Dư Thập Nhất không chần chừ thêm nữa, vừa định đưa tay ra thì thấy Lâu Khí bỗng rút từ không gian nút của mình ra một tấm chăn lông.
Anh lót tấm chăn dưới người, hai tay đan vào nhau đặt lên bụng, rồi ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Dư Thập Nhất.
Đôi mắt xanh lục sâu thẳm ấy lúc này lại tròn xoe thêm vài phần, trông có chút đáng yêu.
Dư Thập Nhất có hơi không chịu nổi ánh mắt kiểu này của anh, đành bất lực đưa tay đặt lên trán Lâu Khí.
Bàn tay ấy không hẳn mềm mại, do thường xuyên cầm dụng cụ nên đầu ngón tay và phần giữa ngón cái có một lớp chai cứng mỏng, nhưng chính đôi tay này lại làm được những điều mà người khác không thể.
Lâu Khí từng đoán Dư Thập Nhất có thể là một tội phạm bị lưu đày đến đây, nhưng giờ thì anh lại không chắc nữa.
Nhưng Lâu Khí chưa kịp nghĩ nhiều thì toàn thân đã lần nữa chìm vào cảm giác thoải mái do tinh thần lực của cô mang lại, thỏa mãn nhắm mắt lại.
Và rồi không kiềm được mà thϊếp đi.
Lần này, Dư Thập Nhất không dừng lại giữa chừng nữa mà nhanh chóng hoàn thành việc trị liệu cho Lâu Khí.
Cô không có ý giữ lại gì cho riêng mình.
Trong tình huống nguy hiểm thế này, nếu không có tinh thần lực, việc sống sót trên hành tinh rác sắp bị Trùng Tộc xâm nhập chẳng khác nào chờ chết.
Lâu Khí vẫn đang ngủ say.
Dư Thập Nhất cũng chẳng bận tâm, lôi từ không gian nút ra bộ cơ giáp vốn thuộc về Lâu Khí, bị ép ở tận đáy.
Cô tháo rời toàn bộ những bộ phận có thể sử dụng được, biến cơ giáp thành một đống sắt vụn không còn hình dạng ban đầu rồi bắt tay vào việc lắp ráp cơ giáp của riêng mình trong phòng thí nghiệm.
Chất liệu của cơ giáp cao cấp quả thật khác biệt.
Vừa chạm tay vào, Dư Thập Nhất đã phân biệt được chất liệu của bộ cơ giáp này tốt đến mức nào, khác xa một trời một vực với những vật liệu cô nhặt từ bãi rác.
Dù Dư Thập Nhất có thể tinh luyện lại những kim loại phế thải để tạo thành vật liệu bền chắc hơn, nhưng giới hạn của chất liệu vốn đã được định sẵn, không thể so sánh với cơ giáp được chế tạo từ những vật liệu thượng hạng thế này.
Dư Thập Nhất mặc bộ khung xương ngoài mô phỏng, cúi đầu chăm chú làm việc, thậm chí hệ thống 0529 cũng trở nên nghiêm túc, hỗ trợ cô từ trong ý thức.
Từ xử lý linh kiện cho đến lắp ráp thủ công, từng động tác đều liền mạch như nước chảy mây trôi, không hề có chút lúng túng, cứ như đã thực hiện hàng nghìn hàng vạn lần rồi.
Bên ngoài tiếng súng đạn vang rền, nhưng trong phòng thí nghiệm này lại yên tĩnh và ấm áp đến lạ thường.