Dư Thập Nhất khẽ động lòng.
Nếu đám Trùng tộc ở đây bị quét sạch hoàn toàn thì cô sẽ mất luôn nguồn thực phẩm.
Nhìn theo góc độ đó thì vào trường quân sự đúng là một lối thoát tốt.
Quân đoàn Số Ba, đúng không?
Dư Thập Nhất âm thầm ghi nhớ cái tên “Học viện quân sự Cửu Châu”.
Vừa nghĩ ngợi, cô vừa rửa sạch thớt và nồi lớn dùng để nấu ăn rồi cất vào một không gian nút riêng biệt.
Trước đây khi luyện chế không gian nút, cô đã làm ra khá nhiều mẫu, bây giờ dùng thoải mái, thậm chí còn có thể chia ra từng loại mà cất.
Hai chiếc cơ giáp lại một lần nữa xuất hiện trên bãi đất trống ngoài trạm thu mua phế phẩm, một chiếc là cơ giáp cấp A to lớn nặng nề, chiếc còn lại chính là cái cơ giáp trông vừa cũ vừa xấu xí của Dư Thập Nhất.
Cô kiểm tra lại mức năng lượng mà mình đã nạp.
Từ lúc cô đặt chân đến nơi này cho đến khi sắp rời đi thật ra cũng chưa qua bao lâu.
Cơ giáp tiêu hao năng lượng khá lớn, lần trước cô mới chỉ nạp được một ít, dù tổng thể lượng năng vẫn còn kha khá, nhưng nghĩ đến chuyện có thể sẽ xảy ra một trận chiến lớn trong tương lai gần, chỉ khi nào nạp đầy năng lượng thì cô mới thấy yên tâm được.
Lâu Khí nhắc nhở: “Cơ giáp của cô chưa được đăng ký, nếu tự ý tiến vào sẽ khiến căn cứ hoảng loạn.”
“Được thôi.”
Dư Thập Nhất cũng chẳng muốn tiêu tốn thêm năng lượng của cơ giáp mình, bèn thu nó lại rồi bật người nhảy lên bàn tay cơ giáp của Lâu Khí, sau đó lại leo lên vai, ngồi vững trên đó.
May là khoảng cách giữa họ và cảng đỗ tàu không xa, dù có chậm trễ một chút thì tính ra cũng chỉ mới trôi qua hơn mười phút.
Trước đó vì ở quá xa nên Dư Thập Nhất chưa thấy rõ cảnh tượng bên ngoài cảng đỗ, nhưng bây giờ, khi nhìn thấy đám đông chen chúc như nêm trước khu vực ngoài cảng, cô bất giác nhíu mày.
Dư Thập Nhất thở dài một tiếng: “Người vô danh thì đã làm gì sai chứ...”
Trong đám đông ấy, cô còn thấy không ít trẻ nhỏ, có vài gương mặt thậm chí cô nhận ra từng tới chỗ cô đổi phế liệu lấy dịch dinh dưỡng.
Đúng là khu xử lý rác trên hành tinh rác này có không ít tội phạm bị lưu đày, nhưng lũ trẻ ấy mới thật sự là vô tội.
Hơn nữa, cũng có những người giống như nguyên chủ thân xác cô bị ép đến đây chỉ vì nghèo khó.
Tội phạm chết thì có thể nói là đáng đời, nhưng những đứa trẻ và người nghèo vô tội vì không có thân phận hợp pháp mà không thể lên phi thuyền rời đi... thì lại là một chuyện vô lý đến cay đắng.
Nếu bầy trùng tộc thật sự tấn công thì những người này sẽ là nhóm đầu tiên bỏ mạng, cho nên việc sửa trạm tín hiệu là điều nhất định phải làm.