Quay lại hơn một tiếng trước hiệu trưởng hỏi Lam Á: "Lam Á, em được Lục Lăng công nhận nên thầy muốn tổ chức thi đấu lại để xem xét năng lực của em, em đồng ý chứ?"
Lam Á có chút khó xử: "Nhưng em chưa có cơ giáp , thực lực của em cũng không mạnh, em làm sao so được với hạng mười của lớp ạ. Càng không thể làm đội trưởng."
Hiệu trưởng khuyên nhủ: "Em xem, như lúc nãy thầy nói, em được Lục Lăng công nhận, hai người xếp hạng đầu còn lại cũng không có ý kiến gì. Bây giờ em có thể thi đấu với các bạn còn lại để thầy thấy được năng lực của em thế nào được không? Cơ giáp của em, nếu em thật sự có năng lực thầy cũng không ngại tìm cho em một cơ giáp thích hợp."Lam Á có chút chần chừ: "Cái này... Em cũng muốn biết thực lực của mình đến đâu, em có thể thi đấu với mọi người. Còn về cơ giáp thì chắc không cần đâu thầy, ân tình này quá lớn rồi thầy. Với lại..."
Đột nhiên Diệp Phi kéo tay áo Lam Á nói: "Lam Á, cậu cậu vẫn nên nhận ý tốt của thầy đi." Diệp Phi nói tới đây thì ghé sát vào tai Lam Á mà nói tiếp: "Cậu đừng nói với tôi là cậu sẽ dùng một trong hai cơ giáp mà tôi với Mặc Ly chế tạo để so kèo tối nay nhá. Không được đâu. Với lại thời gian cũng khá gấp rồi nếu cậu còn không có cơ giáp nữa thì làm sao cậu tham gia đợt thực tập trại hè này được."
Lam Á trầm tư, hiệu trưởng thấy vậy thì khuyên bảo thêm: "Em bây giờ vẫn chưa có cơ giáp, nếu thực lực em đủ tốt thầy sẽ kiếm cho em một cơ giáp thích hợp, nếu em không muốn nhận thì coi như em mượn tạm cơ giáp của trường đi. Sau này lại trả lại trường đề cho các sinh viên có thực lực nhưng thiếu cơ giáp như em mượn để luyện tập cũng được."
Lam Á suy ngẫm lời của hiệu trưởng, cũng nhận được ánh mắt cầu xin của Diệp Phi. Thấy sắp lay chuyển được Lam Á Diệp Phi nói nhỏ tiếp: "Tớ biết cậu muốn nhận ý tốt của bọn tớ nhưng thật sự không được đâu. Hai bọn tớ là sinh viên lớp 9 đó . Cậu nghĩ cơ giáp tụi tớ làm ra sẽ dùng được hay sao?" Tuy cậu ta đã cố gắng học hành, nhưng trên lớp còn chưa dạy tới phần chế tạo cơ giáp, chỉ mới lắp rắp các linh kiện mà còn tốn tinh tệ mua linh kiện về thực hành mới theo được yêu cầu trên lớp. Lúc cậu ta thấy trên lớp chưa dạy tới chế tạo cơ giáp đã muốn đổi kèo với Mặc Ly nhưng Mặc Ly không chịu nên cậu ta đã phải về tìm kiếm rất nhiều kiến thức trên tinh võng, rồi mời thêm cả đại sư để chỉ dạy, cậu ta bỏ công sức nhiều như vậy nhưng thời gian quá ngắn dù cậu ta có cố gắng cũng không kịp. Thấy thời gian sắp tới nên cậu cũng cắn răng lắp thử. Đại sư được thuê cho cậu ta cũng đã khuyên nhủ, nói câu ta học vậy đã đủ nhanh, đủ tiến bộ. Nói cậu ta không cần quá gấp gắp. Chỉ học nửa năm học mà chế tạo được cơ giáp dù là cơ giáp đơn giản nhất cũng rất khó. Nhưng cậu ta đành chịu thôi, có chơi có chịu mà. Đã vậy cậu ta còn mạnh miệng. Nhưng Lam Á đừng vì cậu ta mà bị liên lụy chứ. Chớ nói chi Lam Á mà mang ra ngoài còn không phải cậu ta hay Mặc Ly và Lam Á sẽ cùng mất mặt sao.
Lam Á cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Sau đó là tiến hành thi đấu. Hiệu trưởng đã chọn cho Lam Á cơ giáp căn bản (cơ giáp cấp 1) tốt nhất của trường cho Lam Á dùng tạm để thi đấu vì ông nghe Lục Lăng nói Lam Á thuận dùng cơ giáp cấp 1 khi đấu trên tinh võng, ở trường cậu cũng hay dùng cơ giáp cấp 1 để luyện tập. Lam Á cũng nói muốn dùng cơ giáp cấp một nên đã quyết định như vậy.
Còn nghĩ trận đấu với bảy người còn lại rất lâu, vì là có tới tận bảy người là bảy trận đấu, mà một trận đấu diễn ra không tính là nhanh được, dù sao cũng là những sinh viên top 10 thực lực không yếu mà Lam Á lại có hạng 3 công nhận chắc chắn thực lực cũng không thấp. Nhưng hiệu trường không ngờ lại diễn ra nhanh như vậy. Chỉ mới qua 30 phút, Lam Á toàn thắng 7/10 của top mười khoa chiến đấu. Thực lực gần như sánh ngang với top 3 của khoa, ba người phải nói là thực lực cách xa những người khác. Thảo nào Lục Lăng lại công nhận Lam Á.
Lục Lăng nhìn Lam Á chiến đấu mà thầm hít một hơi lạnh. Thật đáng sợ, cậu ta lại tiến bộ hơn rồi, nếu nửa năm học này hắn không ra sức luyện tập cũng xác định được mình tiến bộ một mảng lớn vì may mắn Mặc Thiểu Thiên có một hôm đưa ra phương án luyện tập thích hợp chỉ sợ hắn đã không còn tự tin vào thực lực của mình.
Đột nhiên Văn Thiên Vũ ra khiêu chiến với Lam Á: "Lam Á, tôi muốn khiêu chiến với cậu. Cậu đồng ý chứ?"
Lam Á nhìn Văn Thiên Vũ, cậu còn đang không ngờ thực lực mình lại tiến bộ đến mức này, lúc đầu khi đánh với Lục Lăng cậu chỉ nghĩ mình đúng là có tiến bộ lớn nhưng cũng chưa thể so với top 10 khoa chiến đấu, cũng nghĩ là lúc đó Lục Lăng đã nhường mình vì không muốn bắt nạt kẻ yếu. Nhưng khi thấy Văn Thiên Vũ khiêu chiến cậu đang ngạc nhiên cũng chuyển sang háo hức, được đấu với kẻ mạnh cậu đương nhiên sẽ không từ chối. Sau khi được hiệu trưởng đồng ý thì bắt đầu giao đấu. Kết quả là Lam Á thua nhưng trận đấu rất đặc sắc, không có cảm giác áp đảo rõ ráng giữa hai người, cứ như là kì phùng địch thủ.
Tiếp đến là Mặc Thiểu Thiên, không biết sao dạo gần đây Mặc Thiểu Thiên không khiêu chiến với Văn Thiên Vũ nữa, có giao đấu y cũng tự động rút lui, cứ như không muốn nhìn mặt Văn Thiên Vũ vậy nhưng lúc luyện tập thì vẫn có luyện tập chung ba người. Cho đến lúc giao đấu với Mặc Thiểu Thiên Lam Á mới biết, Mặc Thiểu Thiên là đang dấu thực lực. Không biết từ bao giờ thực lực của Mặc Thiểu Thiên đã vượt trội hơn hai người còn lại rất nhiều.
Tiếp theo là Lục Lăng, hắn suýt thì thua Lam Á. Hắn tiến bộ, Lam Á cũng tiến bộ nhưng tiến bộ này thực sự hơn cấp S là hắn rồi.
Hiệu trưởng quá kinh ngạc, ông hỏi lại Lam Á: "Em thật sự chỉ là gen cấp B thôi sao?"
Lam Á gật đầu: "Vâng ạ, lúc trước em kiểm tra là như vậy, đầu năm nay nhà trường cũng kiểm tra vẫn kết quả đó ạ."
Hiệu trưởng khó tin: "Thầy không chắc chắn, em đo lại đi. Để thầy kêu người lấy thiết bị."
Sau khi đo xong hiệu trưởng cuối cùng cũng chấp nhận sự thật Lam Á là gen cấp B. Sau đó mọi người tiếp tục ngồi lại tiếp tục buổi họp cho đến khi có sinh viên của khoa chữa trị đến. Lam Á cũng chính thức tiến vào hạng 4 của lớp cũng như của khoa.Cuối cùng khi sắp kết thúc buổi họp thì Mặc Ly mới đến. Cậu canh thời gian hơi lệch, vốn cậu định sau giờ họp của bọn họ mới đến nhưng không ngờ vẫn đến sớm. Sau khi bước vào cậu đi đến bàn hiệu trưởng và đưa giấy xin phép: "Thưa thầy hiệu trưởng, em muốn xin phép không tham huấn luyện trại hè."
Một đám người quen phía sau cậu ngoài Lam Á và Diệp Phi ra vừa nghe liền kinh ngạc, buổi họp còn kéo dài tới tận giờ là vì bọn họ đang nói về chuyện chế tạo sư sẽ đi theo mình là ai và họ đang tranh giành muốn cậu làm chế tạo sư trong thực tập trại hè của họ, Văn Thiên Vũ và Mặc Thiểu Thiên.
Hiệu trưởng chưa nhận mà hỏi lại Mặc Ly: "Em có chắc muốn nghỉ kì rèn luyện này. Việc kìa của em có quan trọng với em lắm không, nếu không thì thầy nghĩ em vẫn không nên nghỉ kì thực tập này. Nếu em nghỉ, nhà trường và các sinh viên khác cũng không bị ảnh hưởng gì mà chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là em, rất khó để em có thể dùng nhiệm vụ khác để bù lại lần này cho em. Em suy nghĩ kĩ chưa?"
Mặc Ly nghĩ nghĩ rồi đẩy đơn xin cho hiệu trưởng: "Việc này đúng là không quan trọng cũng không có lợi gì cho em nhưng lại có lợi cho người khác. Em có thể không đi làm nhiệm vụ này nhưng em nghĩ thầy vẫn nên đọc qua trước đã."
Hiệu trưởng mở đơn xin phép của cậu, nó lại nhiều trang đến nỗi thành một quyển tài liệu mỏng khiến ông nghi hoặc. Ông mở ra đọc, trang đầu tiên đã đề: Nhiệm vụ cơ mật của quân đội. Kính xin giữ bí mật
Hiệu trưởng: "...." Được lắm, thằng nhóc này có bản lĩnh.
Người gửi tài liệu này là học trò cũ của ông, nhiệm vụ cũng không phải là cơ mật, mà người thực thi nhiệm vụ phải giữ bí mật mà thôi. Tập tài liệu này cũng không phải tài liệu gì của quân đội mà đúng hơn là một bức thư được gửi đến cho ông, trong thư học trò ông nói cần mượn học viên Mặc Ly của trường để đi làm nhiệm vụ nhưng mong thầy giữ bí mật giúp. Sau đó mới là văn bản của quân đội yêu cầu mượn học viên Mặc Ly cùng đi làm nhiệm vụ diệt trùng thú sắp tới tại tinh cầu bỏ hoang đang tập hợp lại rất nhiều trùng thú có tính nguy hiểm cao.
Hiệu trưởng thở dài nói: "Em cũng thật có bản lĩnh."
Mặc Ly mỉm cười: "Thầy quá khen."
Hiệu trưởng: "Có lẽ là do năng lực của em có ích, đơn của em được duyệt, em không cần phải đi thực tập trại hè nữa đổi lại coi như nhiệm vụ em sắp làm sẽ được bù sang đây. Bao giờ thì em đi, có cần xin nghỉ gì không?"
Mặc Ly: "Dạ ngày mai ạ, thầy hiệu trưởng cũng sẽ duyệt nghỉ phép này cho em ạ?"
Hiệu trưởng: "Duyệt, cái này phải duyệt chứ. Đây là quyền lợi của em."
Mặc Thiểu Thiên thấy đơn được duyệt, biết là không thể làm gì được nhưng y vẫn là ủy khuất nói: "Ca, vậy chế tạo sư của em thì sao?"
Mặc Ly: "...."
Mặc Ly xoa xoa tóc của Mặc Thiểu Thiên nói: "Em theo sắp xếp của thầy hiệu trưởng đi, chỉ là lập đội tạm thời thôi. Nếu anh xong việc sớm sẽ đến đó đón em."
Mặc Thiêu Thiên bĩu môi: "Nhưng mai ca phải đi rồi, vậy mà không thèm nói với em trước."
Mặc Ly hết cách: "Thì tối hôm qua anh cũng mới biết thôi. Thiểu Thiên đừng giận nữa."
Mặc Thiểu Thiên đương nhiên sẽ không giận Mặc Ly, y chỉ làm nũng chút thôi, nhưng tần xuất không khỏi hơi nhiều đi. Chính y cũng biết mình làm mấy trò mất mặt này hơi nhiều nên có chút xấu hổ mà thu liễm. Thời gian này Mặc Ly dưỡng cái tính này của y không khỏi thành thói quen.........
Tối đó nhóm Mặc Ly đã hẹn nhau tại nhà Diệp Phi để xem kết quả của trận giao kèo. Diệp Phi hắn không dám di chuyển cơ giáp nên bảo hai người đến nhà hắn. Nhưng đến nhà hắn cũng phải đợi thêm một lúc lâu thì mới bắt đầu.
Diệp Phi từ trong phòng luyện tập chuyên dụng của mình ra, hắn có chút xấu hổ nói: "Được rồi, hai người vào đi."
Mặc Ly bước vào nhìn thấy cơ giáp của Diệp Phi chế tạo, cậu không kiên nể gì mà bật cười: "Hahaha... Diệp Phi cậu đừng nói cậu làm cái cơ giáp này cho Lam Á nhá. Chưa nói đến nó có sử dụng được không, chỉ mỗi ngoại hình thôi đã làm người khác ngại không dám nhìn rồi. Hahaha..."
Diệp Phi đỏ mặt, hắn muốn chuyển dời lực chú ý: "Còn cậu thì sao, cậu còn chưa lấy cơ giáp mình chế tạo ra đó. Cậu cứ cười tôi đi, để xem lát nữa tôi cười cậu ra sao."
Mặc Ly lúc này mới lấy cơ giáp của mình ra. Để mà nói thì đúng là cơ giáp của Mặc Ly đẹp hơn của Diệp Phi một chút. Nhưng nếu nói thật, để hai thứ như sắp mang đi tái chế này mà gọi là cơ giáp thì không khỏi quá không biết xấu hổ đi.
Cùng lúc đó cơ giáp của Diệp Phi cuối cùng cũng không chịu được mà ầm ầm sụp đổ.
Diệp Phi: "...."
Mặc Ly nhìn thấy vậy thì cười phá lên, càng không kiên nể gì mà cười vào mặt Diệp Phi. Nhưng Mặc Ly cười không được bao lâu thì cơ giáp cậu mang ra cũng theo sau mà sụp đổ.
Diệp Phi: "...."
Diệp Phi lúc này như lấy lại được mặt mũi mà nói: "Cậu xem, cậu cũng không khác gì tôi, đều thảm hại như nhau. Vậy là Lam Á vẫn không có cơ giáp rồi. Chỉ có thể chờ đợi ở chỗ thầy hiệu trưởng thôi."
Mặc Phi không cho chuyện cơ giáp của mình làm bị sập là chuyện gì to tác, cậu vẫn đắc ý nói: "Nhưng tôi vẫn thắng. Theo giao kèo, cậu vẫn phải thực hiện yêu cầu của tôi."
Diệp Phi: "..."
Cuối cùng Diệp Phi bị Mặc Ly đuổi ra ngoài đi chuẩn bị những thứ mỗi lần Mặc Ly và Lam Á tới chơi đều chuẩn bị. Đợi Diệp Phi đi rồi Mặc Ly mới đưa cho Lam Á một nút không gian: "Lam Á, đây là cơ giáp tôi chuẩn bị cho cậu. Lần trước ở hội đấu giá tôi đã nói nếu hôm đó cậu không mua được cái cơ giáp nào thì sau này tôi sẽ chuẩn bị một cơ giáp khác bù lại cho cậu. Tôi nói thì sẽ làm. Tuy là không phải cơ giáp cao cấp nhưng vẫn mong cậu đừng ghét bỏ."
Lam Á chần chừ không dám nhận nút không gian: "Mặc Ly, cái này không tốt lắm đi. Hôm đó tớ không mua được cơ giáp không phải tại cậu, mà là do tớ không có khả năng mua thôi. Đương nhiên không phải tớ chê cơ giáp cậu chuẩn bị cho tớ, đối với tớ có được một chiếc cơ giáp đã là quá tốt rồi. Món quà này của cậu không khỏi quá lớn, tớ không thể không công mà lại nhận lộc được."
Mặc Ly cười nói: "Lam Á, tôi làm vậy là đều có mục đích không phải là bản thân không có lợi gì. Cậu đừng ngại. Nếu cậu có thêm năng lực cậu sẽ có thể bảo vệ nhiều người hơn, không nói chi đâu xa cậu có thể bảo vệ tôi và Diệp Phi, có thêm tầng đảm bảo đã là có lợi với hai người bọn tôi rồi. Vì vậy, không phải cậu không công mà nhận lộc mà xem như là tôi tìm chỗ dựa. Không phải sao? Với lại, Lam Á, chúng ta không phải là bạn bè sao. Cậu không cần so đo như vậy. Như tớ đã nói, mọi người đều có qua có lại mà."
Lam Á nghe vậy, cuối cùng cũng tiếp nhận nút không gian từ tay Mặc Ly: "Mặc Ly, cảm ơn cậu."
Mặc Ly mỉm cười, đáp: "Không có gì đâu. Cậu mở ra xem đi, xem có vừa ý không. Tranh thủ một chút thời gian trước khi Diệp Phi trở lại nữa. Để cậu ấy biết được chắc cậu ấy sẽ nhảy cẫn lên mà chất vấn tôi mất. Lại hố cậu ta làm ra cái giao kèo bất công này. Haha..."
Lam Á tay có chút run vì kích động, hắn thực hiện thao tác đưa cơ giáp từ trong nút không gian ra ngoài. Trước mắt hắn lập tức xuất hiện một cơ giáp to lớn, ngoài hình, thẩm mĩ đều rất vừa mắt người nhìn, có thể nói là đẹp mắt. Không chỉ đẹp mắt, cảm giác của cơ giáp mang lại cũng thật khó tả, nó cho người nhìn một cảm giác mạnh mẽ và một chỗ dựa an toàn, cảm giác có thể dựa giẫm, là một đồng đội tốt. Lam Á yêu thích không rời mắt, hắn sờ một hồi trên thân cơ giáp mà không nỡ buông tay, nói: "Cơ giáp này rất giống cơ giáp vừa ra mắt không lâu của Khải Huy nhưng lại có chút không giống. Lúc trước khi Khải Huy ra mắt hàng loạt cơ giáp đó tớ cũng đã rất mong ước sẽ có được một cơ giáp giống vậy. Mặc Ly, cậu kiếm đâu ra được một cơ giáp tốt như vậy, cảm giác còn tốt hơn cả cơ giáp mà Khải Huy đưa ra, những cơ giáp đó đã là cơ giáp cấp 3 rồi. Cơ giáp từ cấp 3 trở lên đã khá hiếm rồi, ở tình cầu chúng ta thì sẽ hiếm hơn và càng sẽ hiếm hơn nữa đối với những sinh viên giống tớ."
Mặc Ly nhìn cơ giáp nói: "Cơ giáp này là cơ giáp được làm ra đầu tiên từ bản thiết kế cơ giáp hàng loạt mới ra của Khải Huy đó. Nó sẽ giống những cơ giáp đó nhưng lại không giống. Là tôi xin được từ chỗ sư phụ, ông ấy cũng đồng ý nếu làm xong sẽ cho tôi cơ giáp này để tôi trao cho người thích hợp. Và bây giờ nó sẽ là của cậu."
Lam Á không rời tay khỏi cơ giáp mà nói: "Hôm đó cậu gọi điện cho tớ là vì đặt tên cho nó sao?"
Mặc Ly gật đầu: "Ừm... Tôi cũng mong cậu sẽ sớm kết nối được với nói. Vì không chỉ người chọn cơ giáp mà cơ giáp cũng muốn chọn người phù hợp."
Lam Á ghé vào cạnh cơ giáp mà cảm nhận, hắn hít sâu một hơi sau đó mới nói: "Xin chào, Ocean...!"
.....
Hôm sau Mặc Ly rời đi, sinh viên năm nhất cũng bước vào giai đoạn huấn luyện chính thức. Lam Á sau khi nói chuyện với hiệu trưởng xong, để ông giúp mình giữ bí mật thì mới lấy cơ giáp của mình ra luyện tập. Nhìn Ocean mà hắn yêu thích không thôi, phải ngắm nhìn một lúc lâu mới chịu bước vào khoang cơ giáp bắt đầu huấn luyện.
Từ lúc Lam Á mang cơ giáp ra cũng không ít ánh mắt đều dồn về phía cơ giáp của cậu . Cơ giáp mới sản xuất của Khải Huy, là cơ giáp cấp 3 nhưng tính năng lại hơn cơ giáp cấp 3 có thể sánh ngang với cơ giáp cấp 4 thậm chí là hơn thế nữa. Nhiều người đã từng nghi ngờ có khi nào Khải Huy đo cấp độ cơ giáp sai hay là đột nhiên tốt bụng vậy. Phải biết cơ giáp cấp 3 và cấp 4 giá thành chênh nhau không phải là ít. Ấy vậy mà Khải Huy một lần liền sản xuất 100 chiếc cơ giáp bán ra hàng hoạt. Lúc đó có người còn nghi ngờ chất lượng của cơ giáp. Làm gì có cơ giáp sản xuất dễ dàng như vậy, một lần liền sản xuất ra 100 cái giống nhau. Nhưng đến lúc họ kiểm nghiệm được khả năng của cơ giáp thì không còn cơ giáp để mua nữa. Lúc đó có tiếc nuối cũng đã muộn. Từ sau lần ra mắt đó, giá cơ giáp cũng tăng lên mà mỗi tháng chỉ sản xuất ra một cái. Mà điều đặc biệt đó chính là, cơ giáp này có thể dùng hộp năng lượng thông dụng nhưng nếu dùng hộp năng lượng chuyên dụng do Khải Huy sản xuất thì hiệu quả của cơ giáp càng tăng cao. Khải Huy lần này chính là độc quyền từ cơ giáp đến hộp năng lượng. Một bước phát triển rất lớn.
Diệp Phi nhìn thấy cơ giáp của Lam Á, hắn ngơ ngác đi đến cạnh Lam Á: "Lam Á, cậu được thật. Đãi ngộ của cậu tốt thật đấy. Còn may là thầy hiệu trưởng có tâm, cơ giáp hôm qua tôi với Mặc Ly làm thật sự là một lời khó nói hết."
Lam Á cười nói: "Diệp Phi, chưa đến lúc cậu gục ngã đâu sắp tới cậu phải giúp tớ bảo trì cơ giáp đó. Tớ không muốn vì tớ mà nó bị hỏng đâu."
Diệp Phi nhìn cơ giáp trước mắt mà nuốt nước miếng thầm nhủ với bản thân nhất định phải cố gắng hơn nữa nếu không đến lúc Lam Á nhờ hắn bảo trì cơ giáp hắn làm sao bảo trì được đây.
Nhìn cơ giáp này nhiều người không khỏi cảm thán: "Lam Á, thầy hiệu trưởng cũng không khỏi ưu ái cậu rồi. Cơ giáp này vừa tốt vừa khó cầu đó. Giá bây giờ đã cao hơn cơ giáp cấp 3 mà mỗi lần ra mắt đều bị mang đi đấu giá. Vậy mà hiệu trưởng lại có thể bỏ ra được cái giá lớn để mua cho cậu."
Lam Á chuẩn bị vào cơ giáp thì dừng lại, hắn sờ sờ vỏ ngoài của cơ giáp nói nhỏ: "Nó không phải là cơ giáp cấp 3."
Có một bạn học đừng gần không nghe rõ mà hỏi lại: "Lam Á, cậu nói cái gì cơ?"
Lam Á lắc đầu nói không có gì rồi bước vào cơ giáp.
Lục Lăng nhìn cơ giáp của Lam Á, ấm ức nói: "Thiểu Thiên, cái cơ giáp đó, cái cơ giáp đó là bản được chế tạo đầu tiên do chính tay Nạp Lan đại sư cùng các trợ thủ khác tự tay chế tạo. Cái cơ giáp mà tôi ngỏ lời muốn dùng nó thì lại bị từ chối. Vậy mà, vậy mà Lam Á cậu ta lại lấy được."
Mặc Thiểu Thiên cũng không thèm an ủi Lục Lăng: "Ca tôi muốn cho ai thì cho chứ."
Lục Lăng: "..." Thật đáng ghét mà, ít nhiều gì đó cũng là công ty của nhà hắn.
Lam Á tự luyện tập làm quen với cơ giáp trước. Cảm giác cơ giáp này khác hẳn các cơ giáp trước kia hắn mượn dùng, cũng có vài chỗ khác lạ so với cơ giáp thường. Tuy là có chút không quen nhưng cảm giác mang lại rất tốt. Qua vài lần làm quen cảm giác như hắn càng hòa hợp với cơ giáp hơn. Sau khi làm quen với cơ giáp rồi Lam Á bắt đầu luyện tập đối chiến, Diệp Phi ở bên cạnh cũng không ngừng học tập để bản thân có thể giúp Lam Á bảo trì cơ giáp, cũng để Lam Á yên tâm giao phó cơ giáp cho hắn.
Một tháng huấn luyện đã trôi qua. Thực tập trại hè cuối cùng cũng bắt đầu....
Vì các sinh viên trường quân đội sau khi ra trường phần lớn đều được nhận vào quân đội hay làm việc liên quan nên nhiệm vụ được giao trong kì thực tập cũng là một nhiệm vụ không quá khó được quân đội chọn ra trong các nhiệm vụ của mình. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ các đội sẽ tập hợp tại một địa điểm đã đánh dấu trên bản đồ. Và nhiệm vụ của họ cũng chỉ tập trung tại tinh cầu họ sắp thực tập này.