“Con dê nhỏ cô nhặt được cũng khá hiếm đấy, tôi chưa từng thấy con dê nào màu đen cả, hơn nữa còn mọc sừng ở nơi này.” Đằng Thải vừa cười vừa nói: “Nếu để nó ở vườn bách thú, có lẽ nó đã thành mồi cho mấy con thú dữ rồi.”
Khương Đồ Nam cũng chưa từng thấy con dê nào có sừng mọc ngay giữa hộp sọ. Cô thậm chí còn nghi ngờ con dê này chính là động vật biến dị mà họ đã nhắc đến.
“Kết quả kiểm tra đã có rồi.” Đằng Thải giơ tay lên, một màn hình lớn hiện ra trước mặt hai người.
Khương Đồ Nam bỏ qua những chỗ mà cô không hiểu, tầm mắt dừng lại ở dòng cuối cùng: Không phát hiện bất thường.
“Cô gặp may đấy, vậy mà lại nhặt được một con sinh vật cổ ở đây, hơn nữa còn không phải loại biến dị.” Đằng Thải chỉ vào con quạ trên vai Khương Đồ Nam, giới thiệu: “Tiểu Ô là do viện trưởng nhặt được khi ra ngoài, sau đó trở thành thú cưng của bà ấy. Cô đừng thấy Tiểu Ô trông không được thông minh cho lắm, nó chính là người dẫn đường trong vườn bách thú của chúng ta đấy.”
Tiểu Ô nghiêng đầu, kêu “quạc” với Đằng Thải.
Giọng máy móc lạnh lùng vang lên: “Tôi trông rất thông minh mà.”
Trong đầu Khương Đồ Nam lại vang lên một giọng khác: “Đằng Thải, đồ vô đạo đức! Sẽ có ngày ông đây nhổ sạch tóc của cô! Cô mới không thông minh! Cả nhà cô đều không thông minh!”
Khương Đồ Nam không khỏi nhìn kỹ Tiểu Ô, đôi mắt nhỏ của nó đen láy và sáng, thường lóe lên ánh xanh, lông từ hai bên cổ kéo dài xuống lông bụng trắng như tuyết, còn lông phía sau lại đen tuyền, ngay cả trong giới quạ đạt ô, nó chắc hẳn cũng là một con quạ xinh đẹp thuộc hàng top về nhan sắc.
Tiếc là một con quạ tốt như vậy lại có hai tính cách, mà tính cách kia lại còn cáu kỉnh như thế.
Tay Khương Đồ Nam ngứa ngáy, không nhịn được vuốt ve nó vài cái. Con quạ này được viện trưởng nuôi dưỡng bóng mượt, bộ lông thật sự rất mềm mại.
Bị vuốt trộm, Tiểu Ô nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ ngây thơ nhìn Khương Đồ Nam, ngay lập tức xòe cánh bay đến chiếc bàn làm việc gần đó, kêu “pi” một tiếng về phía cô.
Giọng máy móc lạnh lùng lại vang lên: “Có phải cô thích tôi không? Nếu không thì sao lại sờ tôi?”
Nhưng Khương Đồ Nam nghe được lại không phải như vậy, giọng trẻ con cáu kỉnh của Tiểu Ô lại vang lên trong đầu cô: “Ai cũng dính vào được! Cô là cái thá gì mà dám sờ đầu ông đây! Ông đây mà trẻ hơn hai tuổi thì nhất định sẽ cho cô biết sự lợi hại của quạ đạt ô!”
Một giọng trẻ con cáu kỉnh tự xưng “ông đây”, ai mà chịu nổi chứ! Khương Đồ Nam xoa xoa các ngón tay, có chút tiếc nuối.
“Tiểu Ô thích cô lắm đấy, trước đây bị tôi sờ đầu, nó liền đuổi theo tôi hai tháng trời chỉ để mổ tóc tôi thôi.” Giọng Đằng Thải đầy ai oán, giải thích cho Khương Đồ Nam: “Tiểu Ô là một tên tiểu bá vương, chỉ có nó chủ động đậu lên người người khác thôi chứ không ai được chủ động chạm vào nó.”
Khương Đồ Nam gật gù suy tư, thầm nghĩ khi nào sẽ vuốt trộm bộ lông của Tiểu Ô lần nữa.