Trong phòng điều khiển căn cứ cảng đậu K619.
Cốc Văn Hải đang nắm tay Dư Thập Nhất, nhiệt tình hỏi dồn: “Vừa rồi cô đã làm thế nào? Cỗ máy này là gì? Là trường hợp đặc biệt hay có bằng chứng...”
Câu nói của anh ta chưa kịp dứt đã bị Dư Thập Nhất kéo ra.
“Có vấn đề gì thì đợi nhiệm vụ kết thúc rồi nói.”
Dư Thập Nhất kéo giãn khoảng cách với Cốc Văn Hải đang chìm trong sự cuồng nhiệt.
Loại kẻ cuồng công nghệ mê đắm kỹ thuật này dường như đều có một sự điên cuồng bất chấp tất cả vì tri thức, ngay cả khi trong mắt người ngoài, thân phận của anh ta cao quý hơn Dư Thập Nhất rất nhiều.
Cốc Văn Hải chính là đệ tử cuối cùng của Trần Tục, một trong ba cơ khí sư cấp SSS duy nhất trong thời đại Tinh Tế.
Từ nhỏ anh ta đã được tai nghe mắt thấy khi đi theo Trần Tục, chưa cao bằng đùi người lớn đã có thể vào phòng thí nghiệm cơ giáp làm trợ lý cho các cơ khí sư, số lượng vấn đề khó khăn anh từng gặp thì vô số kể.
Đây cũng là lý do tại sao K619 không có cơ khí sư cấp S trở lên.
Bởi vì Cốc Văn Hải đã có năng lực của một cơ khí sư cấp S, chỉ là anh ta chưa đi tham gia sát hạch mà thôi.
Thế nhưng, chính Cốc Văn Hải như vậy lại bó tay chịu trận với vấn đề này, ngược lại, Dư Thập Nhất, một người vô danh tiểu tốt, chưa từng được nghe đến tên lại giải quyết được vấn đề đau đầu này.
Ai mà ngờ được chứ?
“Đúng, nhiệm vụ, phải hoàn thành công việc trước đã.”
Lúc này, Cốc Văn Hải mới hoàn hồn, nhận ra mình suýt chút nữa quên mất việc chính vì quá kích động liền vội vàng xin lỗi mọi người: “Xin lỗi, tôi đã thất thố rồi.”
“Không sao không sao!”
Mọi người đều tỏ ra thông cảm.
Dù sao thì họ cũng muốn lao lên hỏi, nhưng Cốc Văn Hải đã nhanh hơn một bước.
Bây giờ, Cốc Văn Hải lại nhường bảng điều khiển chính ra, ra hiệu Dư Thập Nhất có thể ngồi vào vị trí chính nhưng cô lại lắc đầu: “Phần còn lại anh làm đi.”
Cô đến để giúp đỡ, bây giờ đã giúp xong rồi, cô có thể nghỉ ngơi.
Cốc Văn Hải cũng hiểu Dư Thập Nhất không muốn làm những công việc đơn giản như thế này, vì vậy anh ta dứt khoát gật đầu đồng ý: “Được, công lao chính trong báo cáo sau này vẫn là của cô, tôi sẽ không cướp.”
Dư Thập Nhất thì không sao cả, cô chỉ dùng khuỷu tay huých nhẹ Lâu Khí, rồi nháy mắt với anh: “Vậy coi như hoàn thành rồi sao?”
Lâu Khí rất biết điều: “Lát nữa tôi sẽ viết thư giới thiệu cho cô ngay.”
Lúc này, Dư Thập Nhất mới nở một nụ cười hài lòng, đứng bên cạnh nhìn Cốc Văn Hải và mọi người làm việc.
Chỉ là lần này, trên mặt mọi người không còn vẻ tuyệt vọng như trước nữa, ngược lại, họ tràn đầy khí thế và hy vọng vào tương lai.
Trong lòng Dư Thập Nhất đang suy tính thì cô nghe thấy âm thanh báo động khẩn cấp của hệ thống vang lên trong đầu.
[Phòng tuyến bên ngoài vùng sao xuất hiện lỗ hổng.]
Giọng của hệ thống thì rất bình tĩnh, nhưng nội dung lại không cách nào khiến người ta bình tĩnh được.
Màn hình bật lên trước mắt cô hiển thị vị trí sự cố lần này.
Ngay trên bầu trời khu vực trung tâm thành phố, cách cảng đậu không xa.
Dư Thập Nhất không rõ có phải tất cả mọi người đã rời khỏi khu dân cư hay chưa, nhưng cô biết, khoảng cách giữa khu trung tâm và cảng đậu chỉ chưa đầy năm km, đối với Trùng Tộc thì không cần vài phút đã có thể đến cảng đậu.
Quân đồn trú ở cảng đậu sẽ không để những con Trùng Tộc này tiếp cận cảng đậu, nhưng bên ngoài cảng đậu vẫn còn người, chắc chắn sẽ gây ra thương vong.
Dư Thập Nhất cũng không lãng phí thời gian, cô lập tức nói: “Phía trên có tình hình.”