Chương 7: Qua đây một chuyến

Chưa nói xong, Lê Gia đã trực tiếp chọn "Không", chuyển sang lệnh "Loại bỏ chất ô nhiễm".

Bạch Du nằm trên bệ, hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Lưng áp vào kim loại lạnh lẽo, trong đầu là tiếng máy móc kêu vo ve như tuyết lở, sóng thần. Sự cộng hưởng tần số cao bắt đầu từ tai rồi lan ra toàn thân.

Nhịp tim dần mất trật tự, chỉ còn lại sự chống cự theo bản năng.

Ánh sáng của thiết bị đột nhiên tối đi, phát ra tiếng báo động. Hóa ra do năng lượng bị thất thoát quá nhiều trong thời gian ngắn nên đã đạt đến ngưỡng.

Lê Gia đã quên mất tính đặc thù của cô, nhanh chóng giảm chỉ số dị năng khi thanh trừ xuống rồi chuyển sang thao tác thủ công để tiêm huyết thanh.

Bạch Du liếc nhìn mu bàn tay. Cảm giác mát lạnh bắt đầu lan ra từ chỗ tiêm, sức mạnh cuồng bạo đang hoành hành dần dần nhượng bộ, sự cộng hưởng ngừng lại, không gian trở về yên tĩnh.

[Kiểm tra dị năng bắt đầu.]

Một chiếc hộp trong suốt nâng lên, bên trong lơ lửng vài giọt nước đang nhẹ nhàng xoay tròn. Giữa chúng dường như có một lực hút vô hình nhưng lại bài xích lẫn nhau, mãi mãi không thể thật sự đến gần.

[Xin hãy hợp nhất các giọt nước.]

Bạch Du đứng yên tại chỗ, không hiểu rõ mình nên thao tác thế nào mới là đáp án chuẩn. Cô nhìn chằm chằm mấy giọt nước, thầm nghĩ: Giúp một tay đi, hợp lại với nhau đi...

Các giọt nước ban đầu dừng lại một giây, quỹ đạo lơ lửng chậm dần, quả nhiên đã dịch lại gần nhau hơn một chút.

Mắt Bạch Du sáng lên, lẽ nào có hy vọng?

Cô duỗi ngón trỏ, nhẹ nhàng chạm vào thành hộp.

Các giọt nước như đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, tản ra bốn phía.

Cô chạm vào một hướng khác, muốn thử lại xem có thể dẫn dắt chúng không.

Đầu ngón tay vừa áp vào thành hộp, giọt nước gần nhất đột ngột dừng lại như thể bị một lực nào đó đóng băng.

Ngay sau đó, giọt nước rung lên dữ dội, kéo dài ra rồi tan thành một luồng hơi nước và biến mất.

[Vật kiểm tra bị phá hủy, kiểm tra thất bại.]

Bạch Du thu tay lại, đứng sững tại chỗ.

Ngoài cửa sổ quan sát, Lê Gia hơi nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào bản ghi dữ liệu, mở vòng tay thông minh liên lạc với một người rồi nhấn gửi:

[Qua đây một chuyến.]

Trong khoang kiểm tra, Bạch Du đứng đó có chút bối rối. Chiếc hộp trong suốt chứa giọt nước hạ xuống, một chiếc khác lại từ từ nâng lên.

Giữa hộp lơ lửng một ngọn lửa màu cam đỏ. Nó không lơ lửng bất định như những giọt nước mà hung hãn và có phương hướng rõ ràng.