Chương 16: Trùng tộc lại là... hải sản?

Đúng lúc đó, những tiếng động ầm ầm và chấn động dữ dội vang lên ngay sát bên ngoài.

Lúc này, cả hai thậm chí không cần phải nhìn vào màn hình giám sát cũng biết rõ con Trùng Tộc ấy đã đến gần sát, dường như chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo thôi, nó sẽ phá vỡ mái nhà của phòng thí nghiệm mà chui vào.

Một mùi tanh nồng của biển quen thuộc nhưng lại vô cùng khó chịu xộc thẳng vào mũi Dư Thập Nhất, khiến cô cảm thấy buồn nôn.

Thế nhưng, cô không còn tâm trí để bận tâm mùi đó xuất phát từ đâu, ngón trỏ vẫn lơ lửng trên màn hình quang não.

Quá trình kiểm tra của cô đã hoàn tất, chỉ cần thanh tiến trình chạm đến 100%, cô có thể điều khiển cơ giáp đưa Lâu Khí rời khỏi nơi này.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Âm thanh chói tai của những mảnh kim loại bị xé toạc vang vọng khắp không gian, ánh đèn chớp tắt rồi tắt hẳn, mảnh vụn và các khối sắt lớn rơi lả tả từ trên cao xuống như mưa.

Những đống rác nặng nề đủ sức nghiền nát hai người họ thành bánh thịt đổ ào ạt xuống.

[100%!]

Ngay khoảnh khắc thanh tiến trình chạm mốc cuối cùng, chiếc cơ giáp vốn đứng sừng sững ở trung tâm phòng thí nghiệm đột ngột cúi người xuống, dùng thân mình che chắn cho Lâu Khí, bảo vệ anh khỏi những mảnh vỡ đang rơi xuống như thác.

Thế nhưng, khi ánh mắt Dư Thập Nhất xuyên qua những mảnh vỡ bay lả tả đó, đồng tử của cô đột nhiên co rút lại, như thể vừa nhìn thấy điều gì đó không thể tin nổi.

Cô mở to đôi mắt.

Đó là...

Cua hoàng đế?

Chiếc cơ giáp giữ nguyên tư thế nửa cúi người, cố định ngay giữa trung tâm phòng thí nghiệm, trên lưng vẫn còn bị đè bởi một đống rác lớn, trông như thể bị kẹt lại giữa không trung sau khi mất kiểm soát.

Đó là một cảnh tượng khá buồn cười, nhưng lại khiến tim Lâu Khí đập thình thịch, nỗi lo sợ rằng cơ giáp đã gặp sự cố chợt dâng lên.

Nhưng bản thân Dư Thập Nhất thì chẳng mảy may để ý đến điều đó.

Cô mở to đôi mắt hạnh tròn xoe, trong đôi mắt xanh nhạt ấy phản chiếu bóng dáng khổng lồ của con cua hàng đế màu xám nâu.

Cô cảm thấy như mình đang mơ.

“Đó là cái gì?”

Trong đầu Dư Thập Nhất vang lên câu hỏi ấy, và cô không kìm được mà thốt ra thành tiếng.

Cảm xúc lúc này thực sự không thể kiềm chế nổi.

Cô thậm chí không tin vào mắt mình, còn đưa tay lên dụi mắt, muốn xác nhận xem con cua khổng lồ trước mắt có đúng là cua hàng đế mà cô từng biết hay không.

Lâu Khí được cơ giáp che chắn nên không hề bị thương, nghe thấy tiếng hét đầy kinh ngạc của Dư Thập Nhất liền giải thích: “Đó chính là Trùng Tộc giáp xác mà tôi đã nhắc đến trước đó, đôi càng của chúng có sức sát thương cực kỳ lớn, lớp giáp ngoài lại vô cùng cứng cáp, tôi đề nghị...”

Nhưng Dư Thập Nhất hoàn toàn không nghe thấy gì cả.

Câu hỏi vừa rồi chỉ là phản ứng vô thức.

Lúc này, trong lòng cô đã bùng lên một cơn phấn khích không thể kiểm soát, hoàn toàn không để tâm đến những gì Lâu Khí đang nói, và càng không thèm để ý đến lời khuyên của anh.

Nếu không phải đang trong tình cảnh nguy hiểm, cô nhất định sẽ nhảy cẫng lên và hét to để xả bớt sự kích động này.

Đây là cái gì?

Đây là Cua hoàng đế!

Đây là gì?

Là Cua hoàng đế!!

Là Cua hoàng đế!!!

Một con cua hàng đế có thể ăn được!!!

Dù cho nó hơi to một chút, trông xấu xí hơn một chút, nhìn thì giống một cỗ máy chiến tranh hơn là thực phẩm, thậm chí còn cao hơn cả cơ giáp đến hai mét, chẳng có vẻ gì là có thể ăn được.

Dù cho có là thứ dễ thương nhất đi chăng nữa, khi phóng to lên hàng trăm lần cũng đều trở nên đáng sợ, huống chi đây lại là một con cua hàng đế vốn dĩ đã chẳng xinh đẹp gì.

Giờ nó khổng lồ đến mức khiến người ta rùng mình, chỉ nhìn thôi cũng đủ rớt sạch điểm lý trí.

Nhưng Dư Thập Nhất không hề quan tâm, đôi mắt cô đỏ hoe vì phấn khích, ánh nhìn khao khát ấy dường như muốn xuyên thủng cả lớp kính bảo hộ của cơ giáp, thậm chí khiến hệ thống 0529 vốn đang bận kết nối mạng cũng phải sững sờ.

Xong rồi... đứa nhỏ này sắp phát điên rồi.