Chương 35

Đô Lương gật đầu, không cần suy nghĩ nói: “Đã vậy thì từ nay về sau cháu chính là nhân viên chính thức của vương bách thú Hoang tinh, thời gian làm việc mỗi ngày là sáng đi chiều về, làm bốn ngày nghỉ ba ngày.”

Khương Đồ Nam sợ ngây người, vậy mà thời gian làm việc ở tinh tế còn nhân văn hơn Trái Đất nhiều, chẳng lẽ đây chính là sự tiến bộ của thời đại? Nhưng vườn bách thú làm bốn ngày nghỉ ba ngày, vậy việc cho ăn sẽ được xử lý như thế nào?

“Nếu cháu có yêu cầu gì khác, có thể nói với tôi bất cứ lúc nào, nếu không muốn nói với tôi thì cũng có thể nói với Đằng Thải.” Đô Lương vỗ vỗ vai Khương Đồ Nam, dặn dò: “Bởi vì đây là lần đầu tiên phát hiện thành công dấu vết của con báo, hơn nữa còn mang được nó ra ngoài, có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với vườn bách thú Hoang tinh, nếu con báo nhỏ chỉ tin tưởng cháu, thì tạm thời giao nó cho cháu chăm sóc.”

Khương Đồ Nam không có ý kiến gì, chỉ cần nhìn bộ dạng như nước với lửa của con báo nhỏ và hai anh em Đằng Thải là biết, nếu giao nó cho họ chăm sóc, chắc chắn phòng trị liệu sẽ bị phá tan tành.

Nói xong những điều này, mọi người lại tiếp tục đi xem con báo nhỏ đang ngủ say.

“Khả năng phục hồi của con dê nhỏ này không tệ, vậy mà chỉ nằm trong khoang trị liệu một lát đã có thể nhảy nhót tung tăng. Đặt tên cho nó chưa?” Đô Lương hỏi Khương Đồ Nam.

“Vẫn chưa kịp đặt tên.” Khương Đồ Nam nhìn nó, trong đầu đột nhiên hiện lên một khuôn mặt xù xì, buột miệng thốt ra: “Vậy thì gọi là Sean đi.”

Nếu đây là một giấc mơ, có một con dê nhỏ thông minh tên Sean cũng không tệ, nếu đây không phải mơ, sau này cô sẽ sống cùng con dê nhỏ này.

“Đã cử người kiểm tra dấu vết nơi Sean xuất hiện, nó như đột ngột xuất hiện ở đó. Sau này chúng tôi sẽ dùng robot để tiếp tục tìm kiếm manh mối, nhưng dê một sừng thì tôi vẫn là lần đầu tiên thấy, cần phải luôn cảnh giác những biến đổi của nó.” Đô Lương dặn dò.

Khương Đồ Nam ghi nhớ từng lời, không từ chối ý tốt của viên trưởng.

Đằng Thải đi phía sau cuối cùng cũng nhịn không được bật cười, hỏi: “Viên trưởng, người còn nhớ không, đội phó đội hành động của chúng ta cũng tên là Sean?”

Đô Lương sửng sốt, nhìn chằm chằm con dê nhỏ với ánh mắt có chút khó tả.

“Thật ra Sean với Sean, trông cũng khá giống nhau, tên này cũng không có gì xấu.” Đằng Nam nói thêm.

“Sean của đội hành động cũng rất đen, cảm giác cũng không khác Sean của chúng ta là bao.” Đằng Thải giải thích: “Đội hành động trở về cô sẽ biết, trong đám người chỉ cần liếc mắt một cái là thấy anh ta, người đen nhất chính là anh ta.”

Vừa nói chuyện, họ vừa đi đến bên ngoài phòng trị liệu của con báo nhỏ. Khoang trị liệu vậy mà trống rỗng, trên mặt đất có mấy cọng lông vũ màu đen, Tiểu Ô cũng không thấy đâu.