Chương 23

“Không cần đâu, mỗi khu trú ẩn an toàn gần đây đều có điểm dịch chuyển, được kích hoạt bằng tinh thần lực, tương tự như tọa độ dịch chuyển trong trò chơi, mỗi người có thể thiết lập một điểm, những người thường xuyên qua lại giữa căn cứ và khu bảo tồn sẽ phụ trách những tọa độ này.”

Khương Đồ Nam gật đầu, có vẻ đã hiểu, thấy vậy Đằng Thải rất ngạc nhiên: “Cô không phải là dị năng giả sao? Sao trông như cái gì cũng không biết vậy?”

“Đội trưởng Lang nói cô đã có thể điều khiển dây leo, lẽ ra năng lực cũng không tệ.” Đằng Thải nghi hoặc nói: “Cô là dị năng giả hệ thực vật đầu tiên tôi tiếp xúc, cảm giác cũng không yếu ớt chút nào.”

Khương Đồ Nam không biết trả lời thế nào, chỉ đành cười trừ.

Đằng Thải lại hiểu lầm ý của Khương Đồ Nam, rất nhiều dị năng giả không thích khoe dị năng với người khác, đặc biệt là những người có dị năng mạnh, có lẽ là lo lắng sẽ khiến người khác sợ hãi, nên ngày thường trông họ cũng không khác gì người thường, cô cho rằng Khương Đồ Nam cũng vậy.

Mặc dù tinh tế có lời đồn rằng dị năng hệ thực vật rất vô dụng, Đằng Thải nghĩ đến nhân viên chăn nuôi trước đây một tay có thể bắt được vài sinh vật cổ, rồi lại nhìn Khương Đồ Nam, cảm thấy lời đồn đó cũng không hoàn toàn đúng.

“Cảm giác cô cũng rất mạnh, sao không thi vào trường quân đội? Không phải tôi kỳ thị trường cô, mặc dù Học viện Trung Ương của các cô cũng không tệ, nhưng toàn là gà mờ không biết đánh nhau, còn phải phân công đội bảo vệ nữa…”

Đằng Thải đột nhiên nói lớn: “Tôi hiểu rồi, chắc là cô cố ý thi vào Học viện Trung Ương, để đến khi cuộc tranh tài giữa tám học viện lớn thì đánh úp khiến họ bất ngờ chứ gì?”

Khương Đồ Nam thực sự cạn lời trước trí tưởng tượng của Đằng Thải, cô im lặng một lát rồi chỉ về phía trước, gượng gạo chuyển chủ đề: “Hình như phía trước là đến rồi thì phải?”

Giữa sa mạc đột nhiên xuất hiện một tòa kiến trúc màu bạc trắng, do mưa máu, kiến trúc màu bạc trắng đó như một hiện trường án mạng, khắp nơi đều vương màu đỏ bao phủ cả mái nhà.

Lúc này, mưa máu cũng đột ngột dừng lại, bầu trời thay đổi chỉ trong một giây, sương mù màu đỏ lặng yên biến mất, bầu trời chuyển sang màu tím lam, rực rỡ như tranh vẽ của trẻ, còn phía chân trời xa xăm lại có màu xanh thẫm.

“Không ổn rồi, chúng ta chạy thôi, chạy nhanh sang phía bên kia rồi rời khỏi đây.” Sắc mặt Đằng Thải trở nên nghiêm trọng, kéo Khương Đồ Nam và bắt đầu chạy thục mạng.