Khương Đồ Nam nhìn nó chăm chú, trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta cũng thấy không ổn lắm, dù sao họ nói có một người tên Sean, lỡ như gặp phải thì ngại lắm.”
“Đúng rồi, làng bọn ta có một con dê thần tên là Giải Trĩ, sau này cưa gọi ngươi là Giải Trĩ đi.” Khương Đồ Nam vỗ tay một cái, hào hứng nói: “Ngươi có thích cái tên này không?”
Hắc dương nhỏ nghi hoặc nhìn cô, giọng nói ngọng nghịu trẻ con tràn ngập sự không tin tưởng: “Giải Trĩ là cái gì?”
“Giải Trĩ là một thần thú, nghe nói một thân chính khí, thích những người chính trực như ta, nếu gặp phải người xấu thì sẽ húc người đó.” Khương Đồ Nam giải thích: “Truyền thuyết nói Giải Trĩ trông giống dê, hơn nữa chỉ có một sừng, chẳng lẽ ngươi chính là Giải Trĩ thật sao?”
Con dê nhỏ tặc lưỡi nói: “Tên này cũng được đấy, vậy sau này ta có cơ hội biến thành dê thần không?”
“Cũng không phải là không thể, làm người phải có ước mơ, làm dê cũng vậy, cho nên việc đầu tiên dê thần cần làm là tìm được Báo Báo.” Khương Đồ Nam nói dối.
Con dê nhỏ lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, hít hà không khí rồi dẫn Khương Đồ Nam đi về một hướng.
“... con báo tuyết! Mày đúng là đồ báo! Đồ gian xảo còn nhiều hơn lông của ông!” Giọng nói ngọng nghịu quen thuộc vang lên trên nền đất trống trải, chỉ là nội dung thì chẳng hay ho gì, rất dễ dàng để người ta nhận ra đó là ai.
Một người một dê nhìn nhau, không hẹn mà cùng chạy về phía đó.
“Tiểu Ô?” Khương Đồ Nam lên tiếng trước.
Giọng nói trẻ con chợt hùng hổ dừng lại, Tiểu Ô kêu lên: “... con báo tuyết, đừng để ông đây gặp lại ngươi! Gặp lại là ông cào cho ngươi tan nát mặt! Ta ở đây! Nam Nam mau đến cứu ta!”
Thấy Giải Trĩ, Tiểu Ô mới nhận ra mình mà có hơi chột dạ: “Chắc chắn là nhóc con ngươi mách lẻo! Nếu không thì sao nhân viên chăn nuôi lại tìm được ta! Nhóc con ngươi đúng là lông đen, tâm địa còn đen tối hơn, im lặng là để hãm hại ông đúng không!”
Giải Trĩ nhìn thoáng qua bộ dạng thảm hại của nó, chỉ cười lạnh một tiếng, cũng không có ý định lợi dụng.
Khương Đồ Nam đuổi đến, nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Tiểu Ô, cô cố gắng nhịn cười.
Bộ dạng của Tiểu Ô lúc này quả thật rất thảm.
Bộ lông vũ vốn phát ra ánh sáng xanh lam không hiểu sao lại kết thành từng mảng, xẹp lép trên người nó, thảm hại hơn là hai chân của Tiểu Ô còn bị trói lại với nhau, một sợi dây thừng dài treo nó lơ lửng trên một ngọn tháp.
Khương Đồ Nam vội vàng chạy tới cởi trói cho Tiểu Ô, miệng không quên hỏi: “Là Báo Báo làm ngươi ra nông nỗi này sao? Hai ngươi không phải cùng nhau ra ngoài sao? Sao lại thành ra thế này?”
Những lời này khi lọt vào tai Giải Trĩ thì lại rất hài hước, bởi vì họ vừa mới xem hệ thống theo dõi, Khương Đồ Nam rõ ràng biết rõ chuyện Tiểu Ô bị con báo kia vô tình bỏ rơi.
“Nó là đồ báo khốn kiếp! Đừng để ông đây gặp lại nó, nếu không gặp một lần ông cào cho nó một trận!”
Tiểu Ô vừa gầm gừ vừa vỗ cánh đậu lên tay Khương Đồ Nam. Vì chân bị trói một lúc nên nó có chút mất thăng bằng. Là bảo bối của căn cứ, Tiểu Ô chưa bao giờ bị đối xử như vậy.
“Dù ngươi không nói thì khi chúng ta tìm được con báo cũng sẽ trừng phạt nó, hy vọng Tiểu Ô dũng cảm của chúng ta sẽ nhớ bài học này, đừng dễ tin người khác như vậy nữa.” Khương Đồ Nam vuốt lông nó, trìu mến nói.
Người ta nói quạ là loài chim thông minh nhất, giờ nhìn Tiểu Ô thì không biết nó đại diện cho mức trung bình hay là kéo tụt chỉ số thông minh của loài quạ nữa.
Tiểu Ô cũng không ngốc, việc nó ra nông nỗi này quá mất mặt, nên dứt khoát im lặng không nhắc đến chuyện rốt cuộc nó đã rơi vào tình cảnh này như thế nào.
Sau khi tìm được Tiểu Ô, họ tiếp tục tìm kiếm tung tích của con báo.
Lửa hận ngút trời, Tiểu Ô chỉ nghỉ ngơi một lát rồi vỗ cánh bay lên cao để giúp tìm con báo. Là một con quạ đen, khả năng nhìn trong đêm của Tiểu Ô rất kém, cũng may ánh đèn trong căn cứ có chút tác dụng, không ảnh hưởng đến việc bay lượn của Tiểu Ô.
Dọc đường có tiếng kêu của Tiểu Ô, họ cũng không cảm thấy cô đơn, Giải Trĩ thỉnh thoảng lại trao đổi với Tiểu Ô về phương hướng chính xác.
Trong căn cứ rộng lớn, nếu là người bình thường không hiểu tiếng của chúng thì chỉ cảm thấy một quạ một dê rất hòa hợp, nhưng Khương Đồ Nam chỉ muốn lấy thứ gì đó bịt miệng cả hai lại.
Khương Đồ Nam dựa theo bản đồ tìm kiếm từng khu vực, khi sắp đi hết căn cứ thì Tiểu Ô và Giải Trĩ đồng thời trở nên kích động, Khương Đồ Nam cũng mơ hồ nghe thấy mùi máu tanh, tiếng gầm gừ nhỏ của con báo trong bóng đêm cũng trở nên rõ ràng hơn.