Loại dịch dinh dưỡng cao cấp mà hệ thống cung cấp đủ để duy trì thể lực cho một chiến sĩ cơ giáp cấp A trong cả ngày huấn luyện cường độ cao, vậy mà Dư Thập Nhất lại cần từ năm đến tám ống ngay cả khi không vận động mạnh.
Còn nếu có hoạt động mạnh hoặc đang học tập, cô thậm chí còn phải bổ sung không định kỳ để tránh việc cạn kiệt tinh lực và tụt đường huyết đến mức ngất xỉu.
Trước đây không có gì để so sánh nên Dư Thập Nhất cũng chẳng thấy lạ, thậm chí còn nghĩ điều đó rất bình thường, nhưng từ khi bắt đầu ăn đồ ăn thật, cô mới nhận ra bản thân mình ăn khỏe đến mức nào.
Một chiếc chân cua nguyên vẹn nuốt trọn cũng không phải vấn đề lớn, cùng lắm chỉ hơi no một chút, nhưng hiệu quả mang lại rất rõ rệt, tinh lực tiêu hao khi điều khiển cơ giáp hôm nay gần như đã được bù đắp hoàn toàn.
Tính ra ăn ba bữa một ngày... số chân cua này chỉ đủ cho cô ăn hai ngày, và đó là còn tính theo kiểu tiết kiệm triệt để.
Chẳng bao lâu nữa chắc chắn sẽ xảy ra chiến đấu, lát nữa còn phải đi sửa tháp tín hiệu, toàn là những việc tiêu hao sức lực cực lớn.
Dư Thập Nhất vừa đếm vừa tính nhẩm trên đầu ngón tay, càng nghĩ càng thấy hoảng, cô vốn tưởng rằng chỗ chân cua này đủ cho mình ăn cả tháng, ai ngờ cùng lắm chỉ cầm cự được hai ngày.
Vừa tính xong, Dư Thập Nhất cảm thấy như trời sắp sập đến nơi.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, giọng Lâu Khí truyền qua cánh cửa: “Dư Thập Nhất, là tôi, Lâu Khí.”
“Vào đi.”
Cô đáp lại, Lâu Khí bên ngoài đẩy cửa bước vào.
Anh cứ tưởng mùi hương bên ngoài đã rất thơm rồi, nhưng khi cánh cửa kim loại dày cộp kia vừa mở ra, hương thơm cay nồng tràn ra từ khe cửa lập tức tràn ngập khứu giác, cuốn thẳng vào mũi.
Thậm chí anh còn không nhịn được mà quay đầu ho khẽ hai tiếng, đến khi quay lại nhìn vào trong nhà thì khóe mắt Lâu Khí đã hơi đỏ: “Cái mùi gì...”
Anh còn chưa kịp nói hết câu, tầm mắt đã vô thức rơi xuống đống đồ chất đống ở góc tường, mấy thứ nhìn quen quen, đã bị chặt thành từng đoạn.
Dù lớp vỏ đó đã chuyển sang màu đỏ, những chiếc gai nhọn cũng bị cạo sạch và vứt sang một bên nhưng nếu ghép lại thì trông rất quen mắt.
Nếu anh nhớ không nhầm... đó chẳng phải là chân của con trùng tộc mà bọn họ từng đυ.ng độ trước đó sao?
Bản dịch độc quyền thuộc về HyMieu - TruyenHD