Bên ngoài, Khương Đồ Nam hoàn toàn không biết những lo lắng của Đằng Thải, ban đầu cô chỉ nhìn chằm chằm Đằng Thải tiến lại gần gấu trúc nhỏ, nhưng giác quan thứ sáu nhạy bén đã khiến cô quay đầu lại nhìn phía sau Đằng Thải, vạy mà là một con báo tuyết con.
Con báo tuyết này có màu lông hơi sẫm, gầy trơ xương, đôi mắt xám xịt nhìn chằm chằm Khương Đồ Nam.
Nó chỉ bằng một nửa kích thước của những con báo tuyết trưởng thành mà Khương Đồ Nam từng thấy, trên người nó còn có một vết sẹo sâu có thể nhìn thấy cả xương. Mặc dù trông nó chỉ lớn hơn một chút so với một con mèo Maine* lớn nhất, nhưng dù sao nó cũng là một con báo, Khương Đồ Nam không dám lơ là nửa phần.
Đi rừng nhiều năm, Khương Đồ Nam không phải là chưa từng gặp tình huống khẩn cấp, nhưng việc chỉ cách con báo chưa đến 1 mét thật sự là lần đầu tiên, cho dù nó chỉ là một con báo tuyết gầy yếu chưa trưởng thành. Không kịp phản ứng, cô theo bản năng nhốt Đằng Thải vào tủ, đó là nơi an toàn nhất.
Về phần cô, Khương Đồ Nam vẫn luôn cảm thấy đây là một giấc mơ, nhỡ mình thực sự chết dưới vuốt báo, biết đâu cơn ác mộng này sẽ tỉnh lại.
Gần như ngay khi cô vừa hành động, Tiểu Ô cũng kêu lên thảm thiết.
“Chạy mau, chúng ta đánh không lại nó!” Tiểu Ô cuống cuồng vỗ cánh bay lên, còn không quên nhắc nhở Khương Đồ Nam.
Khương Đồ Nam hoàn toàn không kịp trả lời Tiểu Ô, ngay khi cánh tủ đóng lại, cô vội vàng dùng dụng cụ mang theo bám vào xà ngang, nhảy lên trên.
Con báo đó đã lao về phía tủ, cũng may chiếc tủ được dùng làm kho chứa lương thực này cực kỳ chắc chắn, nhưng Khương Đồ Nam cũng không quên chiếc tủ này được dùng để chứa lương thực cho cả người và động vật, điều đó có nghĩa là, nó có thể tạm thời không mở được tủ, nhưng với trí thông minh của báo tuyết, có lẽ nó sẽ sớm nhận ra!
Khương Đồ Nam suy nghĩ một lát, lấy dịch dinh dưỡng từ trong túi ném xuống đất, định thu hút sự chú ý của con báo tuyết.
“Nó... nó... nó đang lao về phía cô kìa!” Tiểu Ô bị dọa đến kêu loạn xạ: “Nam Nam, cô từ từ thôi, tôi đi xung quanh xem có loài chim nào có thể giúp được không!”
Con báo tuyết quả nhiên bị dịch dinh dưỡng thu hút, mặc dù gầy yếu và chưa trưởng thành, nhưng móng vuốt lớn của nó vừa chạm vào cửa tủ chứa đồ, đã làm chiếc tủ rung lắc vài cái, rồi nó chuyển mục tiêu sang dịch dinh dưỡng mà Khương Đồ Nam vừa ném xuống, phát ra một tiếng gầm gừ.
“Con thú hai chân ngốc nghếch này ném thứ gì kỳ quái vậy?”
Khương Đồ Nam lại lần nữa nghe hiểu được lời nó nói, vì biết con báo nhất thời không lên được, hơn nữa Tiểu Ô và con dê đen dường như đều hiểu được lời cô nói, cô đánh bạo nói: “Đó là dịch dinh dưỡng, thứ mà con người chúng tôi thích ăn nhất.”
Khương Đồ Nam, người chưa từng ăn dịch dinh dưỡng, mạnh miệng nói: “Thứ này ăn ngon hơn thịt nhiều, lại còn no bụng nữa, ngươi ăn thử đi.”
Báo tuyết ngẩng đầu, nửa tin nửa ngờ nhìn Khương Đồ Nam, rồi cúi xuống dùng móng vuốt lớn khều dịch dinh dưỡng, lớp vỏ bọc lập tức bị cào rách một lỗ, mùi hương cũng theo đó lan tỏa.
Ngửi thấy mùi hương, báo tuyết cuối cùng cũng tin Khương Đồ Nam không lừa nó, cúi xuống thận trọng đưa chiếc lưỡi hồng hào ra liếʍ thử, rồi ngay lập tức ăn ngấu nghiến.
Khương Đồ Nam nhẹ nhàng thở ra, nhìn báo tuyết đang ăn ngon lành phía dưới, lặng lẽ vẫy tay với Tiểu Ô cách đó không xa.
Tiểu Ô run rẩy sợ hãi bay đến bên người Khương Đồ Nam, cả người và chim cùng nhìn chằm chằm con báo bên dưới.
“Bây giờ phải làm gì đây? Dùng thuốc mê hạ gục nó, hay là tìm cách dụ nó ra ngoài?” Khương Đồ Nam khó xử nói.
“Dụ nó ra ngoài! Dụ nó ra ngoài!” Tiểu Ô đột nhiên kích động.
Khương Đồ Nam an ủi xoa đầu nó, gật đầu nói: “Ta biết rồi, kế tiếp ngươi phải phối hợp với ta để đuổi nó ra ngoài.”
*Mèo Maine Coon: