Chương 8: Lâu Khí

Bên ngoài xưởng vẫn giữ nguyên trạng thái như lúc cô rời đi.

Thiếu niên kia vẫn đang hôn mê bất tỉnh, nhưng Dư Thập Nhất có thể cảm nhận được tinh thần lực của anh đã yếu đi rất nhiều, rõ ràng là tình trạng ngày càng tệ hơn.

Không chần chừ thêm giây nào, cô đưa thiếu niên trở lại xưởng làm việc.

Xưởng làm việc ngoại trừ phần mái nhà bị lõm xuống vài phân thì mọi thứ khác vẫn giữ nguyên, tất cả các chức năng đều hoạt động bình thường.

Dư Thập Nhất bật đèn lên, không tìm chỗ nào khác, trực tiếp để anh nằm ngang trên sàn, đặt tay lên trán anh.

Tinh thần lực dịu dàng thấm vào trán thiếu niên, tiến vào vùng thức hải nơi bí ẩn và yếu ớt nhất, cố gắng vá lại những vết nứt chằng chịt ở đó.

Ngay khoảnh khắc hai nguồn tinh thần lực chạm vào nhau, Dư Thập Nhất bất ngờ đối mặt với một đôi mắt màu xanh lục bảo sáng rực.

Nếu nói rằng thiếu niên trông có vẻ yếu đuối mong manh khi còn bất tỉnh, thì lúc mở mắt ra, anh chẳng khác gì một con rắn độc nguy hiểm đang chực chờ tấn công con mồi, đầy sát khí và dữ tợn.

Tốc độ ra tay của anh thậm chí còn nhanh hơn cả phản ứng của cơ thể.

Tinh thần lực vốn chỉ tấn công bản năng trong trạng thái hôn mê, nay được ý chí điều khiển nên uy lực tăng lên gấp bội.

Nhân lúc Dư Thập Nhất chưa kịp phản ứng, tinh thần lực ấy liền lao thẳng về phía thức hải của cô với ý đồ tấn công.

Nhưng tất cả đều vô ích.

Tuy Dư Thập Nhất có ý định cứu anh, nhưng không phải là không có phòng bị, cho dù đối phương ra tay nhanh đến mức nào, dù góc độ tấn công có hiểm hóc ra sao, cũng không thể làm gì được cô.

Cô căn bản không cho anh cơ hội phản công.

Gần như ngay giây tiếp theo khi người thiếu niên mở mắt, Dư Thập Nhất đã lao tới, cơ thể nhỏ hơn anh hai vòng nhưng lại bùng nổ một sức mạnh đáng kinh ngạc.

Cô nhanh chóng khống chế cánh tay đang định tấn công mình, bẻ mạnh một cách tàn nhẫn.

Chân cô quét ngang, trực tiếp quật ngã người thiếu niên cao hơn cô cả một cái đầu, ép chặt anh xuống sàn, thân thể nặng nề đập mạnh xuống mặt đất.

Cú đè mạnh mẽ này một lần nữa nghiền nát đám tinh thần lực yếu ớt mà anh vừa cố gắng gom góp để phản công.

Gương mặt người thiếu niên lập tức tái nhợt, suýt chút nữa thì ngất đi lần nữa.

Nhưng điều khiến anh bàng hoàng hơn cả là tinh thần lực mà mình dốc hết sức để tấn công lại bị người phụ nữ này dễ dàng đè bẹp.

Dù chỉ tiếp xúc trong chớp mắt, nhưng sát khí lạnh lẽo từ tinh thần lực của đối phương đủ khiến mồ hôi lạnh anh túa ra, sống lưng ướt đẫm.

Tinh thần lực của cô mạnh gấp nhiều lần so với anh, là một sức mạnh ở cấp độ hoàn toàn áp đảo.

Tuy nhiên, điều khiến anh chấn động hơn cả lại chính là cảm giác dễ chịu kỳ lạ trong khoảnh khắc tinh thần lực của hai người chạm vào nhau.

Anh tên là Lâu Khí, và anh hiểu rất rõ tình trạng của mình: thức hải của anh đã vỡ nát, không còn khả năng hồi phục.

Tinh thần lực được sinh ra từ thức hải, mà thức hải đã sụp đổ thì đồng nghĩa với việc anh sẽ không bao giờ sở hữu tinh thần lực nữa.

Trong một thời đại mà địa vị xã hội được định đoạt bởi tinh thần lực, không có tinh thần lực chẳng khác gì trở thành một kẻ vô dụng.

Thức hải của anh đã vỡ vụn khi anh thoát khỏi cuộc càn quét của Trùng Tộc. Việc anh có thể trốn thoát và sống sót để rơi xuống hành tinh rác này đã là kết quả của nỗ lực cuối cùng, nhưng anh không ngờ lại gặp được một người có tinh thần lực mạnh hơn cả mình ngay tại nơi rách nát và bẩn thỉu này.

Nếu chỉ có vậy thì anh cũng sẽ không quá bất ngờ.

Điều thực sự khiến anh kinh ngạc đến tột độ chính là sự dịu dàng trong khoảnh khắc tinh thần lực của cô chạm vào thức hải vỡ nát của anh.

Và quan trọng hơn, một phần thức hải của anh... đã được chữa lành.