“Sao cậu lại ở đây?”
Cốc Văn Hải cũng kinh ngạc không kém khi thấy Lâu Khí.
Cả hai đều từng sống ở hành tinh Đế Đô, lại đều là nhân vật nổi bật trong giới mình nên dĩ nhiên là quen biết nhau.
“Chuyện dài lắm, để sau hãy nói.”
“Đây là cô Dư, Dư Thập Nhất.”
Lâu Khí giới thiệu: “Cô ấy là cơ khí sư cấp S, tôi gọi đến hỗ trợ.”
Dư Thập Nhất nhìn còn khá trẻ, mà sau khi thay đồng phục lại càng giống bạn học của Lâu Khí trong trường quân sự hơn là người từ khu xử lý rác.
Nhưng, thực tế thì không phải.
Học viên của Học viện Quân sự Đế quốc chắc chắn không ai còn dùng loại quang não đã bị đào thải từ mấy trăm năm trước như cô.
Dù thế, Cốc Văn Hải không nghĩ Lâu Khí sẽ nói dối mình, anh ta biết rõ Lâu Khí không phải kiểu người lấy chuyện hệ trọng ra làm trò đùa nên cũng tin luôn vào năng lực của Dư Thập Nhất: “Thật sao? Vậy là chúng ta có hy vọng rồi!”
Khi Cốc Văn Hải phát ra tín hiệu tin tưởng, các cơ khí sư khác xung quanh vốn bị thu hút bởi cuộc trò chuyện cũng lập tức phấn chấn.
Tuy ai nấy đều bận túi bụi, nhưng áp lực trong lòng thì chẳng ai thiếu.
Nếu không thể kết nối tín hiệu trước khi bầy côn trùng xâm nhập, không thể liên lạc được với đội cứu viện bên ngoài thì bọn họ chắc chắn sẽ chết tại đây.
Trước đó dù đã cố gắng sửa mãi nhưng không có tiến triển, giờ lại có một người giỏi hơn đến, biết đâu có thể giải quyết được!
Nghĩ vậy, bầu không khí vốn đang u ám bỗng nhẹ đi vài phần, mấy cơ khí sư đã nản chí cũng lập tức vực dậy tinh thần, quay lại với công việc.
“Vậy thì cùng thử đi.”
Cốc Văn Hải đẩy kính mắt, ra hiệu cho Dư Thập Nhất đi theo.
“Vâng.”
Dư Thập Nhất gật đầu rồi theo sát phía sau.
Cô thấy Cốc Văn Hải đang gõ bàn phím ảo với tốc độ cực kỳ nhanh, từng dòng dữ liệu và mã lệnh trôi vùn vụt trên giao diện, nhanh đến choáng cả mắt, anh ta trích xuất toàn bộ dữ liệu, ra hiệu cho Dư Thập Nhất kiểm tra.
Dòng dữ liệu khổng lồ khiến Dư Thập Nhất cảm thấy hơi hoa mắt, nhưng khi tập trung quan sát kỹ, cô lập tức phát hiện... không hề có lỗi.
Tất cả các dữ liệu đều chính xác, vận hành trơn tru, thậm chí tín hiệu cũng đang được truyền đi một cách ổn định, theo đúng thứ tự.
Cũng chính vì không phát hiện ra vấn đề gì nên Cốc Văn Hải và các cơ khí sư mới đau đầu đến vậy.
Sau khi thấy Dư Thập Nhất kiểm tra xong rồi dừng lại, Cốc Văn Hải mới mở lời hỏi: “Cô thấy gì không?”
Dư Thập Nhất đáp: “Mọi thứ đều bình thường.”