Đôi mắt Lâu Khí trợn to, đồng tử màu lục ánh lên sự bàng hoàng không dám tin.
Tầm mắt anh đảo quanh căn phòng trống trải mà hơi bừa bộn ấy, cuối cùng dừng lại trên người Dư Thập Nhất.
Cô đang ngồi trước bàn, tay phải chống cằm, ánh mắt dán chặt vào chiếc hộp trên mặt bàn, nhìn chăm chú đến mức hừng hực như thể trong đó chứa một món báu vật vô giá.
Đôi mắt lam trong suốt như nước chỉ phản chiếu mỗi chiếc hộp ấy, chỉ có điều nét mặt hơi... kỳ lạ.
Như thể đang gặp phải một vấn đề nan giải nào đó.
Có chuyện gì vậy?
Lâu Khí cũng bất giác nhìn sang chiếc hộp trên bàn.
Đó là một hộp được làm từ vật liệu giữ nhiệt, vỏ ngoài xám xịt nhưng bên trong lại rực rỡ sắc đỏ và trắng, xen lẫn vài điểm xanh nhạt không quá rõ ràng.
Chính là từ đây, mùi hương mê hoặc khi nãy truyền ra.
Ngoài ra còn có một vật thể hình bán nguyệt rỗng ruột tựa như nồi, đặt sát tường, phía dưới còn gắn bộ tích năng lượng.
Lâu Khí liếc mắt một cái là nhận ra thứ đó có thể gia nhiệt, trong nồi vẫn còn sót lại chút hương vị giống với chiếc hộp giữ nhiệt kia, cùng vài hạt nhỏ màu trắng.
“Dư Thập Nhất.”
Anh cuối cùng cũng không nhịn được mà mở lời: “Đây... là cái gì vậy?”
Lâu Khí muốn bước vào, nhưng mùi hương kỳ lạ mà hấp dẫn ấy trong phòng lại khiến anh hơi chần chừ.
Thế nhưng phản ứng sinh lý lại không thể lừa được người, anh thậm chí còn cảm thấy tuyến nước bọt mình tiết ra nhiều hơn bình thường.
Rõ ràng là anh không đói mà...
Lâu Khí khẽ sờ khóe môi, xác nhận xem liệu có phải nước dãi đã trào ra hay chưa.
Thế giới này, toàn bộ cư dân bản địa từ trước đến nay chỉ dùng dịch dinh dưỡng, hoàn toàn không hiểu cảm giác bị mỹ thực quyến rũ là như thế nào.
Cuối cùng, Dư Thập Nhất ngẩng đầu lên nhìn anh rồi khẽ gật đầu: “Không có gì đâu, chỉ là... đang lo chút chuyện.”
Anh hỏi: “Lo gì cơ?”
“Lo không đủ ăn.”
Dư Thập Nhất thở dài, dùng đũa gắp thêm một miếng thịt chân cua xào tỏi cho vào miệng, gương mặt nở nụ cười thoả mãn.
Ăn rồi lại càng không nỡ chia ra.
“...Ăn?”
Lâu Khí lộ ra vẻ mặt càng thêm mờ mịt.
Nói đến chuyện ăn, cho dù thân phận cao quý như anh thì ký ức về đồ ăn cũng chỉ dừng lại ở thứ gọi là “dịch dinh dưỡng”.
Nhất là khi thấy Dư Thập Nhất nhét mấy thứ “chẳng hiểu ra sao” đó vào miệng, anh lại càng trừng lớn mắt không khống chế được.
Dư Thập Nhất nuốt xong liền hỏi: “Anh có muốn ăn thử không?”