Chương 24

Phần lớn động vật họ mèo đều có giác quan rất nhạy bén, chúng quen thuộc với môi trường hoang dã và rất giỏi ẩn nấp, con người rất khó theo dõi được dấu vết của chúng. Con người trên Trái Đất muốn quan sát chúng cũng phải nhờ đến một loạt công nghệ cao, dần dần tiếp cận chúng bằng những phương tiện này.

Rất nhiều nhân viên bảo tồn động vật hoang dã phải sống nhiều năm ở ngoài tự nhiên để theo dõi đám mèo lớn này, tìm kiếm dấu vết của chúng.

Khi còn ở Trái Đất, Khương Đồ Nam đã dành gần mười năm để theo dõi một vài loài mèo đặc có trong nước, thậm chí cô còn cảm thấy mình cũng có giác quan nhạy bén với thế giới bên ngoài giống như động vật họ mèo.

Ví dụ như lúc này, Khương Đồ Nam nhạy bén cảm nhận được, có thứ gì đó đang bí mật quan sát họ.

Tiểu Ô trong ngực cô đã tỉnh lại vì bị xóc nảy, nhẹ nhàng kêu một tiếng.

“Sao lại rung lắc thế này? Có để yên cho quạ ngủ không hả?”

Khương Đồ Nam xoa nhẹ nó qua lớp áo, giọng nói vững vàng: “Hết mưa rồi, nhưng thời tiết đang thay đổi, Tiểu Ô có muốn ra ngoài nhìn xem không?”

Nghe vậy, Tiểu Ô liền động đậy, vỗ cánh từ khe hở Khương Đồ Nam hé ra rồi chui ra ngoài, bay vài vòng rồi đậu lên vai Khương Đồ Nam, quay đầu ngắm nhìn bầu trời rực rỡ.

“Tiểu Ô, ngươi có cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn chúng ta không?” Khương Đồ Nam hỏi Tiểu Ô.

Đằng Thải đang chạy phía trước đột nhiên dùng sức, Khương Đồ Nam gần như bị Đằng Thải ném vào nhà. Dù không biết dị năng của Đằng Thải là gì, Khương Đồ Nam vẫn rất kinh ngạc trước sức mạnh phi thường của cô ấy.

Chưa kịp để Khương Đồ Nam đứng vững, Tiểu Ô đã vỗ cánh bắt đầu tuần tra xung quanh. Bên ngoài, Đằng Thải đóng cửa lại rồi thở phào nhẹ nhõm.

Bầu trời Hoang Tinh từ khi xuất hiện sương mù xám đã trở nên vô cùng kỳ dị, sắc trời càng lộng lẫy thì bên trong vườn bách thú càng dễ xảy ra những hiện tượng thiên văn bất thường, không giới hạn từ thời tiết cực đoạn như cực lạnh và cực nóng, đến mưa đá to bằng quả dưa hấu có thể dễ dàng làm người ta bị thương, hay các trận bão tuyết khiến người ta không nhìn rõ đường đi.

Các khu trú ẩn an toàn rải rác bên trong vườn bách thú được xây dựng để bảo vệ nhân viên và giúp họ kịp thời dịch chuyển ra ngoài. Ngoài ra, trong các khu trú ẩn còn dự trữ một lượng lớn lương thực, nếu các con vật có thể đánh hơi được thì chúng sẽ có một bữa no nê.

Đáng tiếc là mấy năm nay lương thực dự trữ trong các khu trú ẩn hầu như chỉ có nhân viên công tác dùng đến, họ chưa từng gặp trường hợp nào đồ dự trữ bị hao hụt.

“Hoang Tinh là như vậy đó, mỗi lần đều có cảm giác vui sướиɠ như được mở hộp mù (hộp bí ẩn).” Đằng Thải cười khổ, nhìn bầu trời không ngừng biến đổi màu sắc, buồn rầu nói: “Không biết lần này sẽ là kiểu thời tiết khắc nghiệt nào nữa, chúng ta phải rời đi trước khi có chuyện mới được.”

Khương Đồ Nam nghiêng tai lắng nghe, lại nghe được một tiếng kêu rất nhỏ: “Cứu tôi…”