Chương 20

Tiểu Ô như bị thứ gì đó triệu hồi, rời khỏi vai Khương Đồ Nam, chạy đến chỗ cánh cổng khổng lồ trước chờ đợi, quay đầu lại nhìn họ, vẻ sốt ruột hiện rõ trong đôi mắt nhỏ.

“Đi thôi, xem ra Tiểu Ô đang rất nóng lòng chờ đợi.” Đằng Thải giúp Khương Đồ Nam cài nốt chiếc cúc cuối cùng của bộ đồ bảo hộ rồi cùng cô tiến vào bên trong.

[Đồng tử đã được xác minh.]

[Đang xác nhận danh tính, Đằng Thải, Quân đoàn 9, xin chú ý an toàn khi ra ngoài.]

Giọng trí tuệ nhân tạo nữ vang lên, nghe hơi quen tai. Khương Đồ Nam nhìn theo hướng giọng nói nhưng không thấy cửa, cố tìm xem âm thanh phát ra từ đâu.

“Có phải nghe rất quen không? Đây là giọng của viên trưởng.” Đằng Thải giới thiệu, “Để đảm bảo không có bất trắc xảy ra, toàn bộ hệ thống cảm ứng thông minh của vườn bách thú đều được kết nối với tinh thần lực của viên trưởng.”

Khương Đồ Nam gật đầu, thế giới này quả thật rất kỳ diệu, huyền học và khoa học kỹ thuật cùng tồn tại, xem ra mọi người đều thích ứng rất tốt. Khi cánh cổng dần mở ra, cô rời sự chú ý khỏi mấy thứ công nghệ cao.

Thế giới bên ngoài cánh cổng quả thực giống như Khương Đồ Nam nghĩ, là một khung cảnh tiêu điều phủ kín cát vàng. Nhưng khi bước vào bên trong, cô mới phát hiện, đây không chỉ đơn giản là môi trường sa mạc, nơi này còn có mưa máu màu đỏ tươi đang bay lất phất. Mưa máu không lớn, nhưng khi bám vào bộ đồ bảo hộ thì có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.

Khương Đồ Nam liếc nhìn Tiểu Ô, gần như không cần suy nghĩ, cô kéo nhẹ bộ đồ bảo hộ rồi nhét Tiểu Ô vào trong.

Tiểu Ô: "?"

Tiểu Ô bị hành động này của Khương Đồ Nam làm giật mình, khi nó định thần lại thì đã bị nhét vào trong lòng ngực cô, áp sát vào cái bụng ấm áp của cô.

“Quạc!”

Máy phiên dịch đã mất tác dụng khi họ bước vào bên trong, Khương Đồ Nam chỉ có thể nghe thấy giọng trẻ con cáu kỉnh đó lúc này không hề cáu kỉnh: “Con người này nghĩ gì trong đầu vậy? Lông của ông đây có lớp bảo vệ rồi, không sợ mưa máu. Nhưng mà cô ấy là nhân viên chăn nuôi đầu tiên nhét ta vào ngực đấy…”

Đằng Thải đứng bên cạnh cũng giật mình trước hành động của cô, sau khi lấy lại bình tĩnh thì vội vàng giải thích: “Tiểu Ô không sợ mấy thứ này đâu, nó được viên trưởng xử lý đặc biệt rồi, loại thời tiết khắc nghiệt này cũng không thành vấn đề. Hơn nữa quạ vốn dĩ là loài chim có khả năng sinh tồn rất mạnh, nhưng nếu Tiểu Ô không đòi ra ngoài thì cứ để vậy cũng được, nó mà nổi cáu là mổ người đấy.”

Khương Đồ Nam cảm nhận một chút, Tiểu Ô chỉ giãy giụa trong chốc lát ban đầu, bây giờ đã ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực cô như một con gà, hoàn toàn không có vẻ gì là muốn ra ngoài.

“Không sao đâu, tôi thấy nó cũng không có vẻ gì là ghét.” Khương Đồ Nam liếc nhìn chỗ phồng lên trên bộ đồ bảo hộ, nhẹ nhàng vỗ về Tiểu Ô, “Nếu muốn ra ngoài thì cứ kêu một tiếng, tôi sẽ thả cậu ra.”

Quạ đen không thích trời mưa, dù Khương Đồ Nam không biết nhiều về các loài chim, nhưng vẫn biết điều này. Không sợ mưa không có nghĩa là thích mưa, huống chi đây lại là một loại mưa máu kỳ lạ. Chỉ cần nhìn phản ứng của Tiểu Ô là biết nó cũng không thích cơn mưa máu này.