“Anh thử một miếng đi, tôi ăn mấy miếng rồi, không sao đâu.”
Dù sao trước khi hành tinh K619 an toàn trở lại thì Lâu Khí cũng sẽ không rời đi, mà bản thân cô thì thật sự không muốn bản thân đã có đồ ăn mà lại phải gò ép quay về uống dịch dinh dưỡng, thế nên Dư Thập Nhất dứt khoát kéo anh xuống nước.
Nếu Lâu Khí cũng chấp nhận được, thậm chí còn thích thì sau này cô sẽ không cần giấu giấu giếm giếm nữa.
Lo rằng dạ dày của người ở thế giới này chưa tiêu hóa được vị nồng, Dư Thập Nhất không đưa món cua xào tỏi mà chọn phần thịt chân cua hấp nguyên vị.
Miếng thịt cỡ khoảng một cây xúc xích, được đặt gọn trên một tấm giấy cách ly sạch sẽ rồi đưa đến trước mặt Lâu Khí.
Lâu Khí nhìn miếng gì đó màu trắng đang được đưa tới trước mặt mình, do dự một chút, lại liếc nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Dư Thập Nhất.
Cuối cùng, anh vẫn quyết định tin cô, nhận lấy rồi cẩn thận cắn một miếng nhỏ.
Chỉ một miếng, như thể đã mở ra cánh cửa hoàn toàn mới cho anh.
Cảm giác mềm mại nhưng đầy độ dai, hoàn toàn khác với thứ dịch dinh dưỡng trơn tuột và vừa uống vào đã tan biến.
Khi cắn xuống, hương vị ngọt dịu chưa từng có bỗng bùng nổ, xen lẫn một chút mằn mặn khó diễn tả, nhưng lại cực kỳ cuốn hút, một loại mùi vị mà anh chưa từng trải qua trong đời.
Nếu Lâu Khí từng được ăn qua thì anh đã biết hương vị này gọi là “vị tươi ngon” rồi, nhưng anh chưa từng nếm thử, chỉ cảm thấy mùi hương kỳ lạ mà đặc biệt hấp dẫn ấy khiến anh vô cùng hứng thú.
Cảm giác được nhai trong miệng thế này là thứ mà dịch dinh dưỡng không thể mang lại, vị càng nhai càng đậm, càng nhai càng thơm, đến khi nuốt xuống mới thấy một loại thỏa mãn khó nói thành lời.
Tựa như... vốn nên như thế.
Miếng đầu tiên khiến anh kinh ngạc, miếng thứ hai khiến anh khó lòng tin nổi, đến miếng thứ ba thì anh bắt đầu từ từ thưởng thức.
Thế nhưng khi chuẩn bị ăn miếng thứ tư thì chợt sửng sốt nhận ra...
Đã ăn hết rồi sao?
Dư Thập Nhất cứ thế nhìn gương mặt của Lâu Khí thay đổi từng chút một, từ nghi hoặc, ngạc nhiên, đến vui mừng rồi cuối cùng là đắm chìm tận hưởng.
Rõ ràng chỉ là một miếng thịt chân cua nhỏ xíu thôi mà? Vậy mà biểu cảm anh thể hiện lại y như kiểu chưa từng thấy thế giới bên ngoài!
Lúc nãy Dư Thập Nhất ăn cũng từng có phản ứng gần như vậy, nhưng khi thấy Lâu Khí lộ ra gương mặt đó thì cô lại không kìm được cảm giác hả hê trong lòng.
Đúng rồi!
Chính là biểu cảm đó đấy!