Chương 31:

Sang tuần sau Mặc Ly đi học trở lại. Diệp Phi thấy Mặc Ly liền mừng đến phát khóc. Mặc Ly còn chưa ngồi được bao lâu thì có nữ sinh đến nói chuyện với cậu: "Mặc Ly này, nếu cậu rảnh thì đến nói chuyện với Yến Nhã được không. Cậu ấy vì cậu đã xin chuyển sang khoa chiến đấu rồi, bây giờ đang ở lớp 3 bên đó. Cậu ấy nói chờ đến cuối năm sẽ đánh cho Văn Thiên Vũ một trận. Tớ sợ cậu ấy ép mình quá. Cậu đi khuyên cậu ấy đi."

Mặc Ly: "...."

Diệp Phi không bỏ qua cơ hội liền nói: "Mặc Ly a, cậu cho con gái người ta ăn bùa mê thuốc lú gì mà lại mê mẩn cậu đến như vậy?"

Mặc Ly: "Bộ cậu không nói bậy thì cậu sẽ chết sao. Ngậm cái miệng thối của cậu vô."

Diệp Phi cũng chỉ nói đùa thế thôi rồi hắn cũng lại vùi đầu vô học. Mặc Ly thấy hắn chăm học như vậy thì hiếu kì nhưng trước cậu vẫn lịch sự trả lời bạn nữ kia: "Tôi biết rồi. Nếu được, tôi, tôi sẽ khuyên cậu ấy."

Sau khi bạn nữ kia rời đi Mặc Ly mới quay lại trêu chọc Diệp Phi: "Làm sao vậy, tự nhiên chăm học?"

Diệp Phi nghe vậy như bị nhắc đến chuyện gì đó đáng ghét lắm, hắn nói: "Tôi nhất định phải làm một đại sư chế tạo cơ giáp, không thể để người khác coi thường được. Cứ đợi xem, ông đây sẽ phục thù."

Mặc Ly nhướng mày, cậu hiếu kì muốn hỏi thêm thì Lam Á nghe tin chạy tới trước, vừa hay hắn đến sớm đi qua xem Diệp Phi thế nào thì nghe loáng thoáng mọi người nói Mặc Ly đi học lại liền đẩy nahnh tốc độ mà chạy tới.

"Mặc Ly, cậu cuối cùng cũng đi học rồi."

Mặc Ly nhìn Lam Á, trả lời: "Ừ, dù sao cũng phải đi học lại thôi. Tớ còn giao kèo với tên ngốc này mà."

Lam Á cũng cười nói: "Cậu đừng nói vậy, cậu ta cũng không còn là tên ngốc nữa đâu, biết tiến lên rồi. Cậu ta gần một tuần nay đều như vậy đó, chỉ biết học. Game cũng không chịu chơi."

Mặc Ly: "Cậu ta làm sao vậy? Bị ai kí©h thí©ɧ à?"

Lam Á gật đầu: "Ừ, bị người ta kí©h thí©ɧ. Như vậy cũng tốt, để cậu ta có chí tiến thủ."

Mặc Ly gật gật đầu, rồi đột nhiên nói: "Lam Á này, lát cậu trở về lớp, nếu có đi qua lớp 3 khoa cậu thì chuyển lời với Yến Nhã giúp tớ. Bảo cậu ấy, bảo cậu ấy. Cậu ấy nỗ lực là vì mình, không phải vì người khác. Cậu ấy giỏi như vậy chắc chắn sẽ có nhiều người muốn theo đuổi."

Lam Á gật đầu đáp ứng.

Tuy cuộc sống không yên bình như trước. Lâu lâu Mặc Ly vẫn nghe có người bàn tán về cậu, về chuyện cậu là con riêng nhưng cũng coi là trải qua cuộc sống bình thường. Văn Thiên Vũ cũng không dám đến gặp Mặc Ly mà chỉ có Mặc Thiểu Thiên hay chạy sang cọ cọ anh trai. Cho đến cuối năm học bắt đầu huấn luyện cho thực tập trại hè. Các sinh viên sẽ tự lập cho mình một nhóm nhỏ tự luyện tập khả năng ăn ý rồi các lão sư sẽ chia thành đội lớn để đi cùng nhau. Lớp 1 khoa chữa trị đầu năm có gây gổ với khoa chiến đấu nên không ai khoa chiến đấu nguyện ý mở lời với bọn họ. Còn có vài người châm chọc hỏi Lệ đồng học của bọn họ đâu.

Sinh viên lớp 1 khoa chữa trị không quan tâm lắm, bọn người khoa chiến đấu này chả giống chiến sĩ gì cả, cái gì cũng ghi thù được, còn ghi thù với người chân yếu tay mềm như bọn họ. Còn không bằng bọn họ tự mình bảo vệ lẫn nhau. Hừ.

Mặc Ly nhìn tình trạng này thì trầm tư, cậu đẩy Diệp Phi qua chỗ Lam Á nói: "Lam Á, cậu mang theo Diệp Phi đi. Để cậu ta theo cậu luyện tập vài bữa. Lam Á còn đang định đồng ý thì có lão sư tới gọi cậu: "Lam Á phải không? Em theo thầy một chút, các thầy cô cũng chọn đồng đội sẽ theo em cho em rồi, em theo thầy qua tập hợp với mấy bạn học chủ chốt đi."

Lam Á nghi hoặc: "Nhưng thầy ơi, em chỉ xếp hạng 27/58 thôi làm sao có thể luyện tập cùng mấy đồng học chủ chốt sẽ dẫn đội trong lần này được?"

Lão sư: "Này là 3 đồng học xếp hạng đầu cùng để nghị em qua đó, lát nữa em cũng phải cùng mọi người thi đấu để xếp lại thứ hạng nữa."

Lam Á khó xử: "Em thấy năng lực của em không đủ đâu thầy."

Lão sư cũng khó xử: "Nhưng chuyện này hiệu trưởng cũng đồng ý rồi em cứ đi một chuyến xem sao đã."

Lam Á nhìn qua Mặc Ly vì hắn không biết phải làm sao. Mặc Ly chỉ nhàn nhạt nói: "Mang theo Diệp Phi là được. Với lại tối nay chúng ta đến nhà Diệp Phi xem kết quả giao kèo của tôi với cậu ta nữa."

Lam Á gật đầu, nói với lão sư: "Em có thể đi ạ, nhưng em muốn mang theo bạn đồng hành là chế tạo sư của em theo, còn khoa chữa trị thì tùy thầy cô chọn."

Lão sư có chút khó xử nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

Diệp Phi theo Lam Á rời đi chỉ còn lại Mặc Ly ở lại. Lam Á trước khi rời đi có chút do dự: "Mặc Ly, hay cậu theo tôi lập đội luôn đi, sinh viên khoa chiến đấu có thể mang theo hai, ba người của khoa khác theo, tôi bảo vệ hai người."

Mặc Ly lắc đầu nói: "Tôi không tham gia thực tập trại hè lần này đâu. Hè này tôi có việc sẽ không đi được. Lát nữa tôi sẽ xin nghỉ với hiệu trưởng."

Lam Á có chút thất vọng nhưng Mặc Ly đã nói vậy hắn không thể làm gì thế mà dẫn theo Diệp Phi rời đi.

Mặc Ly nhìn mấy tên sinh viên khoa chiến đấu kia càng nhìn càng ngứa mắt. Cậu tiện thể tìm một chỗ thay đồ rồi đi sang khoa chữa trị. Sinh viên lớp 1 khoa chữa trị còn muốn che chở cậu thì được cậu trấn an nói không sao. Cậu đứng trước sinh viên lớp một khoa chữa trị, lời nói còn hống hách hơn cả lớp 1, nói: "Mấy sinh viên khoa chiến đấu mấy cậu có gì mà kiêu ngạo. Chỉ biết nhìn người bằng nửa con mắt. Tôi nói cho mấy cậu biết, trong mấy cậu ai cũng không bằng một người chân yếu tay mềm làm việc hậu cần như tôi đâu. Ai muốn nhận lời thách đấu thì bước ra đây."

Sinh viên lớp 1 khoa chữa trị và khoa chiến đấu đều kinh ngạc đến không ngậm được miệng.

Vài người không chịu được khiêu kích liền bùm nổ mà nhao nhao lao lên muốn đánh người thì bị các lão sư ngăn lại: "Mấy em, mấy em tính làm gì, sinh viên khoa chiến đấu mà lại đi bắt nạt các sinh viên khoa khác à, có thất mất mặt không. Các em có đạo đức không thế?"

Sinh viên khoa chiến đấu không phục đáp lại: "Thầy ơi, là cậu ta khıêυ khí©h bọn em trước. Là cậu ta muốn đấu."

Lão sư tức giận đến bật cười: "Thế nên các em muốn ỉ đông hϊếp yếu mà một đám xông liên hội đồng người ta sao?"

Sinh viên khoa chiến đấu đồng thanh đáp: "Bọn em không có. Là vì tụi em chưa thỏa thuận trước thôi chứ bọn em 1 chấp 20 bên kia cũng một tay là xử hết."

Các lão sư: "...." Tự tin quá mức.

Đột nhiên Mặc Ly trong thân phận Lệ Ân Dật khoa chữa trị lên tiếng: "Thầy ơi, cứ để bọn họ đấu với em đi, các thầy làm trọng tài, để bọn họ từng người lên một. Em có yêu cầu chỉ với mấy sinh viên lớp một của khoa chiến đấu thôi, mấy lớp khác em không muốn nhìn. Em cũng muốn xem mấy đồng học mạnh miệng kia có thật sự là 1 chấp 20 được không."

Lão sư có chút khó xử: "Em cũng rất tự tin đó, em có chắc mình làm được không?"

Mặc Ly gật đầu: "Được mà thầy. Thầy chỉ cần làm trọng tài là được. Với lại em chỉ đấu thể thuật không đấu cơ giáp ạ."

Lão sư bất đắc dĩ đành phải đồng ý. Nếu thấy không ổn ông còn có thể dừng đúng lúc chứ để mấy đứa này tự giải quyết với nhau lỡ có xảy ra vấn đề gì thì không kịp giải quyết mất.

Sinh viên lớp 1 khoa chữa trị có người lo lắng hỏi cậu: "Lệ đồng học, thật sự không sao chứ?"

Mặc Ly chấn an mọi người: "Yên tâm, tôi không sao. Mọi người vì tôi mà chịu ủy khuất đương nhiên tôi sẽ đòi lại công đạo vì mọi người." Cậu chớp mắt rồi cười nói: "Tên tôi cũng không phải để trưng nha."

Mặc Ly bước lên sân thi đấu, mấy người xếp hạng đầu khoa chiến đầu đều bị gọi đi hết rồi, vì vậy chỉ có mấy người từ hạng sau lên sân, có vài người từ hạng 11 đến hạng 20 không muốn lên vì cảm thấy mình bị hạ thấp, lên đó làm trò cười cho người khác mà bắt nạt người ta nên không chịu lên. Chỉ còn mấy người hạng sau lên đài. Sau khi lão sư hô bắt đầu thì Mặc Ly né vài đường làm màu đợi người đối diện sơ hở thì gạt chân rồi đá người xuống khỏi sân đấu, kết thúc trận đầu tiên.

Học viên bị đá xuống sân đấu không tin được mà gào lên: "Cậu chơi xấu không tính, chúng ta đấu lại."

Lúc này lão sư tức giận mắng: "Chơi xấu cái gì, người ta quang minh chính đại đấu với em, cũng không dùng thủ đoạn. Em ngược lại sơ hở lớn như vậy đem dâng cho người khác bị người ta đá xuống đài còn không biết xấu hổ mà kháng nghị. Em trở về lo mà luyện tập thêm đi, đừng làm mất mặt khoa chiến đấu. Được rồi, người tiếp theo."

Trận thứ hai bắt đầu. Mặc Ly vẫn như vậy, né vài đường cho có lệ đánh nhử vài cái rồi lại tranh thủ đối phương sơ hở mà đá xuống đài.

Học viên kia cũng muốn kháng nghị nhưng trước ánh mắt bức người của lão sư đành im lặng ngậm miệng.

Những trận đấu tiếp theo đều như vậy, có mấy sinh viên trong hạng 20 hứng thú lên sân thi đấu thử cũng bị Mặc Ly đá xuống như thường. Đến cuối cùng sinh viên khoa chiến đấu sợ mất mặt không ai dám lên nữa. Mặc Ly đứng trên đài hất cằm mà ngang ngược: "Thấy không, sinh viên khoa chiến đấu mấy người nói sai rồi. Không phải mấy người 1 chấp 20 mà một mình tôi chấp 20 người mấy cậu. Xí, các cậu bớt ngạo mạn đi, sinh viên khoa chữa trị chúng tôi không cần mấy người vô dụng như các cậu bảo vệ đâu."

Có sinh viên khoa chiến đấu vẫn không phục mà nói: "Mấy người làm như mình có nặng lực lắm, có tí thể thuật thì làm sao, gen không tốt, không điều khiển được cơ giáp còn không phải đứng sau để bọn này bảo vệ sao."

Còn không đợi lão sư mắng thì người đó đã bị Mặc Ly mắng: "Nghe như mấy người thượng đẳng lắm vậy. Gen cấp cao mà không đánh lại gen cấp thấp đúng là làm mất mặt hệ gen cao cấp của đế quốc. Ở đây còn không biết xấu hổ mà nói ra những lời đó. Có biết mất mặt không. Có phế vật không cơ chứ."

"Mày..." Học viên kia còn định mắng cái gì nữa thì bị lão sư quát bảo ngưng lại: "Em thấy mình chưa đủ xấu hổ hay sao. Sinh ra được ưu tú hơn người khác mà lại không có trí tiến thủ, suốt ngày chỉ biết lấy lợi thế của mình ra hạ thấp người khác. Khoa chiến đấu có học viên như em đúng là mất mặt mà. Nếu em thấy mình làm chiến sĩ cơ giáp không được thì sớm nghỉ học đi!! Cả mấy bạn xếp hạng top trường cũng không ai ngạo mạn như em."

Mặc Ly xuống khỏi sân đấu được sinh viên lớp 1 khoa chữa trị chào đón rất nồng nhiệt: "Lệ đồng học, đánh hay lắm."

"Đúng vậy, đúng vậy, quá đẹp mắt. Màng vả mặt rất vang. haha."

"Chúng ta không cần mấy tên vô dụng đó bảo vệ. Haha..."

Mặc Ly lắc đầu: "Mấy cậu cũng đừng nói quá như vậy, tôi chỉ muốn bọn họ xấu hổ không ngạo mạn mà khinh thường người khác nữa thôi. Cho bọn họ một bài học nhưng mà chúng ta vẫn cần hợp tác với các chiến sĩ cơ giáp, nhiệm vụ của chúng ta là vậy, không thể chối từ được. Bọn họ có thể từ chối bảo vệ chúng ta nhưng chúng ta không thể giống như bọn họ được. Bọn họ không cần thì chúng ta hợp tác với người khác, chữa trị cho người khác, giúp họ có khả năng bảo vệ đế quốc này bằng năng lực thật sự của họ. Chỉ cần mặc kệ mấy tên ấu trĩ kia là được."

Một đồng học hỏi: "Vậy chúng ta làm sao tham gia thực tập trại hè đây. Tớ không muốn bị ghép với bọn họ. Thật đấy. Rõ ràng lúc đầu là bọn họ kiếm chuyện trước. Rồi lại là như bọn họ thượng đẳng lắm. Chúng ta không xin lỗi bọn họ liền không hợp tác."

Mặc Ly nghĩ nghĩ: "Để tôi tìm thầy hiệu trưởng hỏi một chút. Chuyện lớn như vậy ngài ấy chắc chắn sẽ xử lý."

"Phải ha, tại sao chúng ta lại quên mất chứ. Chúng ta có thể nói với thầy hiệu trưởng mà.

Mặc Ly thấy mọi người vui vẻ trở lại thì cũng an tâm rời đi.

Không chờ Mặc Ly đi tìm hiệu trưởng thì đã có sinh viên lớp 1 khoa chữa trị đi trước một bước. Một sinh viên đại diện lớp đến tìm hiệu trưởng mà lúc này hiệu trường cùng các lão sư khác đang bàn luận với các sinh viên chủ chốt.

Sinh viên kia gõ cửa rồi tiến vào: "Thầy hiệu trưởng, em có việc cần báo cáo."

Hiệu trường nhìn sinh viên kia rồi chậm rãi nói: "Có chuyện gì, em nói đi."

Sinh viên kia: "Em đại diện lớp 1 khoa chữa trị muốn xin thầy sắp xếp cho lớp bọn em ở buổi thực tập trại hè ạ."

Hiệu trưởng nghi hoặc hỏi: "Không phải các em tự chọn đồng đội với khoa khác sao. Các em là sinh viên lớp một làm sao có thể thiếu người làm đồng đội chung."

Sinh viên kia giải thích: "Đầu năm bọn em có gây gổ với sinh viên khoa chiến đấu, bọn họ đòi đánh nhau với Lệ đồng học, bọn em ngăn cản, nhưng lúc nãy Lệ đồng học cũng đánh với bọn họ rồi, bọn họ lại không phục, chính là càng không nhìn mặt bọn em. Thầy hiệu trưởng, khoa của chúng em không có mặt mũi như thế sao."

Hiệu trưởng nghe vậy thì có chút tức giận. Sinh viên khoa chiến đấu sao lại hẹp hòi đến vậy sao. Nhiệm vụ các các chiến sĩ cơ giáp là bảo vệ mọi người, bảo vệ đế quốc vậy mà vì chút mâu thuẫn liền trở mặt như vậy. Gây gổ thì có thể gây gổ, tức giận thì cũng có thể tức giận nhưng cũng không thể đến mức này chứ, tính toán chi li với đồng học khoa khác như vậy. Sau này làm sao hợp tác với người khác. Thôi vậy, dù sao cũng là tự do của sinh viên, mấy học viên đó không cần người giỏi đồng hành thì ông phân cho người khác. Đến lúc chịu thiệt còn không phải mấy tên nhóc đó sao. Tự mình ăn khổ rồi mới biết sửa.

Thấy hiệu trưởng vẫn chầm từ không nói gì, học viên kia có chút ỉu xìu nói: "Bọn em xin lỗi bọn họ cũng được nhưng bọn họ cũng phải xin lỗi bọn em, hai bên đều có lỗi thì cũng phải có qua có lại chứ."

Hiệu trưởng phất tay: "Không sao, lớp các em không cần ghép đội với bọn họ. Ở đây có mười một đội chính các em chia ra xin vào đội bọn họ, một đội nhiều nhất 5 người không được hơn. Các em chỉ cần đi theo đội trưởng, cũng nghe chỉ huy của đội trưởng thôi. Cố gắng rèn luyện thể lực một chút không làm chậm trễ mọi người là được."

Học viên kia có chút dè dặn hỏi: "Các đội trưởng thấy có được không thưa hiệu trưởng?"

Thấy mọi người ai cũng đồng ý thì hiệu trưởng nói: "Em cũng thấy kết quả rồi đó."

Học viên kia vui mừng cảm ơn sau đó nhanh chóng rời đi.

......