Diệp Sinh nhìn cô ta không nói gì, quyết định không ngăn cản một số người ăn uống bám đít.
Khán giả theo dõi trực tiếp cũng đang quan sát những cỗ cơ giáp vừa lên sân:
【Cười ỉa, sao Huỳnh Hỏa đào đâu ra cái đồ cổ rích này vậy? Còn chạy được không dzậy?】
【Cơ giáp cỡ trung thi tốc độ chán nhất, bò như ốc sên, gà mờ đấu với nhau đau mắt quá, thôi không xem nữa.】
【Thôi vậy, đợi thành tích ra mới xem. Tốc độ nhóm cuối chắc chắn không bằng mấy nhóm trước, nhưng hệ số thành tích cao, biết đâu có con ngựa ô phi lên hạng nhất.】
Giữa tiếng xì xào bàn tán, phía trước đường đua đã được dọn dẹp sạch sẽ, đợt cơ giáp mới đã sẵn sàng xuất phát, dừng tại vạch xuất phát, lần lượt kích hoạt chế độ tự lái theo chỉ lệnh tích hợp.
Các cơ giáp sư chăm chú nhìn cỗ cơ giáp mình đã cải tạo, nín thở, căng thẳng.
【3, 2, 1…】
Súng lệnh nổ vang, ngọn lửa xanh phụt ra từ động cơ phản lực nổ tung thành từng tia sáng rực rỡ nơi vạch xuất phát, những cỗ cơ giáp đã qua cải tạo lao vυ"t về đích.
Trên màn hình lớn, camera quay từ trên cao xuống đường đua, có thể thấy rõ hai cỗ cơ giáp sát nhau, một chiếc phóng lên dẫn đầu, một chiếc xuất phát chậm nhất.
"Chị Ỷ nhanh nhất!"
Vu Lam vừa báo tin mừng vừa khinh thường: "Cùng họ Diệp mà sao chênh lệch lớn thế? Cơ giáp đứng cạnh chị Ỷ mà chẳng được ké chút hào quang, chậm như rùa, không biết có ra khỏi vạch xuất phát được không đã rã thành phế liệu mất."
Mọi người cười ồ: "Cùng đấu với nhau, ai chậm người đó ngại!"
Lời chưa dứt, trên đường đua chợt lóe lên tia sáng bạc, tiếng nổ như sấm rền vang vọng khắp sân, các cơ giáp sư đều sững sờ.
"Cái gì lóe lên thế... cơ giáp nổ à?"
Trên màn hình trực tiếp, người dẫn chương trình đang bình luận trận đấu bỗng đứng bật dậy.
Mặt ông ta đỏ bừng: "Không phải, không phải! Đó là tiếng nổ siêu âm?!"
"Thưa quý vị khán giả, vòng sơ tuyển của sao Huỳnh Hỏa đã xuất hiện cỗ cơ giáp cải tạo siêu âm duy nhất! Sơn Chi Tử 7 đã tạo nên kỳ tích! Hãy cùng chúc mừng vị cơ giáp sư này!"
Giọng phấn khích của người dẫn chương trình châm ngòi nhiệt huyết của khán giả, một tiếng nổ siêu âm như sấm sét đã khiến cả sân thi đấu náo loạn.
Bình luận trực tiếp cũng choáng váng, nửa ngày chỉ thấy toàn dấu chấm than vô nghĩa.
【???】
【???!!!】
【Cỗ cơ giáp vốn chậm nhất toàn sân chạy ra tiếng nổ siêu âm? Đùa à, làm thế nào vậy???】
"Tiếng nổ siêu âm? Sơn Chi Tử 7 từ trước đến nay dù cải tạo thế nào cũng chưa từng đạt tốc độ siêu âm mà? Ai cải tạo ghê gớm thế?! Tôi lại được cùng sân với cao thủ như vậy???"
Các cơ giáp sư đều ngóng cổ, hào hứng tìm kiếm người có vẻ đứng đầu.
Bạn học xung quanh Diệp Ỷ há hốc mồm, đều nhìn cô ta.
"Chị Ỷ! Chị ghê quá?! Đó là siêu âm đấy! Mấy nhóm trước rút trúng cơ giáp tốc độ cũng không cải tạo ra được thành tích siêu âm!"
Chỉ có Vu Lam không cùng chúc mừng Diệp Ỷ, ngờ vực nhìn chằm chằm đường đua.
Cô ta như vừa thấy cỗ cơ giáp của Diệp Sinh lúc đầu xuất phát sau cùng, cuối cùng đã đuổi kịp, dường như cùng cỗ cơ giáp trắng của Diệp Ỷ song song về đích.
Từ vị trí cuối cùng lên hàng đầu, tiếng nổ đó, không phải là cơ giáp của Diệp Sinh chứ?
Vu Lam lắc đầu.
Làm sao có thể chứ? Diệp Sinh đâu có bản lĩnh đó? Đúng rồi, chắc chắn là nhìn nhầm.
"Chúc mừng chị Ỷ! Chị Ỷ số một!" Vu Lam vỗ tay rầm rầm, như thể làm vậy có thể xua tan nghi ngờ trong lòng.
Tiếng chúc mừng thu hút sự chú ý của những người khác, họ đều ngó sang: "Là cơ giáp sư siêu âm đó à? Đâu đâu?"
Tim Diệp Ỷ đập thình thịch.
Cơ giáp siêu âm? Diệp Ỷ chưa từng nghĩ thành tích sẽ xuất sắc đến thế!
Cô ta biết thiết kế bộ tăng tốc dùng một lần của Diệp Sinh rất tốt, thầy khen mãi. Nhưng theo ước tính từ số liệu thử nghiệm trước đó, Sơn Chi Tử 7 chỉ có thể đạt tốc độ khoảng 310 mét mỗi giây...
Có phải vì cải tạo và chọn vật liệu của cô ta đặc biệt phù hợp với Sơn Chi Tử 7, nên phát huy vượt trội không?
Quả nhiên, thiết kế trong tay cô ta mới phát huy được hiệu quả tốt nhất!
Diệp Ỷ liếc nhìn Diệp Sinh đang ngồi một mình, cố kìm nén giọng đắc ý: "May mắn là trong nguyên liệu của đại hội vừa hay có tinh chất Vân Thố hiếm quý mà tôi cần, thành tích tốt hơn nhiều so với lúc thử nghiệm."
"Độ cải tạo của chị Ỷ chắc phải trên 30% rồi nhỉ? Chưa tốt nghiệp đã có độ cải tạo cao như vậy, không còn xa mới có thể tự thiết kế cơ giáp!"
Các cơ giáp sư vây quanh Diệp Ỷ ngưỡng mộ nói: "Chị Ỷ chắc chắn sẽ đứng nhất vòng sơ tuyển sao Huỳnh Hỏa! Tiền thưởng mười vạn dễ như trở bàn tay! Nghe nói trận chung kết lần này mời Đại sư Quý làm giám khảo, nếu được ngài để ý nhận làm học trò, sau này chị Ỷ không chừng có thể vào Viện Khoa học Liên bang!"
Diệp Ỷ giả vờ khiêm tốn: "Chung kết toàn hệ sao Liên bang còn xa lắm, tôi vẫn cần tiếp tục cố gắng, hy vọng có cơ hội được nghe Đại sư Quý chỉ giáo."
Trong lúc nói chuyện, cỗ cơ giáp cuối cùng đã về đích, trên màn hình lớn con số thành tích lăn bánh cập nhật, người dẫn chương trình thông báo: "Vòng sơ tuyển sao Huỳnh Hỏa, nhóm cuối cùng thi tốc độ cơ giáp, thành tích hiện đã có kết quả——"
Diệp Ỷ tận hưởng ánh mắt chú ý của mọi người, "tiếc nuối" an ủi Diệp Sinh: "Sinh Sinh, em còn ổn không? Đừng buồn, em còn trẻ, lần này thành tích không lý tưởng, có thể dưỡng bệnh rồi tham gia lần sau. Không cần lúc nào cũng bắt chước chị làm gì, về học hành ngoan ngoãn cũng được..."
Cả sân thi đấu đều phấn khích vì cỗ cơ giáp siêu âm đột ngột xuất hiện, chỉ có Diệp Sinh đặc biệt bình tĩnh. Cô cẩn thận hoạt động xong ngón tay, móc chiếc quang não trong túi ra.
Mở máy.
Người dẫn chương trình bày trò úp mở nửa ngày, cuối cùng bắt đầu đọc thành tích: "Hạng nhất, 16,571 giây, tốc độ cao nhất 342m/s, số hiệu 1000..."
Diệp Ỷ không kìm được thở gấp, các bạn học của Diệp Ỷ hãnh diện hô trước: "Số 10000! Là chị Ỷ của chúng tôi!"
Người dẫn chương trình phấn khích công bố kết quả: "Số 10001! Hãy chúc mừng thí sinh Diệp Sinh!"
Nụ cười chiến thắng của Diệp Ỷ chưa kịp nở đã đông cứng trên mặt.
"Diệp... Sinh? Không phải Diệp Ỷ sao? Làm sao có thể?!"
Vu Lam chết lặng vài giây, không thể tin nổi quay phắt đầu nhìn Diệp Sinh, suýt vặn gãy cổ.