Nửa đêm, đúng vào lúc cả thế giới chìm trong tĩnh lặng, trong một căn nhà nhỏ tồi tàn nằm ở khu vực rác thải, một cô gái tóc ngắn màu hồng nhạt, thân hình gầy gò, đang ngồi trước bàn làm việc.
Cô đeo kính bảo hộ, cầm bút hàn, tỉ mỉ thao tác với một khối kim loại hình vuông cỡ bằng quả bóng rổ.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên vài tiếng nổ lớn, chấn động mạnh đến mức cả căn nhà cũng rung lên bần bật.
Những linh kiện đặt trên bàn vì rung chấn bất ngờ mà lăn lóc tứ tung, nhưng bàn tay đang cầm dụng cụ của Dư Thập Nhất không hề run rẩy chút nào. Đầu bút hàn vẫn chính xác chạm đúng vị trí cô nhắm tới, không lệch đi dù chỉ một milimet.
Cô hoàn toàn phớt lờ tiếng động và sự rung chuyển bên ngoài, tay vẫn không ngừng thao tác.
Đợi đến khi lắp xong linh kiện cuối cùng, khối module phát ra ánh sáng xanh lục nhàn nhạt báo hiệu hoạt động bình thường, Dư Thập Nhất mới thở phào nhẹ nhõm.
Khóe miệng cô khẽ cong lên, ánh mắt lấp lánh vẻ mong chờ.
Cô hào hứng nhìn vào không trung và nói: “Hệ thống, xem thử đi! Đạt tiêu chuẩn chưa?”
Gần như ngay sau khi cô dứt lời, một giọng nói lạnh lùng, đầy âm hưởng cơ giới vang lên trong đầu cô:
[Chúc mừng ký chủ đã tự hoàn thành module điều khiển tinh thần cấp S.]
[Tiến độ nhiệm vụ: 91/100]
[Phần thưởng nhận được: 100 thùng dịch dinh dưỡng hương bò kho, 1 bản vẽ ngẫu nhiên.]
[Xin ký chủ tiếp tục cố gắng, hoàn thành nhiệm vụ cấp S để bước lêи đỉиɦ cao cuộc đời và mở khóa cửa hàng hệ thống!]
Ngay sau đó, 100 thùng dịch dinh dưỡng xuất hiện từ hư không, xếp ngay ngắn thành chồng dựa sát tường, còn bản vẽ ngẫu nhiên thì nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt cô, nằm ngay trên mặt bàn.
Dù đã sớm đoán được phần thưởng lần này vẫn chỉ là dịch dinh dưỡng, nhưng khi tận mắt thấy đống thùng chất chồng ở góc phòng, Dư Thập Nhất suýt chút nữa đã bóp nát cái module điều khiển tinh thần mà mình vất vả lắm mới chế tạo thành công.
Cố nhịn, phải nhịn... chỉ là dịch dinh dưỡng thôi mà!
Tuy không thể ăn được mì bò kho hay gà hầm nấm thật sự, nhưng ít nhất cô vẫn có thể thưởng thức dịch dinh dưỡng với hương vị y như thế!
Hệ thống chờ mãi không nghe thấy cô than vãn như mọi lần, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng hỏi: [Ký chủ, cô không tức giận sao? Lần này phần thưởng vẫn chỉ là dịch dinh dưỡng đấy.]
Dù sao thì trước giờ phần thưởng nhiệm vụ cũng toàn là dịch dinh dưỡng. Giờ trong kho của Dư Thập Nhất, dịch dinh dưỡng đã chất thành núi.
Cô cười khẩy với hệ thống: “Bốn năm rồi, cố chịu thôi chứ biết làm gì khác.”
Hệ thống khẽ ho một tiếng, kiểu như đang che giấu sự áy náy, rồi nhanh chóng đổi chủ đề: [Ký chủ, cô không muốn xem bản vẽ ngẫu nhiên là gì à?]
“Không.”
Dư Thập Nhất trả lời dứt khoát, đầy thái độ phản nghịch.
Ôm lấy chiếc module điều khiển tinh thần vừa mới chế tạo xong, cô mở cánh cửa kho chứa đồ.
Đèn cảm ứng bật sáng ngay khi cửa mở ra, thắp sáng cả căn phòng rộng lớn, rõ ràng như ban ngày.