Chương 32: Đói rồi, thực sự đói rồi

Đã rất lâu rồi Dư Thập Nhất không còn được ngửi thấy mùi hải sản.

Kiếp trước cô từng ăn qua, nhưng sau này khi tận thế xảy ra, nước biển cũng bị ô nhiễm, trở thành vùng cấm mà con người không dám bén mảng tới.

Đừng nói là cua, ngay cả cá và ốc biển cũng biến dị thành quái vật.

Con người không dám sống gần bờ biển, thì làm gì còn ai dám ra khơi đánh bắt?

Thế mà giờ đây...

Động tác của Dư Thập Nhất chậm hẳn lại, toàn bộ sự chú ý của cô bị thu hút hoàn toàn bởi chiếc nồi ở bên cạnh.

Chiếc nồi này được làm từ kim loại.

Lúc chế tạo, cô không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ cô thực sự hối hận vì đã không làm nắp nồi bằng kính.

Ít nhất nếu nắp nồi làm bằng kính, cô có thể nhìn thấy bên trong đám cua đang biến đổi thế nào rồi chứ!

Dư Thập Nhất cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng rõ ràng trong tình huống bị mùi hương mê hoặc như thế này, cô chẳng thể giữ được bình tĩnh.

Cô dứt khoát ném luôn đống tỏi và ớt đang cắt dở sang một bên rồi chạy lại gần chiếc nồi lớn, háo hức nhìn chằm chằm vào làn hơi nước bốc lên từ nắp nồi.

Không chờ thêm được nữa, cô dùng khung xương ngoài kéo bật nắp nồi lên.

Xoạt!

Làn hương thơm trước đó bị nắp kim loại giữ lại lập tức bùng phát, tràn ngập khắp mọi ngóc ngách trong căn phòng.

Hơi nước nóng bốc lên, cuối cùng để lộ ra những khúc chân cua hoàng đế đã được cắt thành từng đoạn đều nhau.

Lớp vỏ bên ngoài của cua đã chuyển sang màu đỏ au đặc trưng khi chín kỹ. Những phần thịt trắng nõn hé lộ ở các đầu cắt lấp lánh dưới ánh đèn, trông trong suốt, căng mọng như pha lê.

Không biết có phải vì đây là nguyên liệu cấp S hay không mà phần thịt cua trông ngon hơn hẳn những con cua hoàng đế mà cô từng ăn trước đây.

Hương thơm cũng đậm đà hơn rất nhiều, thậm chí có thể xuyên qua những bức tường kín đáo để lan tỏa ra bên ngoài.

Hương vị ngọt ngào tinh tế ấy không ngừng len lỏi vào mũi, kí©h thí©ɧ từng tế bào khứu giác.

Rõ ràng bụng không hề đói, thế nhưng vừa ngửi thấy mùi hương này, dạ dày của Dư Thập Nhất lập tức “gầm rú” dữ dội.

Đói rồi, thực sự đói rồi.

Cơn thèm khát trỗi dậy từ tận sâu trong tâm hồn khiến Dư Thập Nhất không kìm được mà nuốt nước bọt.

Giống như một kẻ nghèo khổ phải ăn uống đạm bạc suốt mấy chục năm bỗng nhiên được nếm thử mỹ vị sơn hào hải vị, cô chỉ muốn nhét hết mọi thứ có thể vào bụng mình.