Chương 36

Tiểu Ô là động vật duy nhất ở căn cứ Hoang tinh, được mọi người trong căn cứ yêu thích. Hơn nữa, nó cũng là bảo bối được viên trưởng nhặt về từ vườn bách thú, luôn đảm nhiệm vai trò cầu nối giao tiếp giữa con người và động vật.

Đáng tiếc, động vật trong vườn bách thú đều cho rằng nó là kẻ phản bội, Tiểu Ô đã vài lần tìm kiếm đồng loại trong vườn bách thú nhưng không có kết quả, đành vẫn luôn ở bên cạnh viên trưởng Đô Lương.

Mãi cho đến khi nhân viên chăn nuôi trước rời đi, vườn bách thú Hoang tinh bắt đầu đăng thông báo tuyển dụng nhân viên chăn nuôi mới.

Khi nhìn thấy Khương Đồ Nam, Tiểu Ô liền cảm thấy trên người cô có một loại lực tương tác quen thuộc, rất khác thường. Đặc biệt là khi nó gầm gừ, cô ấy dường như có thể nghe hiểu được nó đang nói gì! Đương nhiên, trước đây là Đô Lương cũng có thể nghe hiểu lời nó nói, nhưng bà cảm thấy lời nó nói không được hay cho lắm, nên đã cho nó đeo thêm một cái máy phiên dịch không mấy đáng tin để lừa gạt những người khác trong căn cứ.

Tiểu Ô cảm thấy, cái máy phiên dịch kỳ quái mà Đô Lương đeo cho nó, căn bản là không thể phiên dịch ra một phần mười vẻ đẹp của nghệ thuật ngôn ngữ mà nó nắm giữ!

Sự thật chứng minh, nó, niềm hy vọng của tộc quạ Ô Hàn, quả thực đoán không sai, Khương Đồ Nam không phải người thường, cô ấy vậy mà có thể nghe hiểu chúng nói chuyện, còn có thể trấn an con báo đáng sợ đó, mặc dù đây chỉ là một con báo con mới vài tháng tuổi.

Nhân lúc báo con đang ăn, Tiểu Ô lặng lẽ đậu trên đầu báo, cảm nhận một phen cảm giác oai phong của quạ đội lốt báo, cảm giác cũng không tệ lắm. Nếu Khương Đồ Nam có ý định mang con báo này về căn cứ, vậy thì đừng trách nó biến con báo này thành thú cưỡi của mình.

Nhìn con báo nhỏ bị nhốt vào khoang trị liệu, Tiểu Ô không khỏi nhớ lại một vài ký ức không tốt, nhưng nó cẩn thận nghĩ lại, những ký ức đó là gì? Tiểu Ô nhìn Báo Báo đang dần chìm vào giấc ngủ, luôn cảm thấy mình đã quên mất thứ gì đó rất quan trọng.

Khương Đồ Nam giao Báo Báo cho nó, nói là phải mau chóng đến xem con gấu trúc nhỏ còn đang hấp hối. Với tư cách là bạn tốt của con người, Tiểu Ô quyết đoán đồng ý lời thỉnh cầu của cô.

Chỉ là… Khương Đồ Nam vừa rời đi, Báo Báo lập tức tỉnh dậy, phát hiện mình bị nhốt trong khoang trị liệu, nó lại một lần nữa rơi vào trạng thái táo bạo.

Nhớ lại cách mà Khương Đồ Nam đã dạy, Tiểu Ô vội vàng ngậm dịch dinh dưỡng bay đến…

“Con báo này sao mà còn hung dữ hơn cả ông đây nữa! Cho ăn dịch dinh dưỡng rồi mà cũng không yên được!”

“Ừ? Ngươi không phải là cái tên... nhăm nhăm... Ta biết ngươi, bọn chúng đều nói ngươi đã bị con người mua chuộc nhăm nhăm…”

Nghe Báo Báo nói vậy, Tiểu Ô có chút buồn bã, trợn tròn đôi mắt nhỏ: “Ăn nói linh tinh! Sau này ngươi sẽ biết! Con người ở nơi này không giống như trước kia!”

Báo Báo ăn hết hai ống dịch dinh dưỡng, cảm xúc ổn định hơn một chút. Nó vừa gặm chân, vừa tiếp tục tán gẫu với Tiểu Ô: “Ta không tin, mọi người đều nói thế! Con người lắm mưu nhiều kế, chuyên ăn thịt những con Báo Báo ngây thơ, trừ khi ngươi thả ta ra ngoài, ta mới tin ngươi không gạt ta!”

Tiểu Ô nghe nó nói vậy, có chút dao động. Là bảo bối duy nhất trong căn cứ, nó thường xuyên ra vào phòng trị liệu, thỉnh thoảng có người lạ mặt đến căn cứ, nhìn thấy nó dường như sẽ mau khỏi bệnh hơn một chút, cho nên nó đã sớm nắm được cách mở khoang trị liệu.

“Ta khuyên ngươi đừng nghe lời con báo đó nói, nó đang lừa ngươi, hơn nữa vết thương trên người nó vẫn chưa lành.” Một giọng nói khác vang lên làm Tiểu Ô giật mình.

Nhớ ra ngoài cửa còn có một con dê nhỏ, Tiểu Ô phản ứng lại, con dê nhỏ này đi cùng Khương Đồ Nam, rất có thể sau này sẽ là đồng nghiệp của nó.