm vụ lần này. Đột nhiên một người nhảy xuống từ phi thuyền của quân đội khiến mọi người chú ý. Là người đã từng gây sóng gió thời gian trước của trường và đợt này lại không xuất hiện trong huấn luyện trại hè _ Mặc Ly.
Mặc Ly nhảy xuống khỏi phi thuyền, cậu ngáp một cái rồi vui vẻ nói: "Thiểu Thiên, anh tới đón em nè."
Mặc Thiểu Thiên nhìn thấy người thì vui vẻ đáp lại: "Em biết là anh sẽ tới mà." Vừa nói vừa vui vẻ đi tới chỗ Mặc Ly.
Đột nhiên Mặc Ly không cười nữa. Cậu lạnh mặt nói: "Ngươi rốt cuộc là ai?" Cảm giác người này mang lại cho cậu không đúng, đã vậy người này còn nói chuyện kì lạ. Nếu là Thiểu Thiên em ấy sẽ không nói như vậy.
Mặc Thiểu Thiên khó hiểu: "Anh, anh nói gì vậy, em là em trai anh chứ em có thể là ai nữa?"
Mặc Ly không quan tâm đến lời người đối diện nói mà nói ra những gì mình khẳng định: "Ngươi đọc được kí ức của con người."
Mặc Thiểu Thiên vẫn nghi hoặc, y không hiểu anh mình nói gì: "Anh, làm sao vậy. Anh nói vậy là sao chứ? Anh giận em sao? Lần sau em không làm nũng nữa được không?"
Mặc Ly khó chịu nói: "Im mồm đi, bớt dùng cái bộ dạng đó mà nói chuyện với ta."
Mặc Thiểu Thiên thức thời ngậm miệng. Nhưng mọi người xung quanh lại bắt đầu dị nghị: "Chuyện gì vậy chứ. Mặc Ly cậu ta có vấn đề à. Hay thích giả bộ lên mặt với người ưu tú hơn mình trước đám đông để gây sự chú ý. Cậu ta nghĩ cậu ta làm vậy là hơn người sao...."
Mặc Thiểu Thiên tức giận quay sang mắng đám người kia: "Mấy người im miệng được chưa. Anh trai tôi không phải người như vậy."
Mặc Ly đỡ trán, cố gắng thở ra. Thiểu Thiên càng chưa từng có bộ dạng này. Nhìn thật... cay mắt. Cậu nghiến răng nói: "Đừng diễn nữa. Em trai ta không phải trà xanh."
Mấy học viên khác còn muốn nói đỡ cho Mặc Thiểu Thiên: "Này, cậu nói vậy là có ý gì, Thiểu Thiên đang ra mặt giúp cậu đó..."
Đột nhiên Mặc Thiểu Thiên lúc này làm ra hành động. Y đưa tay xoa cằn như suy tư: "Trà xanh, từ này khá thú vị đó. Loài người các ngươi lại thích dùng mấy từ kì lạ này sao. Theo ta được biết, không phải trà xanh là một loại thức uống à?"
Mặc Ly gật đầu: "Đúng vậy, có người thích uống trà xanh, vì mùi của nó thơm mát, dễ chịu. Còn có người thích "trà xanh" vì "trà xanh" mang đến cảm giác dễ chịu giống như mùi hương của trà xanh vậy. Nhưng pha không uống vào thì có vị chát. Mà ngươi chán rồi không diễn nữa à?"
"Mặc Thiểu Thiên" gật đầu: "Hóa ra là như vậy. Ý ngươi là ta làm trò lúc nãy nhìn qua thì như đang đối tốt với ngươi nhưng thật ra lại là gây họa cho ngươi, khiến ngươi gặp rắc rối vì chỉ có người thưởng trà mới biết vị của nó thế nào đúng không? Mà nói về diễn? Thôi ngươi nhìn ra gần hết rồi ta còn diễn gì được nữa."
Mặc Ly gật đầu coi như hắn thức thời: "Ngươi học nhanh đó. Ta hiếu kì muốn biết ngươi còn biết gì nữa?"
"Mặc Thiểu Thiên" nói tiếp: "Khi ta đọc ký ức của tên này, trong suy nghĩ của y luôn mặc định ngươi rất mạnh. Và ta cũng rất hiếu kì người mạnh như thế nào. Xem ra cũng không phải là do trí tưởng tượng của y đang phóng đại ngươi."
Mặc Ly phì cười: "Này là ngươi khen ta sao."
"Mặc Thiểu Thiên" gật đầu: "Ừ, có chút tán thưởng ngươi. Ai như cái đám ngốc này, ta trà trộm vào đó gần một tháng mà không kẻ nào nhận ra bất thường hoặc có lẽ.... Mà thôi ta lại có chút hiếu kì với ngươi hơi. Làm sao người vừa tới đã đoán ra ta không phải là y được?"
Mặc Ly phất tay cười: "Như ta đã nói, y sẽ không hày xử như vậy đối với ta. Có lẽ ngươi không biết nhỉ, kí ức của con người chưa chắc là sự thật, đôi khi nó sẽ dựa theo suy nghĩ và mong muốn của con người mà sửa chữa kí ức khiến nó sai lệch không đúng sự thật như việc người vừa nói lúc nãy đó. À, với lại ngươi có biết vì sao ta không khen ngươi thông minh không?"
"Mặc Thiểu Thiên" nhướng mày hỏi: "Vì sao?"
Mặc Ly: "Bởi vì khi ngươi có lợi thế đọc được suy nghĩ và kí ức của người ngươi kí sinh, biết được y cảm thấy ta mạnh thì lại không đề phòng mà lại đi thăm dò. Đó là sự ngu ngốc của ngươi. Tựa như các ngươi dùng bản năng hiếu kì của con người để hại con người thì ngươi lại vẫn đâm đầu vào nó mà tạo ra sự sai lầm của ngươi."
"Mặc Thiểu Thiên" vẫn cười: "Ngươi nói có lý, nhưng ta vẫn đủ cái mà các ngươi gọi là tự tin. Dù ngươi mạnh thật đi chăng nữa thì ngươi dám đả thương cái cơ thể này sao?"
Mặc Ly lắc đầu: "Ta thấy hình như có một điều người nói đúng. Em trai ta nó đã quá phóng đại ta trong tiềm thức của nó. Và ta cũng không dám đả thương cơ thể đó. Nhưng mà tên ngu ngốc nhà ngươi thì ta vẫn đủ tự tin là xử lý được."
"Mặc Thiểu Thiên" tức giận: "Ngươi...!!!"
Còn chưa đợi hắn nói xong Mặc Ly đã trực tiếp nổ súng cậu vừa rút ra. "Mặc Thiểu Thiên" thấy thế vội vàng tránh né. Mặc Ly bắn thêm vài viên nữa, "Mặc Thiểu Thiên" đã lùi ra tới vị trí cậu đã định trước thì hô lên: "Còn không mau cút ra làm việc."
Lúc này trong phi thuyền quân đội lập tức có một đội nhóm nhanh chóng nhảy ra, những chiến binh cơ giáp nhanh chóng bảo hộ các học viên rút lui ra sau sau đó mở vòng bảo vệ. Thấy bọn họ làm xong Mặc Ly còn nói thêm: "Khống chế các học viên dẫn đội còn lại. Không cho bọn họ cử động."
Các những sinh viên dẫn đội lập tức bị khống chế. Có người không phục mà nói: "Vì sao lại khống chế bọn tôi. Bọn tôi có bị gì đâu? Còn nữa. Vì sao các anh là chiến sĩ cơ giáp của quân đội mà lại nghe một học viên chưa ra trường sai bảo?"
Lúc này người dẫn đầu của nhóm đội ngũ này mới nói: "Là tôi ra lệnh bọn họ nghe theo cậu ta. Ở đây chỉ có cậu ta phát hiện ra chuyện này chứng tỏ cậu ta hiểu biết rõ về chuyện này. Hơn nữa cậu không thấy sao? Một trong số sinh viên dẫn đội của các cậu bị như vậy. Các cậu nghĩ chúng tôi có thể đủ tin tưởng mà không nghi ngờ trong các cậu không còn ai bị như cậu ta nữa à? Tôi không muốn lấy tính mạng của hàng ngàn sinh viên khác ra đánh cược."
Người lâu nay trầm mặc Văn Thiên Vũ lúc này cũng kích động: "Vậy tại sao các anh để cậu ta chiến đấu một mình."
Đội trưởng của nhóm đội ngũ này quay lại, nhìn thấy người thì suýt nữa thốt lên, vẫn may là kịp thời ngưng lại. Hắn ho một tiếng rồi trả lời: "Vốn dĩ là theo ý cậu ta đến đây đón người, nhân lực mang theo không bao nhiêu. Không đủ một lúc phân ra làm hai việc. Hơn nữa việc này chỉ có cậu ta rành cách xử lý. Chúng tôi ra hỗ trợ có khi lại làm vướng tay vướng chân lỡ mà làm trầy xước gì em trai cậu ta chỉ sợ sau này cậu ta lột một lớp da của chúng tôi xuống mất. Chúng tôi còn cần hợp tác với cậu ta mà tính tình của cậu ta bình thường thì không sao, động vô điều kiêng kị của cậu ta thì chúng tôi sẽ bị cậu ta hành lên bờ xuống ruộng mất. Chẳng nói đâu xa, lần sau hợp tác mà cậu ta cố ý giấu nhẹm vài thông tin quan trọng đi thì nhiệm vụ của chúng tôi liền trở nên gian truân rồi."
Văn Thiên Vũ truy hỏi: "Ít nhất các anh phải đảm bảo sự an toàn của cậu ta chứ?"
Đội trưởng: "Ay ya, chúng tôi thật sự không đủ nhân lực, hơn nữa cậu nhìn xem, cậu ta đã bị thương đâu. Hơn nữa, cậu có biết tinh thần lực là gì không?"
Văn Thiên Vũ: "Không phải là chỉ số tinh thần để biết được con người có đủ điều kiện để điều khiển được cơ giáp không à?"
Vị đội trưởng kìa trả lời: "Là một phần, ngoài chiến sĩ cơ giáp ra, chế tạo sư cũng cần đến thậm chí là yêu cầu cao hơn so với chiến sĩ cơ giáp, những chế tạo sư cấp cao thường biết cách vận dụng tinh thần lực của mình một cách thuần thục để chế tạo, lắp ra một chiếc cơ giáp tốt. Nhiều chế tạo sư tinh thần lực không đủ sẽ phải dừng bước ở bậc trung hoặc thấp hơn nữa. Nhưng mà riêng cậu ta thì khác. Cậu có biết Lệ gia không?"
Văn Thiên Vũ có chút nghi hoặc: "Lệ gia??"
Vị đổi trưởng kia nói tiếp: "Trong lịch sử đế quốc có nhắc đến Lệ gia, chỉ lướt qua trong một trang nên chắc mọi người không để ý lắm. Lệ gia lần đầu tiên được nhắc đến là lần đế quốc mới được thành lập, Lệ gia có tham gia vào trong đó, giúp để quốc từ nhiều quốc gia hợp lại được vững chắc và đánh đuổi được kẻ địch của chúng ta sau đó liền không có ghi chép, cho đến hiện tại cũng không thấy xuất hiện. Tuy trên đế quốc này có nhiều người, nhiều gia tộc họ Lệ nhưng không thể chắc chắn đâu mới thật sự là họ. Nhưng Lệ gia khi đó phải có một khả năng gì đặng biệt, có công lao gì đó lớn mới có thể được ghi chép vào lịch sử của đế quốc. Mặc Ly cậu ta nói, cậu ta đến từ Lệ gia, mẹ cậu ấy họ Lệ, ông cậu ấy cũng vậy mà cậu ta còn biết được những kiến thức mà chúng ta không biết đến như cách sử dụng tinh thần lực. Cả đế quốc này chưa có phát hiện nào về tinh thần lực nhiều hơn cậu ta cả nên chúng tôi có chút nghi ngờ cậu ta đi ra từ nơi đó. Cậu nghĩ xem có thể là để quốc nắm giữ sức mạnh cơ giáp do con người điều khiển còn Lệ gia nắm giữ nửa còn lại, tinh thần lực của con người. Chắc là gia tộc cậu ta tách khỏi cộng đồng lâu rồi nên giờ muốn hòa nhập lại."
Văn Thiên Vũ: "..."