Trước giờ bắt đầu buổi học. Hôm nay Diệp Phi đặc biệt đi học sớm, nếu như là ngày thường chuông vào lớp vang lên rồi hắn mới đến trường nhưng hôm nay lại khác hắn muốn đi tìm Văn Thiên Vũ làm cho rõ ràng chuyện hôm qua. Nói đúng hơn là đi chất vấn. Idol gì chứ, sau hôm qua Văn Thiên Vũ đã không còn là Idol của hắn nữa. Nhưng khi hắn gần đến cửa lớp của lớp một khoa chiến đấu thì bị Lục Lăng chặn lại: "Này, cậu không phải sinh viên khoa chiến đấu mà sang đây làm gì?"Diệp Phi trả lời: "Tôi tới tìm Văn Thiên Vũ."
"Văn Thiên Vũ, cậu tìm Văn Thiên Vũ làm gì? Tỏ tình à." Lục Lăng hỏi lại.
Diệp Phi xù lông: "Tỏ tình cái gì, con mắt nào của cậu thấy tôi giống người sắp tỏ tình. Tôi tìm Văn Thiên Vũ là để chất vấn cậu ta. Cậu ta rốt cuộc có phải là người hay không mà hôm qua lại dám nói ra mấy lời như vậy!"
Lục Lăng bật cười: "Với cái hình thể gà ốm của cậu ấy hả. Cậu nghĩ cậu đến đây chất vấn được gì hay là bị Văn Thiên Vũ đánh cho một trận."
Diệp Phi hùng hồn: "Tôi là sinh viên khoa chế tạo. Không lẽ sinh viên khoa chiến đấu của mấy người lại đi đánh một sinh viên khoa chế tạo như tôi."
Lục Lăng nghĩ nghĩ: "Cậu là học lớp 9 đi. Nghe nói hôm qua Mặc Ly cùng một học sinh nữa chuyển sang lớp 9, là cậu à?"
Diệp Phi: "Phải, làm sao?"
Lục Lăng: "Học sinh lớp 9, Văn Thiên Vũ mà có lỡ đánh thật cũng không có người đòi công đạo cho cậu đâu."
Diệp Phi trầm mặc một lúc rồi phản bác lại: "Sau này cơ giáp của mấy người có chuyện gì vẫn cần đến bọn tôi đấy."
Lục Lăng bật cười: "Haha... Tôi tìm chế tạo sư cũng sẽ không tìm học sinh lớp 9 ra trường sờ vào cơ giáp của tôi đâu. Ít nhiều tôi cũng phải tìm vài đại sư, cậu chắc cậu có thể làm đại sư hay không?"
Diệp Phi ấp úng: "Tôi, tôi chắc chắn sẽ làm được đại sư chế tạo, cậu xem thường ai chứ?"
Lục Lăng không tin tưởng lắm: "Thật sao, nếu là vậy thì bây giờ cậu nên xuất hiện ở lớp 1 nha sinh viên lớp 9 à. Tôi nghĩ cậu nên nhìn lại năng lực của mình đi."
Diệp Phi tức giận gắt giọng: "Tôi nhất định làm được, cậu đừng có ở đó mà coi thường tôi. Đừng có quá đáng."
Lục Lăng khıêυ khí©h: "Tôi muốn nói đấy thì làm sao. Tôi có lòng tốt khuyên cậu mà cậu không nghe, chỉ thích nghe lời khó nghe. Cậu tốt nhất nên trở về đi, nếu cậu kiếm chuyện với Văn Thiên Vũ mà bị đánh thật thì tôi cũng không cản kịp đâu. Cậu muốn tìm Văn Thiên Vũ tính sổ thì ít nhiều gì cũng nên có danh tiếng tốt một chút may ra cậu ta mới để ý, cậu tốt nhất vẫn nên quay về học hành cho tốt đi. Đừng có bắt chước người khác đi kiếm chuyện trong khi cậu là ai người ta còn không biết. Chịu thiệt vẫn là mình thôi."
"Cậu nói ai chịu thiệt?"
Lục Lăng hơi ngây ngẩn, hắn quay ra nhìn người vừa lên tiếng. Là Lam Á người luôn xệp hạng tầm trung tại lớp nhưng rất mờ nhạt. Mọi người gần như là không ai để ý đến cậu ta.
Lục Lăng dù sao cũng là một thiếu gia đương nhiên cũng có bản tính thiếu gia, dù hắn có biết mình lỡ lời cũng không nguyện ý hạ mình xin lỗi: "Tôi cũng đâu nói sai, cậu ta đi kiếm chuyện với Văn Thiên Vũ người chịu thiệt không phải cậu ta chứ là ai. Tôi chỉ là khuyên cậu ta thôi."
Lam Á lại không thấy vậy: "Khuyên người khác mà lại nói lời khó nghe như vậy?"
Lục Lăng: "...."
"Còn không phải cậu ta không chịu nghe tôi à."
"Vậy nên cậu liền nói khó nghe như vậy. Cậu làm như vậy có khác gì bắt nạt người khác không?" Lam Á tiếp tục hỏi.
Lục Lăng có chút phiền hỏi lại: "Vậy bây giờ cậu muốn sao?"
Lam Á liền trả lời: "Cậu xin lỗi cậu ấy trước đi rồi tôi khuyên cậu ấy trở về."
Lục Lăng dứt khoát cự tuyệt: "Không được, bổn thiếu gia không làm mấy việc mất mặt đó."
" Vậy đấu một trận đi." Lam Á đề nghị.
"Hả, gì cơ?" Lục Lăng nghe được lời này liền khó tin mà hỏi lại.
Lam Á nói rõ ràng hơn: "Tôi với cậu đấu một trận, nếu cậu thua thì cậu phải xin lỗi Diệp Phi. Dù cậu làm vậy có phải xuất phát từ ý tốt hay không nhưng cậu vẫn có phần có lỗi. Nếu tôi thua thì cậu không cần xin lỗi nữa, cậu tức giận thì trút giận lên tôi cũng được hoặc cậu có điều kiện gì thì cứ nói ra."
Lục Lăng vẫn không thể tin được hỏi lại lần nữa: "Cậu chắc chứ?"
Lam Á: "Tôi chắc chắn."
Lục Lăng đáp ứng: "Được, nếu cậu thua thì hai người các cậu đừng có tìm Văn Thiên Vũ gây chuyện nữa. Tôi làm vậy vì tốt cho mấy cậu thôi. Nếu không phải... thì tôi cũng không lo chuyện bao đồng đâu." Thật là, suýt thì lỡ nói ra......
Nhớ lại hồi sáng đó mà hắn hối hận không thôi để mà lúc nãy hắn phải hạ mình đi xin người ta đấu lại với mình chứ. Cũng thật đáng hận cái tính hiếu chiến này của hắn mà, lại còn tự dâng mình đến cửa.
.............
Khải Huy, phòng làm việc của Nạp Lan đại sư....
Mặc Ly đã ở đây gần một tuần rồi, tiến độ chế tạo cơ giáp tăng đột xuất. Theo dự kiến sau hai tháng mới hoàn thành được cơ giáp đầu tiên khi chế tạo theo bản thiết kế này. Nhưng Mặc Ly ở đây gần một tuần, tiến độ rút ngắn chỉ còn vài ngày nữa liền làm xong. Nhưng theo lý Mặc Ly đang trong tuổi đi học chỉ có cuối tuần cậu mới đến bây giờ lại ngày nào cũng đến đây. Không nói cũng biết Mặc Ly trốn học rồi. Vậy nên lâu lâu sẽ có ánh mắt hiếu kì nhìn sang chỗ Mặc Ly, người đang ngồi nghịch một cái linh kiện nhỏ. Cơ giáp thử nghiệm này Mặc Ly chỉ đứng ngoài hướng dẫn, chỉ dẫn, giải thích vài chỗ cho bọn họ, khi họ hiểu rồi sẽ tự mình làm. Lắp sai lại tháo ra lắp lại mãi đến khi thành công mới thôi. Đôi lúc bọn họ thầm nghĩ không biết đâu mới là đại sư cơ giáp nữa, bọn họ thật sự được cho là cơ giáp chế tạo sư tài giỏi sao? Còn nữa nha, người như Mặc Ly sẽ cần sư phụ nữa sao? Thôi kệ đi. Không quan trọng, quan trọng là từ lúc Mặc Ly ở đây bọn họ được tan làm đúng giờ. Thật tạ ơn trời đất. Đang suy nghĩ miên mang trong giờ làm việc thì họ nghe một chút tiếng động, họ hơi hiếu kì nhìn qua thì thấy là Nạp Lan đại sư đi đến chỗ Mặc Ly.
Nạp Lan đại sư vỗ đầu Mặc Ly đang nhàm chán mà nghịch linh kiện: "Tên nhóc này, còn tính trốn ở chỗ ta đến khi nào? Ta không muốn có học trò thất học đâu, còn không nhanh trở về học cho ta. Có chuyện gì thì phải đối mặt giải quyết, không được trốn tránh. Phải có cốt khí có nghe không!!"
Mặc Ly ôm đầu: "Được rồi sư phụ, ngài đừng vỗ nữa, tuần sau, tuần sau con đi mà."
Nạp Lan đại sư trừng mắt: "Cái gì mà tuần sau, ngày mai đi học ngay cho ta."
Mặc Ly bất đắc dĩ nói: "Nhưng mai là ngày nghỉ rồi, con lên trường thì học với ai được."
Lúc này Nạp Lan đại sư mới bỏ qua việc này cho cậu: "Tuần sau, tuần sau thì tuần sau. Làm sao, ở trường có chuyện gì không kể cho ta nghe được hay sao?"
Mặc Ly lắc đầu, uể oải nói: "Không có gì. Con chỉ là không muốn đi thôi."
"Còn nói không có gì, nghe xem cái giọng của con nó đi xuống thế nào kìa." Ông đương nhiên không tin mà nói.
Mặc Ly hết cách: "Không có gì thật mà. Chỉ cãi nhau một chút con sợ cậu ta lại đến kiếm chuyện nên không đi học luôn, đỡ phiền."
Nạp Lan đại sư chém đinh chặt sắt: "Thằng nhóc con mà sợ phiền phức. Ta không tin."
Mặc Ly: "...."
"Người không tin con cũng hết cách, thật sự là như vậy mà. Con cãi nhau với cậu ta."
Nạp Lan đại sư: "Hỏi tên cứng miệng nhà con đúng là phiền phức để ta đi hỏi hiệu trưởng Lan Hoà học viện dù sao vợ cậu ta cũng là học trò ta."
Mặc Ly: "...."
Thấy Nạp Lan đại sư đứng dậy chuẩn bị đi thật Mặc Ly sợ hãi ngăn ông lại: "Thôi mà sư phụ, ngài đừng có kiếm hiệu trưởng. Thật sự không có chuyện gì đâu. Là con kiếm cớ nghỉ học thôi."
Nạp Lan đại sư hỏi lại: "Thật không?"
Mặc Ly lập tức gật đầu: "Thật, con giả vờ để kiếm cớ thôi. Nếu ngài mà gọi hỏi hiệu trưởng thật thì con sẽ bị kiểm điểm mất."
Nạp Lan đại sư lúc này mới bán tính bán nghi mà ngồi lại, ông thở dài: "Con thật sự có nhiều chuyện dấu ta. Nhìn trình độ của con, không nhất thiết phải nhận ta làm sư, nơi con tiếp nhận tri thức chỉ sợ khả năng của ta không bằng."
Mặc Ly hỏi lại: "Người cũng biết là con có mục đích mà, vì sao vẫn nhận con."
Nạp Lan đại sư: "Hừ, có lợi thì tại sao ta lại không nhận, nhận học trò giỏi thì ta cũng nở mày nở mặt, con cần chỗ dựa để làm việc ta cũng không ngại. Có ai lại ngại nhiều lợi ích bao giờ."
Mặc Ly bật cười: "Người ngược lại dễ nói chuyện hơn lúc trước, cũng không lạnh mặt nhiều nữa." Đột nhiên cậu nhớ tới, không biết sư huynh của mình đi đâu rồi: "Sư phụ a, sư huynh đi đâu rồi. Nãy giờ con không thấy anh ấy."
Lúc này Từ Tử Trọng mới ló đầu ra, ủy khuất nói: "Còn không phải sư phụ đẩy hết việc sang cho ta để đi nói chuyện với đệ sao. Đệ có thấy sư phụ người bất công không!!"
Nạp Lan đại sư trừng mắt: "Còn kiến nghị, nói nữa có tin ta cho con tăng ca không? Mau làm việc đi."
Từ Tử Trọng sợ hãi liền ngoan ngoãn quay lại công việc của mình. Mặc Ly không nhịn được bật cười. Cười xong cậu mới nói: "Sư phụ, đợi mọi người làm xong cái cơ giáp đầu tiên này, cũng tiến hành sản xuất lượng lớn thì người đưa con cái cơ giáp này nhá."Nạp Lan đại sư chưa nói cho hay không mà hỏi: "Con lấy nó làm gì?"
Mặc Ly đáp: "Để cho một người bạn. Cậu ấy là một chiến sĩ cơ giáp giỏi, có tiềm lực, đáng tiếc đến giờ vẫn chưa có cơ giáp đã hạn chế cậu ấy rất nhiều."
Nạp Lan đại sư phất tay: "Cơ giáp vào đúng tay người thì không cần gì phải tiếc. Tùy con."
Mặc Ly được đồng ý, cậu vui vẻ đến gần chiếc cơ giáp chỉ còn thiếu một chút phần chân đang được dựng đứng ở một góc phòng làm việc. Cậu lắp cái gì đó vào trong người cơ giáp rồi vỗ nhẹ lên người cơ giáp nói: "Cậu chưa có tên nhỉ. Sau này tôi đưa cậu vào tay chủ nhân của cậu cậu ấy sẽ đặt cho cậu một cái tên. Hai người có lẽ sẽ là đồng đội tốt của nhau."
Mọi người trong phòng làm việc thấy Mặc Ly lại nói chuyện với cơ giáp đã trở thành chuyện bình thường rồi. Vì mấy ngày cậu ở đây lâu lâu sẽ đến lẩm bẩm một vài chuyện với cơ giáp. Dù sao thiên tài có một chút suy nghĩ kì quái cũng không sao. Bọn họ chấp nhận được. Nhưng hôm nay lại khác, không giống mọi khi Mặc Ly tự nói một mình. Lần này khi cậu nói xong thì có một giọng nói đáp lại: "Còn cậu, cậu có cơ giáp của mình rồi sao?" Là một giọng nói lạnh băng.
Mọi người chấn kinh nhìn lại, sau đó mới ý thức được giọng nói này là bọn họ tiếp nhận bằng tinh thần lực. Họ lại nghe Mặc Ly nói tiếp: "Cậu nói được rõ ràng rồi sao? Tôi, đúng là tôi có cơ giáo rồi, tôi đang nuôi dưỡng cậu ấy. Cậu hỏi làm gì?"
Chỉ thấy cơ giáp im lặng thật lâu, mọi người làm việc trong phòng đều sắp tưởng lúc nãy là ảo giác thì giọng nói lạnh băng kia lại vang lên: "Tôi, tôi thấy cậu rất mạnh, muốn làm cơ giáp của cậu nhưng cậu... muốn đưa tôi cho chủ nhân khác nên tôi nghĩ có thể cậu đã có cơ giáp của mình rồi, còn mạnh hơn tôi."
Mặc Ly lại hỏi: "Sao cậu lại có suy nghĩ này."
Cơ giáp lại nói: "Nghe mọi người nói chuyện, chương trình của tôi có thể kết luận là vậy."
Mặc Ly khen: "Cậu thông minh thật đó. Chương trình đưa vào cho cậu chỉ mới là chương trình của cơ giáp chiến đấu chỉ có tác dụng chiến đấu chưa có chương trình phân tích và suy nghĩ như người máy hỗ trợ con người. Nếu cậu đã có ý thức rồi để tôi lắp và đưa thêm chương trình cần thiết vào cho cậu nhé. Như vậy sẽ dễ bắt chuyện với chiến sĩ cơ giáp của mình hơn."
Cơ giáp đáp: "Được."
Mặc Ly quay ra thấy ai cũng kinh ngạc nhìn về hướng cậu, đột nhiên cậu cười rồi vỗ vỗ cơ giáp ở bên cạnh: "Mọi người đều nghe thấy cậu nói đó. Nào, chào mọi người một tiếng đi."
Cơ giáp: "Chào, mọi người."
Mọi người tròng phòng làm việc: "...."
Im lặng một lúc lâu thì có một người có chút sợ hãi hỏi: "Sao, sao cơ giáp có thể nói chuyện được??!!"
Mặc Ly thấy ai cũng hướng mắt về phía mình chờ đợi câu trả lời thì nói: "Chắc là do tinh thần lực của mọi người dùng khi chế tạo cơ giáp lưu lại trên người cơ giáp đó. Mấy ngày trước tôi phát hiện có một chút tinh thần lực tập chung ở trung tâm đầu não của cơ giáp, nói chuyện với nó mấy ngày thì thấy nó có chút ý thức nên lúc nãy lắp cho nó một lõi cố định tinh thần lực lại. Vì mọi người ai cũng tham gia chế tạo cơ giáp dẫn đến trên cơ giáp có một chút tinh thần lực của mọi người nên lúc nãy mới nghe được nó nói chuyện."
Dừng một chút thì cậu nói tiếp: "Đợi lát nữa tôi lắp thêm vài linh kiện rồi đưa thêm chương trình vào cho cơ giáp nó sẽ nói chuyện với mọi người mà không cần dùng đến tinh thần lực."
Mọi người vẫn còn chưa hết ngạt nhiên nhưng Nạp Lan đại sư lại là người chấn tỉnh đầu tiên, ông đi đến bên cạnh cơ giáp nói: "Xin chào."
Cơ giáp đáp lại: "Xin chào, Nạp Lan đại sư."
Nạp Lan hiếu kì hỏi: "Ngươi biết ta?"
Cơ giáp trả lời: "Nghe, mọi người ở đây đều gọi như vậy."
Nạp Lan đại sư hứng thú bừng bừng: "Ngược lại rất thông minh."
Cơ giáp im lặng một lúc rồi nói: "Cảm ơn."
Nạp Lan đại sư nhướng mày: "Tên này thú vị thật. Ngươi còn biết gì nữa không?"
Cơ giáp nghĩ nghĩ: "Biết chiến đấu, biết cử động nhưng không nhiều."
Nạp Lan đại sư: "Ngươi tự làm được sao? Cử động thử cho ta coi. Nhấc tay lên xem."
Dứt lời Nạp Lan đại sư liền thấy một tay của cơ giáp nhấc lên một chút rồi dừng lại.
Nạp Lan đại sư hứng thú bừng bừng, hai mắt sáng rực nhìn cơ giáp muốn tự mình nghiên cứu thêm thì bị Mặc Ly ngăn cản lại: "Sư phụ, ngài từ từ. Hắn mới hình thành ý thức, tinh thần lực còn rất yếu cứ nói chuyện như vậy sẽ tiêu hao hết. Để con hỗ chợ hắn một chút đã."
Lúc này Nạp Lan đại sư mới thu liễm hứng thú của mình lại mà quay về chờ đợi. Mặc Ly lúc này quay trở về bàn làm việc của mình bắt đầu tiếp tục loay hoay với linh kiện lúc nãy mình cầm, sau khi lắp xong một vài thứ thì cậu lấy thứ vừa lắp vào cơ giáp ra kết nối một chút với linh kiện và quang não, bắt đầu nhập chương trình và dữ liệu. Mọi người trong phòng trông chờ đến quên cả giờ cơm trưa. Cuối cùng qua giờ trưa Mặc Ly mới nhập xong dữ liệu cậu đi tới lắp mọi thứ đã chuẩn bị vào đầu não của cơ giáp. Sau khi lắp xong thì cùng mọi người chờ đợi. Đợi một lúc khá lâu, cuối cùng cũng có tiếng động vang lên: "Chào mọi người." Vẫn là âm thanh lạnh băng đó nhưng lần này họ nghe được là qua tai của mình chứ không còn là qua tinh thần lực. Cơ giáp cũng nói chuyện lưu loát hơn, biết nhiều hơn lúc nãy. Biết chủ động chào hỏi.
Mọi người lúc này đã qua cơn kinh ngạc, bắt đầu nhao nhao hỏi chuyện, phát tiết sự hiếu kì của mình. Họ nói chuyện với cơ giáp đến vui vẻ sau đó ai cũng đòi đặt một cái tên cho cơ giáp, họ không thể cứ gọi không như thế, cứ cơ giáp này, cơ giáp kia. Họ không chấp nhận, quá máy móc, quá không hợp đi.
Mặc Ly hết cách đành phải gọi cho Lam Á hỏi: "Lam Á, nếu cậu có cơ giáp cậu sẽ đặt tên nó là gì?"
Lam Á còn đang vui mừng vì Mặc Ly liên lạc với mình. Sau khi nghe cậu hỏi thì nghi hoặc hỏi lại: "Sao cậu lại hỏi vậy?"
Mặc Ly: "Không có gì. Đột nhiên hiếu kì thôi vì dù sao cuối năm học cơ giáp của cậu cũng sẽ do tôi hoặc Diệp Phi làm mà. Ai thắng cậu phải dùng cơ giáp người đó chế tạo. Đột nhiên nhắc tới, tôi có chút lo lắng cho cậu nha."
Lam Á: "...."
"Không sao, mấy cậu có lòng là được."
Mặc Ly bật cười: "Được rồi, không đùa cậu nữa. Nói cho tôi biết một chút đi."
Lam Á nghĩ nghĩ rồi nói: "Là Ocean nha. Mẹ tôi nói mắt tôi giống màu của đại dương vậy nên cơ giáp của tôi cũng là một đại dương trong mắt tôi."
Mặc Ly: "Được, cậu vẫn cuồng cơ giáp như vậy. Sau này cậu sẽ có một cơ giáp vừa ý."
Lam Á đáp: "Cảm ơn lời chúc của cậu."
Sau khi ngắt quang não Mặc Ly nói: "Gọi là Ocean đi."
Sau khi nói xong mọi người đều thi nhau gọi, đột tiên cậu lại nghe được có người gọi: Tiểu Ocean.
Mặc Ly: "...." Thôi vậy, bọn họ hứng thú quên cả giờ ăn trưa luôn mà. Cậu đi trước đây.
......