Đang định quay người rời đi, Báo Báo lại nghe được thú hai chân nói chuyện: “Tư liệu hiện tại của chúng ta quá ít, không biết gấu trúc đỏ thích ăn gì, nếu là gấu, chắc là ăn thịt nhỉ?”
Loài người ngu ngốc! Gấu trúc nhỏ thích gặm trúc nhất! Báo Báo gầm gừ trong lòng.
“Cũng nên mang chút đồ ăn qua đó chứ? Để nó tự do lựa chọn, nhỡ nó thích ăn chay thì sao?” Một thú hai chân khác do dự nói.
“Cậu nói cũng có lý, vậy gói một phần mang qua đó đi, nhưng mấy thứ này đều khá quý, lúc thu dọn cẩn thận một chút…”
Báo Báo ngơ ngác nhìn xung quanh, cẩn thận nhìn đống đồ ăn nửa sống nửa chết, lại nhớ đến con gấu trúc nhỏ cũng đang dở sống dở chết, niềm tin bấy lâu nay trong lòng nó dường như bị lật nhào một cách dễ dàng.
Đám thú hai chân này thật sự đang hại chúng sao?
Báo Báo ngơ ngác chui ra khỏi l*иg, lại đυ.ng phải một thứ kỳ quái! Thứ đang nhìn chằm chằm nó này chắc chắn là do loài người phái đến để hại nó!
Báo Báo dũng cảm, không sợ khó khăn, dù như vậy, nó cũng không dễ dàng nhận thua!
Nhưng thứ này chỉ nói những điều kỳ quái, lại không làm hại nó, Báo Báo thử đưa chân ra chạm vào nó, thậm chí còn hất nó sang một bên.
Sự nghi ngờ của Báo Báo lại một lần nữa dao động, nếu là thứ dùng để hại nó, hẳn là không vô dụng như vậy chứ?
Nó lùi về góc tường, gầm gừ về phía thứ đó...
Thứ đó còn chưa đi, thú hai chân cùng con quạ đáng ghét kia lại cùng nhau đến.
Nhìn đôi mắt ngấn lệ của báo con, Khương Đồ Nam cố nhịn cười, bảo Giải Trĩ đẩy người máy sang một bên.
Lúc này báo tuyết cực kỳ ngoan ngoãn, giống như một con sâu bám đuôi, dính chặt phía sau Khương Đồ Nam.
“Biết đâu đây cũng là một phần kế hoạch của thú hai chân, để chiếm được lòng tin của ta, sau đó lừa các bạn ta ra làm thịt…”
Báo Báo lầm bầm nói nhỏ, Khương Đồ Nam nghe mà buồn cười.
“Thôi đi, nhìn bộ dạng toàn xương của ngươi thì loài người còn chê vướng víu ấy chứ.” Tiểu Ô lại một lần nữa đậu trên đầu báo chỉ huy: “Nếu ngươi nghe lời ta sớm hơn thì đâu đến nỗi bị một người máy dọa cho kêu meo meo.”
“Ta không có bị nó dọa cho kêu meo meo! Nếu các ngươi đến muộn chút nữa thì ta đã cắn nát họng nó rồi!”
“Nó không có họng, nếu bọn ta đến muộn hơn thì có khi ngươi đã bị nó làm mẻ răng rồi.” Tiểu Ô nhớ lại nỗi nhục bị ngậm trong miệng rồi bị nhổ ra, dùng mỏ mổ mạnh vào đầu Báo Báo.
Báo tuyết cuối cùng không chịu nổi nữa, ra sức lắc mạnh cái đầu to để hất Tiểu Ô xuống: “Ta sai rồi, ta sai rồi, Tiểu Ô đại nhân tha cho ta.”
Tiểu Ô hừ lạnh một tiếng, ước định ba điều với báo con: “Vậy nói cho rõ, sau này ngươi sống ở căn cứ thì phải làm thú cưỡi cho ông, ông đây phải làm con quạ oai phong nhất căn cứ!”
“Không có Báo Báo thì ngươi cũng đã là con quạ oai phong nhất căn cứ rồi.” Khương Đồ Nam đưa tay vuốt lông Tiểu Ô, trìu mến nói.
Báo Báo bình tĩnh trở lại, phát hiện đám thú hai chân này dường như thật sự không định làm hại chúng, nó cẩn thận hỏi: “Gấu nhỏ thế nào rồi? Nó tỉnh lại chưa?”
Sau khi tìm được Báo Báo và quạ nhỏ, Khương Đồ Nam đã báo tin cho Đằng Thải, tạm thời vẫn chưa biết tin tức về gấu trúc nhỏ.
Khương Đồ Nam có chút tò mò hỏi: “Ngươi lo đồ ăn của mình chết rồi sao?”