Chương 8: Xem ra cậu cũng rảnh rỗi nhỉ

Ngọn lửa vừa xuất hiện đã "vèo" một tiếng lao đến thành hộp, đập mạnh mấy cái như muốn phá vỡ sự trói buộc. Nó rõ ràng không hài lòng với việc bị giam cầm, náo động như một con thú hoang.

Bạch Du lùi lại nửa bước, bất giác giơ tay che trước người.

[Xin hãy làm ngọn lửa lớn hơn.]

Chiếc hộp bị va đập đến mức lắc lư trái phải, tỏa ra một luồng nhiệt có thể làm biến dạng không khí.

Bạch Du hít một hơi thật sâu, suy nghĩ. Vừa rồi hợp nhất giọt nước thất bại, lẽ nào là do tiếp xúc?

Nếu lần này không tiếp xúc thì sao?

Cùng lúc đó, cửa phòng thí nghiệm được đẩy ra.

Lê Gia đang dùng gel làm sạch để rửa tay: "Xem ra cậu cũng rảnh rỗi nhỉ."

Người đến mặc một bộ quân phục màu xanh lam, cầu vai màu bạc. Dưới vành mũ quân đội là một khuôn mặt lạnh lùng, chính là thiếu tá trẻ tuổi nhất trong lịch sử Liên bang, Hàn Kỳ.

Anh ta vừa được điều từ tiền tuyến về sao Norma.

Lê Gia đi đến trước mặt anh ta, cố ý vẩy nước trên tay.

"Tôi chỉ đi ngang qua thôi." Hàn Kỳ giơ ngón tay lên, những giọt nước gần trong gang tấc lập tức lơ lửng, dừng lại một giây rồi rơi xuống đất.

Lê Gia nhướn mày, xem ra vết thương đã gần lành.

"Đây là kết quả kiểm tra đầu tiên, dị năng sẽ bị phân giải do bản năng." Lê Gia cầm tài liệu trên bàn, bước tới: "Bây giờ đang kiểm tra cái thứ hai."

Hai người đứng cách cửa sổ quan sát, nhìn thấy Bạch Du đang nắm tay vào không trung.

Bạch Du từ từ giơ tay phải lên, dừng trước ngực rồi nắm lại, cảm thấy mấy luồng nhiệt lập tức dồn vào lòng bàn tay.

Ngọn lửa như có phản ứng, lặng lẽ lớn dần.

Bạch Du nín thở, từ từ mở năm ngón tay. Cứ mỗi lần mở ra một chút, ngọn lửa và nhiệt độ lại tăng theo.

Ngọn lửa xoay tròn trong không trung, từ một điểm dần biến thành khối cầu sáng rực với lõi màu xanh trắng, điên cuồng đập vào thành hộp.

Thật sự lớn hơn rồi!

Lòng bàn tay Bạch Du nóng rực, mồ hôi chảy dài bên thái dương.

Chỉ cần duy trì thêm mười giây nữa thôi!

Bạch Du nghiến chặt răng, mở hẳn bàn tay.

Quả cầu lửa đột ngột rung lên!

Nhưng sau đó nó không tiếp tục lớn thêm mà bất ngờ thu nhỏ lại một vòng không hề báo trước.

Bạch Du nhận ra có điều không ổn, nắm chặt tay lại, nhưng ngọn lửa như bị một lực vô hình nào đó kéo đi, tắt ngấm.

Nhiệt độ cao đột ngột giảm xuống, hơi nóng tan đi.

Ba giây sau, ngọn lửa thu lại còn cỡ ngón tay cái, lóe lên vài lần rồi tắt hẳn.