Giải Trĩ và Tiểu Ô, một con dựa vào cánh, một con nhờ bốn chân, không chút do dự tranh nhau lao tới trước. Khi Khương Đồ Nam đến nơi, chỉ nghe thấy tiếng cười hả hê của chúng.
“Ha ha ha… Con báo này đúng là đồ ngốc, ông đây lần đầu tiên thấy có kẻ coi người máy là kẻ thù đó.” Tiếng cười của Tiểu Ô vang lên, không hề che giấu vẻ hả hê khi thấy người gặp họa.
“Còn tưởng ngươi có thể trói được con chim này thì hẳn phải có chút bản lĩnh, xem ra là ta nghĩ nhiều rồi.” Giải Trĩ dùng giọng trẻ con nghiêm túc nói, Khương Đồ Nam nghe thấy cũng phải bật cười.
Khi cô chạy đến nơi, phát hiện báo con đã vì hoảng sợ mà trốn vào một góc, nào còn chút khí thế lúc trước. Báo tuyết cũng không bị thương, chỉ là miệng vết thương vẫn chưa lành, cộng thêm việc vừa chạy trốn nên vết thương lại bị rách lần nữa.
Cách đó không xa, một người máy phát ra ánh sáng hồng đang như hổ rình mồi nhìn chằm chằm báo con, Khương Đồ Nam nhìn thoáng qua gầm xe của nó, hẳn là người máy quét dọn vệ sinh trong căn cứ. Lúc này, tiếng máy móc lạnh lẽo vang lên: “Không thể nhận diện vật cản…”
Khương Đồ Nam khẽ thở dài, nhìn báo tuyết nói: “Muốn đi theo ta không? Về đó sẽ được chữa trị tốt, ăn dịch dinh dưỡng thoải mái, thế nào?”
Báo tuyết trốn trong góc tường nhìn Khương Đồ Nam một cái với vẻ mặt chán chường, nhớ lại những hành động trước đó của mình, nó hơi chột dạ mà đồng ý.
Khương Đồ Nam rất tò mò, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, con báo con này đã trải qua chuyện gì mà lại ủ rũ như vậy.
Không phải nó vẫn luôn trốn trong góc nhỏ này, Báo Báo nhân lúc trốn đi đã đi loanh quanh gần hết căn cứ rồi.
Từ rất lâu trước đây, khi Báo Báo vẫn còn là một con báo con yếu ớt đến mức chưa thể mở mắt, nó thường nghe thấy những con vật khác bàn tán về thú hai chân sống gần khu vực của chúng, và chuyện thú hai chân thường xuyên đến cho chúng ăn.
Đương nhiên, chẳng có lời hay ý đẹp gì...
“Thú hai chân đó chắc chắn là muốn mua chuộc chúng ta! Chúng ta ăn hết đồ mà bọn họ mang đến, nhưng nhất định không cho bọn họ biết là ai đã ăn hết! Nhăm nhăm… ọe… Thú hai chân đúng là muốn hại chúng ta!”
“Đồ mà thú hai chân mang đến khó ăn quá ô ô ô, Báo Báo bị đói hai ngày rồi ô ô ô”
“Sói con cũng bị đói, cảm giác như bọn họ cố ý mang đồ khó ăn cho chúng ta!”
Đồ mà đám thú hai chân đó mang đến thật sự quá khó ăn, Báo Báo có thể chứng minh. Đây cũng là lý do vì sao nó còn nhỏ mà đã gầy trơ xương.
Cho nên Báo Báo rất muốn biết, đám người này rốt cuộc đang âm mưu bí mật gì để hãm hại chúng!
Căn cứ này không lớn lắm, còn không bằng khu vực mà Báo Báo thường kiếm ăn.
Báo Báo muốn cắt đuôi Tiểu Ô, nhưng con chim này sau khi tìm được nó thì cứ bám theo không tha, báo tuyết chỉ đành nhân lúc nó không để ý, nuốt chửng nó vào miệng, định tìm chỗ vứt xác.
Kết quả chỗ còn chưa tìm được, con chim trong miệng cứ không ngừng quẫy đạp, báo con sợ không cẩn thận nuốt mất nó, bèn tìm một góc khuất nhổ Tiểu Ô ra, lo nó lại bám theo, dứt khoát lấy một vật thon dài ở gần đó, cột nó lại rồi bỏ chạy.
Việc nó bị cột ở trên cao đương nhiên là do Báo Báo trèo lên cao mà cột.
Trong căn cứ không có mấy người, bớt cho Báo Báo không ít phiền phức, nó theo mùi tìm đến nơi nấu ăn cho chúng.
Nơi này không một bóng người, chỉ có những cỗ máy không ngừng vận hành, cùng với mấy màn hình lớn treo trên tường, trên đó hiển thị các loại thịt.
Báo Báo không quan tâm, rời khỏi chỗ đó, thấy một cái l*иg lớn có đèn sáng, bên trong còn có bóng người lấp ló, nó liền lén chui vào. Thực đơn của Báo Báo không có thịt người, nhưng nhớ lại mấy kẻ xấu xa đã bắt nó về hôm nay, nếu có thể dọa bọn họ một chút cũng tốt.
Nghĩ vậy, nó ngạo nghễ bước đi, lắc lư thân mình chui qua cái lỗ nhỏ dưới l*иg. Vất vả lắm mới chui vào được, Báo Báo suýt chút nữa đã bị mùi hương xanh mướt khắp phòng xộc vào mũi làm choáng váng.