Thật ra cô còn hơi tiếc, dù gì nguyên liệu còn lại cũng chẳng nhiều, khẩu phần của Lâu Khí nhìn qua là biết không nhỏ, chia ra rồi thì phần mình ăn được sẽ ít đi.
Lâu Khí ngập ngừng hỏi: “Cái này... làm từ gì vậy?”
Thứ này trông rất lạ, còn dính những mảnh vụn nhỏ nhỏ, nhìn chẳng giống dịch dinh dưỡng có thể dễ dàng tiêu hóa, trước giờ anh chưa từng thấy qua.
Theo bản năng phản kháng với những thứ chưa biết, Lâu Khí định từ chối.
Nhưng mùi vị này... thật sự quá thơm.
Ban đầu anh còn nghi ngờ đây là thứ gì, đến khi thấy Dư Thập Nhất ăn ngon lành mới dần hiểu ra, nó chắc cũng là một dạng “thức ăn”.
Chỉ là... hoàn toàn khác với dịch dinh dưỡng.
[Trong nhận thức của cư dân bản địa thế giới này, Trùng tộc và động thực vật biến dị đều mang ô nhiễm, ăn vào sẽ chết.]
Lúc này, hệ thống vang lên lời nhắc nhở.
Dư Thập Nhất vốn không ngại nói thật về thứ mình đang ăn, nhưng vấn đề là người dân ở thế giới này vô cùng thù hằn với Trùng tộc.
Và người phát hiện cô đang ăn thịt trùng tộc lại là Lâu Khí, một người có thân phận... đặc biệt nhạy cảm.
Thân phận của Lâu Khí không đơn giản.
Thậm chí anh có thể bình tĩnh đến mức nói ra chuyện bản thân bị đưa đến cảng đỗ tàu để được bảo vệ, rồi sau khi phát hiện cơ giáp của mình biến mất vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, như thể loại cơ giáp cao cấp đó đối với anh vốn chẳng phải thứ không thể thay thế.
Dư Thập Nhất hiểu rất rõ những người có quyền thế như vậy thường không thích bị người khác thách thức quyền uy, càng không thích bị lay chuyển những nhận thức căn bản mà họ đã định sẵn.
Dù bề ngoài có thể trông rất dễ nói chuyện, thậm chí ngay cả lúc mới xuất hiện, Lâu Khí cũng không hề tỏ ra hung hăng.
Thế nhưng, Dư Thập Nhất vẫn chưa biết rõ tình hình bên ngoài nên cũng chẳng tiện nói nhiều, cô chỉ tùy ý lảng sang chuyện khác: “Là món tôi mới chế ra, cũng giống như dịch dinh dưỡng thôi.”
“Giống thật sao?”
Lâu Khí nhìn chiếc hộp chất đầy mấy khối trắng trắng kia, lại nghĩ tới thứ gọi là dịch dinh dưỡng mà anh từng uống qua, cảm giác càng thêm mơ hồ khó hiểu.
Hơn nữa... tại sao trong đây lại có chân của Trùng tộc?
Đã vậy còn bị chặt thành từng đoạn?
Vì hoàn toàn không có khái niệm về ăn uống, nên dù đầu mối có bày sẵn trước mắt, Lâu Khí cũng không hề liên tưởng đến khả năng đó.
Bản dịch độc quyền thuộc về HyMieu - TruyenHD