Dư Thập Nhất xuyên không từ thời tận thế đến thời đại tinh tế, trở thành một cô nhi sống trên hành tinh rác hẻo lánh, lại còn vô tình liên kết với một hệ thống phế vật không thể kết nối mạng. Nhưng mà …
Dư Thập Nhất xuyên không từ thời tận thế đến thời đại tinh tế, trở thành một cô nhi sống trên hành tinh rác hẻo lánh, lại còn vô tình liên kết với một hệ thống phế vật không thể kết nối mạng.
Nhưng mà thôi, kệ.
Không có nguy cơ đe dọa tính mạng, Dư Thập Nhất cứ tưởng mình có thể yên tâm nằm dài, ăn uống no nê sống kiểu “cá mặn” lười biếng.
Thế nhưng cô sớm phát hiện ra đây là một thế giới mà tất cả động thực vật đều biến dị, con người thì chỉ có thể ăn... dịch dinh dưỡng.
Một đứa mê ăn như Dư Thập Nhất: “Biết vậy thà chết luôn ở tận thế còn hơn!”
Cho đến khi cơn sóng côn trùng ập đến, nhìn thấy đám “hải sản khổng lồ” lao về phía mình, khóe miệng Dư Thập Nhất không kìm được rơi xuống giọt nước mắt đầy xúc động.
Sao không nói sớm Trùng Tộc là hải sản chứ! Tới luôn nào!
...
Để kiếm nguyên liệu nấu ăn: “cá mặn” Dư Thập Nhất lập tức bật dậy, tận dụng đống phế liệu cơ khí trên hành tinh rác để chế tạo cơ giáp rồi xông vào giữa cơn sóng côn trùng tàn sát không nương tay.
Ban ngày, Dư Thập Nhất là một chiến thần vô danh, được cả mạng tinh tế tung hô.
Ban đêm, cô lại chảy nước miếng trước đống “hải sản” Trùng Tộc, tự mình nấu nướng và thưởng thức ngon lành.
Trùng tộc đúng là ngon tuyệt cú mèo!
...
Sau khi đẩy lùi cơn sóng côn trùng, Dư Thập Nhất lại đối mặt với vấn đề: Hết nguồn thực phẩm.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định thi vào học viện quân sự, tranh thủ mấy nhiệm vụ để đến các hành tinh khác kiếm đồ ăn một cách danh chính ngôn thuận.
Trong kỳ thi đấu lớn của học viện quân sự, toàn bộ tinh tế sững sờ phát hiện các chiến binh cơ giáp của Học viện Cửu Châu không hiểu sao đều vác theo một vật thể kim loại khổng lồ hình bán nguyệt, mà người chỉ huy chính lại là một cô bé năm nhất xa lạ.
Đối thủ ngạo mạn tuyên bố: “Các người của Học viện Cửu Châu chắc chắn sẽ thua!”
Dư Thập Nhất cùng các bạn học mỉa mai đáp: “Có giỏi thì đến lúc đó đừng xin ăn nhé.”
Đối thủ: “?”
Khán giả toàn tinh tế: “?”
Trận đấu bắt đầu, dưới sự chỉ huy của Dư Thập Nhất, đội Cửu Châu “đè bẹp” đối thủ không thương tiếc.
Vị chỉ huy nhỏ nhắn, trông có vẻ yếu ớt trong mắt mọi người lại có thể xông pha giữa cơn sóng côn trùng, ra vào trận địa bảy lần bảy lượt, thậm chí còn hạ gục một con quái vật cấp S chỉ với một nhát chém.
Nhưng khi phát sóng nội bộ của đội Cửu Châu bật lên, người ta lại nghe thấy...
“Gϊếŧ con này đi! Thịt này hấp lên mềm lắm đấy!”
“Con này để tôi kho tàu nhé!”
“Không được! Con này phải nướng mới ngon!”
“Thôi thôi, làm hết luôn đi! Gϊếŧ thêm vài con nữa, bình thường đâu gặp được nhiều Trùng Tộc thế này đâu, chưa ăn đã thèm rồi!”
Mọi người: Mấy người bị gì thế?
Cho đến khi họ không kìm được, nếm thử một miếng...
“Ôi trời ơi, ngon thật đấy!”
...
Con người và Trùng Tộc đã giao chiến suốt hàng ngàn năm nhưng vẫn không thể hoàn toàn tiêu diệt lẫn nhau.
Trùng Tộc không có ý thức, chỉ dựa vào khả năng sinh sản điên cuồng để chiếm lĩnh từng hành tinh một.
Cho đến một ngày, mọi thứ thay đổi.
Trùng tộc bỗng chốc trở thành những món ngon hấp dẫn khó cưỡng.
Thậm chí cả thực vật biến dị cũng hóa thành những loại rau xanh tươi tốt, còn động vật biến dị thì thản nhiên xuất hiện trên bàn ăn của con người.
Vì miếng ăn, người người nhà nhà hào hứng xông pha ra chiến trường, tranh nhau dọn dẹp những hành tinh bị chiếm đóng bởi Trùng Tộc và động thực vật biến dị.
Chẳng mấy chốc, điều này trở thành trào lưu sôi động khắp tinh tế!
Mấy chục năm sau, khi mọi người chợt nhận ra...
Trùng Tộc sắp tuyệt chủng rồi à?
...
Cặp đôi chính:
Dư Thập Nhất: Nữ chính “mê ăn như mạng”, sẵn sàng làm mọi thứ để có đồ ăn ngon.
Lâu Khí: Nam chính “thích tự mình cưa cẩm” và sau này trở thành “não cá vàng vì yêu”.
...
Hướng dẫn đọc:
Truyện tập trung khá nhiều vào yếu tố ẩm thực, không phải chỉ là một câu chuyện cơ giáp “bá đạo”. Nhịp truyện có phần chậm rãi.
Nữ chính xuất thân từ thời tận thế, không thích dính líu vào âm mưu quỷ kế, chỉ đơn giản là muốn ăn ngon, nhưng nếu cần ra tay thì cũng chẳng hề do dự, không phải kiểu “nữ chính thánh thiện”.
Truyện khi nào hoàn vậy ạ