Chương 14

Khương Đồ Nam chẳng hề để ý người đàn ông đang nằm trên sàn, cô nhìn vào đôi mắt nhỏ của Tiểu Ô, nhớ tới bằng giọng trẻ con cáu kỉnh lúc nãy, cô thử nói: “Chào ngươi?”

Tiểu Ô đột nhiên xòe cánh, đậu xuống vai Khương Đồ Nam, kêu một tiếng “quạc”.

Ngay sau đó, Khương Đồ Nam nghe thấy một giọng nói máy móc vang lên: “Chào cô, tôi là Tiểu Ô, tôi có thể gọi cô là Nam Nam được không?”

Cùng lúc đó, một giọng khác vang lên bên tai Khương Đồ Nam: “Phiền phức thật, ông đây là quạ chứ không phải vẹt! Không gọi ông đây là cha còn muốn ông dẫn đường cho à!”

Khương Đồ Nam: "?"

Cô quay đầu nhìn chằm chằm con quạ đạt ô trên vai, nhất thời khó mà xác định được rốt cuộc là cô bị điên hay con quạ bị điên.

“Xem ra Tiểu Ô rất thích cô.” Vẻ mặt Đô Lương dịu đi rất nhiều, bà đưa tay chạm vào đầu Tiểu Ô, nó quấn quýt cọ cọ vào tay bà, rồi lại quay sang nhìn Khương Đồ Nam, như thể đang xem cô có đủ tư cách để nó dẫn đường hay không.

Tiểu Ô tự giác bay từ trên giá xuống đậu lên người Khương Đồ Nam, lại kêu một tiếng.

Máy phiên dịch: “Đi thôi, để tôi dẫn đường cho cô.”

Giọng trẻ con cáu kỉnh: “Đi lẹ lên coi, làm công cụ di chuyển cho ông đây mà cũng chậm chạp như rùa, cô bị ngốc hả? Còn muốn ông đây dạy cô đi đường nữa chắc!”

Nếu một người lớn nói chuyện kiểu đó với Khương Đồ Nam, có lẽ cô đã không nhịn được mà đấm vỡ mặt người ta rồi, nhưng một con quạ đạt ô với đôi mắt nhỏ xíu lại nói bằng giọng trẻ con cáu kỉnh như vậy, Khương Đồ Nam chỉ muốn vuốt trụi lông nó.

Khương Đồ Nam liếc nhìn viên trưởng lần nữa, thấy bà không có ý kiến gì, lúc này mới cùng Tiểu Ô rời đi.

Nhìn bóng dáng người và chim khuất dần, Đô Lương quay lại nhìn màn hình, giọng điệu thản nhiên: “Các vị, ứng viên phỏng vấn lần này có làm mọi người hài lòng không?”

Vài người bắt đầu thảo luận lại về bài thi của Khương Đồ Nam: “Chữ viết của cô bé rất lạ, như thể mới tập viết vậy.”

“Lão già này, ông đúng là không biết nắm bắt trọng điểm, chuyện đó có quan trọng sao? Ông xem cách cô bé giải bài thi kìa, có rất nhiều điều chúng ta mới tổng kết được trong vài năm nay, tuyệt đối không ai bên ngoài biết được, mà cô bé lại viết rõ ràng như vậy.”

“Cô bé Khương Đồ Nam này nhất định phải giữ lại, tôi vừa xem qua lý lịch do Tiểu Đô gửi đến, học viện Trung ương Đế quốc, khoa Thực vật? Cô bé lẽ ra phải học khoa Sinh vật cổ mới đúng!” Tề lão vừa lật xem tài liệu vừa cảm thán.

“Khoa Thực vật cũng khốn đốn chẳng kém gì khoa Sinh vật cổ, thậm chí vì mấy năm nay chúng ta không đưa ra được lời giải đáp thỏa đáng mà hằng năm đều bị mắng là chó săn của đế quốc, lão già ông đừng có hại người trẻ nữa.” Bà lão nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, vừa lật xem lý lịch của Khương Đồ Nam vừa khẽ thở dài.