Chương 18

Cách đó không xa, khoang điều trị đã ngừng hoạt động, con dê nhỏ mở to mắt nhìn xung quanh một hồi rồi nhẹ nhàng kêu “be”.

Giọng trẻ con của con dê nhỏ hoàn toàn khác với Tiểu Ô, nghe như lớn tuổi hơn Tiểu Ô một chút, giọng cũng mềm mại hơn: “Quạ đen đáng yêu hơn tôi sao? Sao không ai nhìn tôi vậy?”

Hai người một chim đều bị nó thu hút, Tiểu Ô cũng bay đến cuối giường khoang điều trị quan sát con dê nhỏ này.

Trước đây Khương Đồ Nam làm công việc bảo vệ động vật hoang dã, cơ hội thực sự được tiếp xúc trực tiếp với động vật rất ít. Nhưng khi cô nhìn thấy động vật nhỏ trên Trái Đất, cô không hề có khả năng nghe hiểu chúng nói chuyện.

Cô không chắc liệu bản thân cơ thể này đã có sẵn khả năng này, hay là sau khi cô xuyên đến đây mới có.

“Vết thương ngoài da của nó đã được khoang điều trị chữa lành rồi, nhưng tinh thần nó bị tổn hại, không biết đã trải qua chuyện gì.” Đằng Thải vừa xem hồ sơ điều trị vừa nói với Khương Đồ Nam: “Chỗ tôi có máy phiên dịch dự phòng, đưa cho cô một cái để tiện giao tiếp.”

Khương Đồ Nam rất hứng thú với thứ này, dù sao hệ thống phiên dịch của nó dường như không nhạy bén lắm, phiên dịch không được chính xác lắm.

“Thứ này là hàng đặc chế cho Hoang Tinh, ngày thường ở đây ngoài nhân viên chăn nuôi và nhân viên của khu điều trị ra thì chỉ có một đội hành động xử lý các sự kiện đặc biệt. Viên trưởng vẫn còn công việc ở trung ương tinh. Mấy ngày nay, Quân đoàn 9 đang cùng chúng ta thẩm tra tình hình đợt tấn công của trùng triều lúc ấy, nên lúc này có không ít người trong vườn bách thú.”

Đằng Thải vỗ vai Khương Đồ Nam rồi nói tiếp: “Nhiệm vụ của chúng tôi hôm nay là đưa cô vào trong vườn bách thú xem tình hình và làm quen với môi trường khu vực sinh hoạt của con người.”

“Đội trưởng Lang vẫn đang đợi bên ngoài, cô có muốn mang con dê nhỏ vào cùng không?” Đằng Thải nhìn đôi mắt ướŧ áŧ con dê nhỏ, hỏi.

“Tạm thời không mang theo thì hơn, nhỡ vào trong nó bị coi là thức ăn thì phiền phức.” Khương Đồ Nam cũng liếc nhìn con dê rồi từ chối.

Tạm thời vẫn chưa rõ tình hình bên trong như thế nào, Khương Đồ Nam chỉ mơ hồ nghe hiểu được một chút, khả năng gặp động vật trong khu bảo tồn cũng không cao. Sức chiến đấu của bản thân cô tạm thời chưa rõ, nếu lỡ làm vướng chân vướng tay thì họ còn phải bảo vệ thêm một con dê nữa, như vậy có chút bất tiện.

“Cứ ngoan ngoãn ở đây chờ ta, đợi ta trở lại chúng ta sẽ tính tiếp.”

Khương Đồ Nam đưa tay chạm vào người con dê nhỏ, cảm giác không mềm mượt như cô tưởng tượng, mà càng giống như… dây thép cuộn?

Dê đen nhẹ nhàng kêu “be” một tiếng.

“Cô cứ yên tâm đi.”

Đợi bóng dáng Khương Đồ Nam và Đằng Thải khuất hẳn, dê đen mới chậm rãi nhảy ra khỏi khoang điều trị, nhìn ngó xung quanh đánh giá căn phòng trống trải.

Nó đi vào nơi này bằng cách nào? Dê đen cố gắng nhớ lại, nhưng phát hiện mình chẳng nhớ được gì cả, chỉ có cái bụng là kêu lên ùng ục.

Trong ngăn tủ truyền tới mùi thức ăn, nếu hai người kia nó hắn ở đây, nghĩa là đồ vật trong này đều là của nó rồi, nó ăn chút cũng đâu có sao, đúng không?