Ban đầu, vì thân phận của Lâu Khí nên La Miện mới tin rằng anh có thể đưa về một cơ khí sư cấp S.
Còn giờ, vì Dư Thập Nhất mặc không sang lại có dung mạo quá nổi bật, nên ông ta lại cho rằng đây chỉ là một cô gái muốn bám lấy Lâu Khí để rời khỏi hành tinh rác.
Điều đó khiến La Miện cảm thấy mình bị đem ra làm trò cười.
Vì ngại thân phận của Lâu Khí, đại tá La chỉ có thể nén giận nói: “Lâu thiếu gia, chuyện này chẳng có gì đáng cười cả.”
“Chỉ vì cô Dư ăn mặc không phù hợp với hình ảnh cơ khí sư trong tưởng tượng của ông mà ông định phủ nhận cô ấy sao?”
Lâu Khí thẳng thắn phản bác: “Nếu chỉ vì vậy thì K619 thất thủ là chuyện không thể tránh khỏi.”
So với La Miện, Lâu Khí biết nhiều hơn rất nhiều.
Chính anh là người được Dư Thập Nhất cứu giúp vô điều kiện, nếu cô không rộng lượng dang tay thì một người chẳng hề quen biết như anh, lấy gì để được cô giúp đỡ?
“Ý cậu là gì?”
Bị nói trúng tim đen, La Miện không kìm được tức giận giọng điệu đã lộ ra phần thẹn quá hóa giận.
“Ý tôi là ông quá cố chấp và tự phụ.”
Lâu Khí lạnh nhạt nói: “Nếu tôi mang một người mặc đồng phục Học viện Quân sự Đế quốc đến thì sao? Lúc đó ông còn nghi ngờ năng lực của cô ấy không?”
“K619 là cấp hành tinh gì, còn Đế Đô là cấp gì?”
“Nếu ngay cả một người từ Đế Đô như tôi cũng công nhận năng lực của cô ấy thì tại sao ông lại không thể?”
Lâu Khí nhìn thẳng vào La Miện, chất vấn dồn dập: “Hay là ông cho rằng con mắt của mình sắc bén hơn tôi?”
La Miện bị Lâu Khí nói đến nghẹn họng, không thể phản bác, sắc mặt tái xanh tái trắng, nhất thời cứng họng.
Không sai, Lâu Khí chẳng khác gì đang nói ông ta là kẻ có mắt như mù.
Mà càng tệ hơn là... ông ta thật sự không cãi lại được.
Dư Thập Nhất đứng bên cạnh nghe mà suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Cô cũng chẳng buồn đôi co với La Miện làm gì, dù sao người mời cô tới đây là Lâu Khí, không phải ông ta.
Cô liếc nhìn thời gian rồi nói với Lâu Khí: “Tôi đi chuẩn bị đây, phải tranh thủ thời gian.”
“Được.”
Lâu Khí cũng không nể mặt nữa, dứt khoát trở mặt với La Miện, thẳng thừng cướp quyền: “Phiền anh đưa cô Dư đi thay đồ.”
“Rõ!”
Người đáp lời là một binh sĩ vẫn luôn đứng ở góc phòng chỉ huy chờ lệnh.
Anh ta là binh lính thuộc Quân đoàn Số Ba, từ lâu đã ngứa mắt với La Miện.
Tuy rằng Lâu Khí cũng là một thiếu gia quý tộc, nhưng rõ ràng dễ khiến người ta tin tưởng hơn, lại thực sự là vì an nguy của K619 mà đến.