“Chắc lúc đến cô cũng thấy rồi, bên ngoài Hoang Tinh bao phủ một lớp sương mù xám."
"Ban đầu đế quốc chọn xây khu bảo tồn ở đây vì Hoang Tinh là một trong số ít nơi còn tồn tại động thực vật bình thường, tiếc là niềm vui ngắn chẳng tày gang, chỉ vài năm sau khi lớp sương mù đó xuất hiện, thực vật trên Hoang Tinh cũng dần khô héo."
"Các chuyên gia đã thử trồng trọt nhân tạo nhưng không hiệu quả do bị Hoang Tinh ăn hết hạt giống nên chúng không thể nảy mầm.”
Đằng Thải giải thích: “Đó cũng là lý do chúng tôi không biết chính xác Hoang Tinh còn bao nhiêu sự sống. Với sinh vật cổ, thực vật mới là môi trường sống của chúng.”
“Nhưng cũng có một điều đáng mừng, là ngoài nhà kính ở Bình Tinh ra thì không nơi nào khác trong toàn liên hành tinh có thực vật bình thường cả. Những thứ cô thấy ở tinh cầu C648 trước đây đều là do các nhà thiết kế cảnh quan tạo ra.” Lang Tề Đồng nói thêm.
Khương Đồ Nam chưa từng thấy cảnh quan thành thị nào nên chỉ biết im lặng, cố gắng tiêu hóa sự khác biệt của nơi này so với Trái Đất.
“Cũng không hẳn là không có, nếu dị năng hệ thực vật của cô có thể trồng được thực vật bình thường thì Bình Tinh chắc chắn sẽ rất chào đón cô.” Đằng Thải nói thêm.
“Lúc cô mới đến chắc hẳn cũng có chút nghi hoặc về phạm vi của bức tường cao nhỉ? Nhân viên khu bảo tồn thường có xu hướng xem sinh vật cổ ở đây là những thứ cần được bảo vệ bên trong bức tường cao, nhưng thật ra đối với sinh vật cổ mà nói, con người bên trong bức tường cao mới yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.”
Khương Đồ Nam lần đầu tiên thấy một vườn bách thú nằm ngoài phạm vi bảo vệ của con người, nhìn khung cảnh xung quanh, có vẻ như toàn bộ tinh cầu này đều là lãnh địa của các loài vật.
“Vậy nên tác dụng của bức tường cao là bảo vệ lẫn nhau, chúng tôi mỗi ngày đều đến các điểm cho ăn theo giờ, vì phạm vi bên trong tường quá rộng lớn, chỉ dựa vào sức người để tìm kiếm thì tốc độ rất chậm, một lý do khác nữa là do lớp sương xám.” Đằng Thải tiếp tục nói.
“Vậy việc không thể sử dụng công nghệ cao có liên quan đến lớp sương xám này sao?” Khương Đồ Nam nắm được điểm mấu chốt, hỏi Đằng Thải.
Đằng Thải còn chưa kịp nói đến đó, không ngờ Khương Đồ Nam lại nhạy bén như vậy, cô không khỏi nhìn Khương Đồ Nam thêm vài lần rồi gật đầu: “Theo như quan sát của viên trưởng và những người khác thì đúng là như vậy. Lúc đầu khi đưa các sinh vật cổ đến đây, chúng tôi đều gắn thiết bị giám sát cho chúng, nhưng sau khi sương mù xuất hiện thì tín hiệu từ thiết bị biến mất. Nhưng do không có đủ mẫu vật, chúng tôi tạm thời vẫn chưa tìm ra cách loại bỏ lớp sương mù này, nên việc quan sát sinh vật cổ cũng rất khó khăn, chỉ có thể dựa vào việc kiểm tra lượng thức ăn bị tiêu hao ở các điểm cho ăn mỗi ngày để xác định chúng còn tồn tại hay không.”
Khi nói chuyện, họ đã đến khu điều trị. Đằng Thải dẫn Khương Đồ Nam đến chỗ con dê nhỏ đang được điều trị.